Bầu trời London những ngày cuối cùng của kỷ nguyên Victoria được bao phủ bởi một tấm màn xám xịt, sự pha trộn đặc quánh giữa sương mù tự nhiên và khói than từ hàng ngàn ống khói công nghiệp. Tại nhà ga Victoria, tiếng gầm rú của những đầu máy hơi nước khổng lồ hòa quyện cùng tiếng còi tàu thét vang, tạo nên một bản giao hưởng chói tai của thời đại sắt thép. Những cột khói trắng xóa phun ra từ piston, che khuất tầm nhìn của những hành khách đang hối hả ngược xuôi trong những bộ áo choàng dài và mũ chóp cao.
Victor Sterling đứng bất động giữa dòng người hỗn loạn. Anh mặc một chiếc áo khoác Chesterfield màu xanh đen, cổ áo dựng cao để ngăn cái lạnh ẩm ướt của buổi sớm chớm đông. Gương mặt anh, với những đường nét góc cạnh như được tạc từ đá granite, không biểu lộ bất kỳ sự nôn nóng nào. Đôi mắt màu tro của anh chậm rãi quét qua đám đông, không phải để tìm kiếm người quen, mà để ghi lại những chi tiết cơ học của vạn vật: nhịp độ bước chân của một viên chức đang trễ giờ, độ dốc của chiếc xe đẩy hành lý, và cả vết dầu mỡ bám trên tay áo của người thợ máy vừa đi ngang qua.
Đối với một cựu đặc nhiệm đã từng nếm trải mùi thuốc súng ở những vùng biên viễn xa xôi, sự ồn ào này chỉ là một dạng nhiễu âm cần được phân loại. Anh siết chặt tay cầm của chiếc vali bằng da thuộc, bên trong chứa đựng không nhiều quần áo, nhưng lại đầy đủ những dụng cụ đo đạc tinh vi và các ống nghiệm thủy tinh được bọc lót kỹ lưỡng.
Một người đàn ông thấp đậm, mặc bộ đồng phục nhân viên nhà ga với các nút đồng sáng loáng, tiến lại gần và ngả mũ chào.
“Thưa ngài Sterling, toa hạng nhất số bốn đã sẵn sàng. Hành lý của ngài đã được chuyển lên trước.”
Victor khẽ gật đầu, giọng nói của anh trầm thấp và khô khốc như tiếng lá rụng trên mặt đường nhựa.
“Cảm ơn, Bates. Chuyến tàu này sẽ khởi hành đúng 8 giờ 15 phút chứ?”
“Chắc chắn rồi thưa ngài. Đầu máy Iron Duke đang ở trạng thái tốt nhất. Chúng ta sẽ đến Dover trước khi mặt trời đứng bóng.”
Victor không đáp lời, anh bước lên những bậc thang bằng sắt của toa tàu. Bên trong, mùi gỗ sồi đánh bóng và mùi da mới nhanh chóng thay thế cho không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh bên ngoài sân ga. Anh đi dọc theo hành lang hẹp, nơi những tấm thảm nhung đỏ dập tắt mọi tiếng động của bước chân. Toa số bốn là một không gian biệt lập, được thiết kế cho sự riêng tư tuyệt đối của giới thượng lưu và những kẻ cần sự yên tĩnh.
Khi Victor mở cửa buồng lái riêng của mình, anh nhận thấy một người đàn ông đã ngồi sẵn ở ghế đối diện. Đó là một người ngoài lục tuần, mái tóc bạc trắng được chải chuốt kỹ lưỡng và đôi bàn tay run rẩy đang cầm một tờ báo Times.
“Tôi hy vọng mình không ngồi nhầm chỗ,” người đàn ông lớn tuổi lên tiếng, giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ vẻ lịch thiệp của một quý tộc.
Victor đặt vali xuống giá đỡ phía trên, động tác dứt khoát và hiệu quả. Anh ngồi xuống, quan sát kỹ người đồng hành trong vài giây trước khi trả lời.
“Số ghế của ngài là 12A, thưa ngài. Đây là ghế 12B. Chúng ta không nhầm.”
Người đàn ông ngạc nhiên, hạ tờ báo xuống.
“Làm sao ngài biết số ghế của tôi? Tôi chưa hề rút vé ra khỏi túi áo gilet.”
Victor tháo găng tay da, đặt chúng gọn gàng lên đùi.
“Vết hằn nhẹ trên mép túi áo gilet của ngài có hình dạng đặc trưng của loại vé hạng nhất do hãng đường sắt phía Nam phát hành. Hơn nữa, góc nhìn từ ghế 12A là vị trí duy nhất không bị chói bởi ánh đèn dầu áp tường vào giờ này. Một người có đôi mắt nhạy cảm với ánh sáng như ngài – thể hiện qua việc ngài đeo kính râm ngay cả trong nhà ga mờ ảo – chắc chắn sẽ chọn vị trí đó.”
Người đàn ông bật cười, một tràng cười khan.
“Quan sát sắc bén đấy. Tôi là Giáo sư Alistair Croft, chuyên ngành khảo cổ học tại Oxford. Còn ngài?”
“Victor Sterling. Tôi làm việc trong lĩnh vực tư vấn.”
“Tư vấn? Một từ ngữ khá rộng lớn cho những năm tháng biến động này.”
“Tôi giải quyết các sự việc dựa trên dữ liệu và logic thực nghiệm, giáo sư.”
Tiếng còi tàu lại vang lên, lần này dài và chói lọi hơn. Đoàn tàu rung chuyển nhẹ rồi bắt đầu chuyển động, những bánh xe thép nghiến lên đường ray tạo ra những nhịp điệu đều đặn. Cảnh tượng nhà ga Victoria lùi dần vào trong màn sương dày đặc, nhường chỗ cho những dãy nhà gạch đỏ đặc trưng của vùng ngoại ô London.
Cuộc trò chuyện giữa hai người bị ngắt quãng bởi sự xuất hiện của một người phục vụ tàu mang theo khay trà. Khi người phục vụ đặt tách sứ xuống chiếc bàn nhỏ cố định giữa hai ghế, Victor nhận thấy bàn tay của anh ta hơi khựng lại khi nhìn thấy Giáo sư Croft. Đó là một phản ứng sinh lý diễn ra trong chưa đầy nửa giây: đồng tử giãn nở và nhịp thở bị nén lại.
“Trà của các ngài,” người phục vụ nói ngắn gọn rồi nhanh chóng rút lui.
Victor không chạm vào tách trà ngay. Anh nhìn theo bóng lưng của người phục vụ qua khe cửa khép hờ.
“Ngài quen anh ta sao, giáo sư?” Victor hỏi, mắt vẫn không rời hành lang.
Croft dường như hơi bối rối, ông ta nhấp một ngụm trà nóng.
“Không, hoàn toàn không. Tại sao ngài lại hỏi vậy?”
“Phản ứng của anh ta khi nhìn thấy ngài không phải là thái độ của một nhân viên phục vụ thông thường đối với khách hàng. Đó là sự nhận diện mang tính cảnh giác.”
Giáo sư Croft đặt tách trà xuống, tay ông run rẩy khiến nước trà sánh ra đĩa sứ.
“Ngài Sterling, ngài có vẻ là người hay suy diễn quá mức. Đây là một chuyến tàu chở hàng trăm người, việc một nhân viên phục vụ trông có vẻ lạ lùng chẳng có gì là bất thường cả.”
Victor không tranh cãi. Anh biết rằng trong khoa học hình sự, sự bất thường chính là đầu mối của sự thật. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại để các giác quan khác hoạt động. Tiếng xình xịch của động cơ, tiếng gió rít qua khe cửa sổ, và cả mùi hương lạ lẫm – một mùi kim loại nồng hơn mức bình thường – bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh.
Khoảng một giờ sau, khi đoàn tàu đã thoát khỏi vùng ngoại ô và lao đi giữa những cánh đồng bát ngát của vùng Kent, một tiếng thét xé lòng vang lên từ phía cuối hành lang. Tiếng thét không quá lớn do bị át đi bởi tiếng động cơ, nhưng đối với một người có đôi tai được huấn luyện như Victor, nó rõ ràng như một phát súng giữa đêm thanh vắng.
Victor mở bừng mắt. Anh đứng dậy ngay lập tức, bỏ mặc Giáo sư Croft đang ngơ ngác.
“Ở yên đây, giáo sư. Đừng chạm vào bất cứ thứ gì trong buồng này.”
Victor bước nhanh ra hành lang. Sương mù lúc này đã tan bớt, ánh sáng ban ngày yếu ớt chiếu qua những khung cửa kính, soi rõ một bóng người đang ngã quỵ phía cửa toa số sáu. Đó là một phụ nữ trẻ, mặc bộ váy màu xanh sẫm, khuôn mặt tái mét vì kinh hoàng. Cô ta chỉ tay vào buồng lái cuối cùng, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Victor tiến lại gần, giữ vai người phụ nữ để trấn an.
“Bình tĩnh lại. Có chuyện gì đã xảy ra?”
“Máu... rất nhiều máu... bên trong đó...” cô gái lắp bắp.
Victor đẩy nhẹ cửa toa số sáu. Căn phòng này nhỏ hơn toa của anh, được bài trí xa hoa với các chi tiết mạ đồng. Ngay giữa sàn tàu, nằm sấp trên tấm thảm lông, là xác của một người đàn ông trung niên. Ông ta mặc một bộ đồ đi săn kiểu Anh, chiếc mũ nỉ văng ra một góc.
Một vũng máu đỏ thẫm đang loang rộng, thấm sâu vào những sợi lông thảm màu kem.
Victor không bước vào ngay. Anh đứng ở ngưỡng cửa, thực hiện một quy trình quan sát tĩnh. Anh ghi nhận vị trí của thi thể, trạng thái của cửa sổ – vốn đang đóng kín và khóa chặt từ bên trong – và mùi hương trong phòng. Ngoài mùi sắt nồng nặc của máu, còn có một mùi hương thoang thoảng của thuốc lá ngoại nhập và... hương vị nhàn nhạt của hạnh nhân.
Anh quỳ xuống bên cạnh nạn nhân, dùng chiếc khăn tay trắng để lật nhẹ đầu của người đàn ông lên. Một vết thương sâu ở cổ họng là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết, nhưng điểm kỳ lạ nằm ở đôi mắt của nạn nhân. Chúng trợn trừng, đồng tử co rút lại như hạt tiêu, và xung quanh khóe miệng có một lớp bọt mỏng đã khô.
“Đây không chỉ đơn thuần là một vụ sát hại bằng vũ khí lạnh,” Victor lẩm bẩm.
Anh quan sát bàn tay của nạn nhân. Người đàn ông này đang nắm chặt một vật gì đó. Victor cẩn thận gỡ từng ngón tay đã bắt đầu cứng lại do phản ứng co thắt sau cái chết đột ngột. Đó là một mảnh giấy nhỏ, bị xé ra từ một bản đồ hàng hải, trên đó có một tọa độ được viết bằng mực tím: 51°07'N 1°18'E.
Tiếng bước chân dồn dập từ hành lang báo hiệu sự xuất hiện của nhân viên bảo vệ tàu và những hành khách tò mò.
“Tránh ra! Tất cả lùi lại!” Victor quát lên, giọng nói đầy uy lực khiến đám đông khựng lại.
Anh đứng dậy, đối diện với viên bảo vệ đang lúng túng.
“Tôi là Victor Sterling, cựu điều tra viên của Cảnh sát Hoàng gia. Vụ án này hiện thuộc quyền quản lý của tôi cho đến khi chúng ta tới Dover. Tôi yêu cầu anh phong tỏa toa tàu này ngay lập tức. Không ai được phép ra vào, kể cả nhân viên phục vụ trà.”
Viên bảo vệ nhìn thấy sự quyết đoán trong ánh mắt của Victor và tấm thẻ đồng cũ kỹ mà anh lấy ra từ túi áo, liền gật đầu lia lịa.
“Rõ, thưa ngài Sterling. Tôi sẽ làm theo ý ngài.”
Victor quay lại nhìn thi thể người đàn ông. Giữa thế kỷ 19 đầy rẫy những âm mưu chính trị và những cuộc chạy đua vũ trang ngầm, một tọa độ hàng hải trên tay một người đàn ông bị giết trên chuyến tàu tốc hành không bao giờ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Anh rút chiếc đồng hồ bỏ túi ra. 9 giờ 30 phút sáng.
“Trò chơi bắt đầu rồi,” anh khẽ nói với chính mình.
Trong tâm trí anh, những mảnh ghép đầu tiên của một bức tranh khổng lồ đang dần hiện ra. Tại sao cửa sổ lại khóa trong? Tại sao nạn nhân lại có dấu hiệu bị ngộ độc trước khi bị cắt cổ? Và quan trọng nhất, tại sao Giáo sư Croft lại có phản ứng kỳ lạ với người phục vụ tàu khi nãy?
Victor Sterling bước ra khỏi căn phòng đầy mùi tử khí, đóng cửa lại và cài chốt thép. Anh biết rằng trên chuyến tàu đang lao đi với vận tốc gần 60 dặm một giờ này, kẻ sát nhân vẫn đang ở đâu đó quanh đây, lẩn khuất sau những bộ âu phục lịch lãm và những nụ cười xã giao.
Sương mù bên ngoài cửa sổ dường như đang dày đặc trở lại, bao trùm lấy con tàu sắt như muốn nuốt chửng lấy sự thật kinh hoàng vừa mới chớm nở. Chuyến hành trình đến Dover giờ đây không còn là một chuyến đi bình thường, mà là một cuộc chạy đua với thời gian để tìm ra kẻ đang ẩn mình trong bóng tối của những bí mật cuối thế kỷ.
Mỗi tiếng xình xịch của bánh xe trên đường ray như một nhịp đập của trái tim đang lo sợ. Victor Sterling hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí vào phổi. Anh cần phải phân tích danh sách hành khách, cần phải kiểm tra lại mọi lời khai, và quan trọng nhất, anh cần phải giữ cho cái đầu mình lạnh hơn cả băng tuyết trên đỉnh Alps để không bị đánh lừa bởi những ảo ảnh của tội ác.
Một vụ án mạng kinh điển, một không gian khép kín, và một danh sách nghi phạm đầy rẫy những bí mật ẩn giấu. Đây chính là môi trường mà Victor Sterling thuộc về – nơi mà sự thật chỉ dành cho những ai dám nhìn thẳng vào hố sâu của sự tăm tối.
Cánh cửa toa tàu số bốn khép lại sau lưng anh, để lại hành lang vắng lặng với tiếng vọng của những bí mật bắt đầu rò rỉ qua từng khe ván gỗ. Cuộc điều tra chính thức bắt đầu từ đây, giữa lòng Châu Âu đang chuyển mình mạnh mẽ nhưng cũng đầy rẫy những vết nứt của sự suy tàn.