Tiếng bánh xe thép nghiến lên đường ray vẫn duy trì một nhịp điệu đều đặn, vô tình và tàn nhẫn, như thể cái chết vừa xảy ra trong toa số sáu chẳng hề mảy may ảnh hưởng đến hành trình của con tàu Iron Duke. Victor Sterling đứng ở hành lang, đôi mắt anh không nhìn vào đám đông đang xì xào bàn tán phía sau hàng rào bảo vệ, mà nhìn vào những vân gỗ trên cánh cửa toa tàu đã được niêm phong. Đối với anh, hiện trường vụ án không chỉ là một căn phòng, mà là một thực thể sống chứa đựng những thông điệp bị bỏ lại của kẻ thủ ác.
Anh ra hiệu cho viên bảo vệ tàu, một người đàn ông có khuôn mặt chữ điền tên là Miller, đang đứng gác với vẻ mặt lo âu rõ rệt.
“Anh Miller, tôi cần danh sách chính xác của tất cả hành khách từ toa số bốn đến toa số tám. Ngoài ra, hãy mang cho tôi sơ đồ phân bổ nhân viên phục vụ trong ca sáng nay. Đừng để bất kỳ ai rời khỏi vị trí của họ.”
“Thưa ngài Sterling, tôi đã làm theo ý ngài. Nhưng... ngài thực sự nghĩ rằng kẻ giết người vẫn còn ở trên tàu chứ? Hắn có thể đã nhảy xuống khi tàu giảm tốc ở khúc quanh phía sau không?”
Victor khẽ nhếch môi, một nụ cười không có hơi ấm.
“Tốc độ của con tàu lúc đó là hơn 50 dặm một giờ. Nhảy xuống trong điều kiện sương mù dày đặc và địa hình dốc đá vùng Kent không phải là cách đào thoát của một kẻ đã lập kế hoạch tinh vi như thế này. Hắn đang ở đây, có thể đang ngồi nhâm nhi một tách trà hoặc đang đọc một cuốn tiểu thuyết rẻ tiền nào đó.”
Victor quay lại, mở chốt cửa toa số sáu và bước vào một mình. Anh đóng cửa lại, trả lại không gian sự im lặng đến rợn người. Mùi sắt của máu đã bắt đầu dịu đi, nhường chỗ cho mùi hắc đặc trưng của các hóa chất hữu cơ. Anh mở chiếc vali của mình, lấy ra một cặp kính lúp có độ phân giải cao và một bộ kẹp bằng thép không gỉ.
Nạn nhân nằm đó, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ kinh ngạc tột độ. Victor bắt đầu khám xét túi áo của người quá cố. Một chiếc ví da cá sấu chứa vài đồng bảng Anh, một tấm thẻ hành viên của câu lạc bộ quý tộc Reform tại London, và một chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng ròng.
“Nam tước Reginald Thorpe,” Victor lẩm bẩm khi nhìn thấy cái tên khắc trên thẻ. “Một người đàn ông có tầm ảnh hưởng trong ngành vận tải biển. Vậy tọa độ trên mảnh giấy không phải là ngẫu nhiên.”
Anh chú ý đến vết thương ở cổ họng. Một nhát cắt dứt khoát từ trái sang phải, sâu và chính xác đến mức cho thấy kẻ thủ ác phải có kiến thức về giải phẫu học hoặc kinh nghiệm sử dụng dao điêu luyện. Tuy nhiên, điểm mấu chốt không nằm ở đó. Victor quan sát kỹ hơn vào khóe miệng nạn nhân, nơi có những dấu vết mờ nhạt của một loại bọt nhầy.
Anh lấy một chiếc que bông nhỏ, quẹt nhẹ vào lớp bọt rồi đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương cực nhẹ, thanh thanh như hạnh nhân đắng nhưng lại có chút dư vị của kim loại.
“Acid prussic,” Victor nhận định. “Hắn đã bị đầu độc trước khi nhát dao được vung lên. Liều lượng không đủ để giết chết ngay lập tức, nhưng đủ để gây ra một cơn co thắt phổi, khiến nạn nhân bất động và không thể kêu cứu.”
Điều này giải thích tại sao không có cuộc vật lộn nào xảy ra trong một không gian hẹp như vậy. Nhưng câu hỏi lớn nhất vẫn là: Làm thế nào kẻ sát nhân rời khỏi phòng khi cửa sổ và cửa chính đều được khóa từ bên trong?
Victor tiến lại gần cửa sổ. Khung gỗ sồi chắc chắn, chốt sắt vẫn nằm nguyên ở vị trí khóa. Anh dùng kính lúp soi kỹ vào kẽ hở giữa cửa sổ và bệ đỡ. Không có dấu vết của dây cước hay bất kỳ công cụ cơ khí nào thường được dùng để cài chốt từ bên ngoài. Tiếp theo, anh kiểm tra ổ khóa cửa chính. Nó là loại khóa đòn bẩy đơn giản của những năm cuối kỷ nguyên máy móc, vốn chỉ có thể khóa bằng chìa hoặc chốt xoay từ phía trong.
Anh quỳ xuống sàn tàu, nhìn vào tấm thảm lông màu kem. Gần chỗ thi thể, có một vài hạt bụi màu trắng xám, rất mịn. Victor dùng kẹp gắp một hạt lên. Nó không phải là tro thuốc lá, mà giống như thạch cao hoặc một loại bụi đá vôi.
“Thú vị,” anh nói thầm.
Anh đứng dậy, đi đến chiếc bàn nhỏ đặt cạnh cửa sổ. Trên bàn có một bình nước bằng pha lê và một chiếc ly đơn độc. Anh quan sát mực nước trong bình. Nó đã vơi đi một chút. Khi anh đưa mắt nhìn xuống gầm bàn, anh thấy một mảnh sứ vỡ nhỏ xíu, gần như không thể thấy bằng mắt thường.
Tiếng gõ cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Victor. Đó là Miller cùng với một người đàn ông trẻ tuổi, gương mặt xanh xao, mặc bộ đồ của bác sĩ.
“Thưa ngài Sterling, đây là Bác sĩ Watson – à không, xin lỗi ngài, tôi nhầm tên – đây là Bác sĩ Julian, một hành khách ở toa số bảy. Tôi nghĩ ngài sẽ cần sự giúp đỡ của ông ấy.”
Bác sĩ Julian bước vào, hơi rụt rè khi nhìn thấy đống máu trên sàn.
“Tôi có thể giúp gì cho ngài? Tôi chỉ là một bác sĩ gia liễu, nhưng tôi biết các bước cơ bản để xác định thời điểm tử vong.”
Victor không nhìn lên, anh đang ghi chép vào cuốn sổ tay nhỏ.
“Bác sĩ Julian, hãy kiểm tra nhiệt độ cơ thể và độ cứng của các khớp ngón tay. Tôi cần biết nạn nhân đã chết bao lâu tính từ thời điểm hiện tại.”
Vị bác sĩ bắt tay vào việc một cách chuyên nghiệp. Sau vài phút, ông ngẩng lên.
“Cơ thể vẫn còn ấm, độ cứng tử thi chưa xuất hiện rõ rệt ở các chi lớn, nhưng đã bắt đầu ở hàm. Tôi đoán vụ việc xảy ra trong khoảng 30 đến 45 phút trước.”
“Khớp với thời điểm người phụ nữ kia hét lên,” Victor nhận xét. “Cảm ơn bác sĩ. Ông có để ý thấy dấu hiệu của ngộ độc Acid prussic không?”
Julian hơi khựng lại, ông cúi xuống nhìn kỹ đôi mắt và khóe miệng nạn nhân.
“Ngài nói đúng... đồng tử co nhỏ và mùi hạnh nhân. Nhưng nếu đã dùng thuốc độc, tại sao kẻ đó còn phải dùng đến dao?”
“Để đảm bảo sự im lặng tuyệt đối hoặc để đánh lạc hướng cuộc điều tra vào một hành động bạo lực đơn thuần,” Victor trả lời, đôi mắt anh rực lên một tia sáng lạnh lẽo. “Hoặc đơn giản là kẻ đó muốn chúng ta nghĩ rằng đây là một hành động mang tính thù hận cá nhân.”
Victor bước ra khỏi toa số sáu, yêu cầu Miller đưa danh sách nghi phạm. Anh đi dọc hành lang về phía toa phục vụ, nơi các hành khách đang bị giữ lại để kiểm tra.
Trong danh sách của Miller, có ba cái tên thu hút sự chú ý của Victor:
Bà góa phụ Elena Petrovna: Một người phụ nữ Nga với vẻ ngoài u sầu, người đã báo cáo rằng mình nhìn thấy một bóng người lướt qua hành lang ngay trước khi tiếng thét vang lên.
Đại tá Arbuthnot: Một cựu binh trở về từ các chiến dịch ở Ấn Độ, người có thói quen đi lại trên hành lang để hút thuốc vào mỗi buổi sáng.
Và tất nhiên, Giáo sư Alistair Croft: Người bạn đồng hành cùng buồng với Victor, kẻ đã có phản ứng không bình thường với người phục vụ trà.
Victor quyết định bắt đầu với Giáo sư Croft. Anh tìm thấy ông ta đang ngồi ở toa hạng nhất số bốn, gương mặt vẫn còn vẻ lo lắng nhưng đôi mắt lại liên tục liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những rặng cây trơ trụi của mùa đông đang lướt qua.
Victor ngồi xuống đối diện, không nói một lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào giáo sư. Sự im lặng kéo dài đến mức Croft bắt đầu mất bình tĩnh.
“Ngài Sterling, ngài định cứ nhìn tôi như vậy mãi sao? Thật là thiếu lịch sự.”
“Trong công việc của tôi, sự lịch sự đôi khi là một trở ngại đối với sự thật, giáo sư ạ,” Victor nói chậm rãi. “Hãy cho tôi biết, tại sao ngài lại hoảng sợ khi nhìn thấy người phục vụ trà lúc 8 giờ 30?”
Croft giật mình, chiếc kính râm của ông ta hơi trễ xuống.
“Tôi đã nói rồi, tôi không quen anh ta. Tôi chỉ... tôi chỉ cảm thấy không khỏe vì sự rung lắc của đoàn tàu.”
“Lời nói dối của ngài vụng về như cách một đứa trẻ giấu chiếc lọ mứt bị vỡ,” Victor nghiêng người tới phía trước. “Người phục vụ đó tên là Hans. Anh ta có một hình xăm nhỏ sau tai trái – biểu tượng của một tổ chức khảo cổ lậu tại Trung Đông. Và ngài, một giáo sư Oxford, chắc chắn không lạ gì biểu tượng đó.”
Gương mặt Croft chuyển từ trắng bệch sang xám xịt. Ông ta thở dài, hạ thấp giọng.
“Được rồi, Sterling. Tôi biết anh ta. Hans từng là một người dẫn đường trong đoàn thám hiểm của tôi ở Ai Cập mười năm trước. Anh ta đã biến mất cùng với một vài món cổ vật giá trị. Tôi không muốn dính dáng đến anh ta vì nó sẽ làm hoen ố danh tiếng của tôi tại Oxford. Nhưng tôi thề, tôi không giết Nam tước Thorpe!”
“Làm sao ngài biết nạn nhân là Nam tước Thorpe? Tôi chưa hề công bố danh tính của ông ta cho hành khách biết.”
Câu hỏi của Victor như một nhát dao cắm thẳng vào kẽ hở trong lời khai của giáo sư. Croft há hốc mồm, đôi môi run rẩy.
“Tôi... tôi nghe mọi người xầm xì ở hành lang...”
“Không ai ở hành lang biết danh tính nạn nhân ngoài tôi, viên bảo vệ và bác sĩ Julian. Và bác sĩ chỉ mới vừa biết cách đây 10 phút,” Victor đứng dậy, bóng anh đổ dài trên vách toa tàu dưới ánh đèn dầu mờ ảo. “Ngài đang giấu giếm một mối liên hệ sâu sắc hơn với Nam tước. Có lẽ là về tọa độ hàng hải nằm trong tay ông ta?”
Croft không trả lời, ông ta quay mặt đi, nhìn trân trân vào bóng tối của sương mù bên ngoài. Victor biết mình đã chạm vào một nút thắt, nhưng anh cũng biết rằng Croft không phải là kẻ trực tiếp ra tay. Đôi bàn tay run rẩy vì tuổi già của ông ta không thể thực hiện một nhát cắt chính xác đến mức hoàn hảo như vậy.
Anh bước ra khỏi buồng, đi về phía toa phục vụ để tìm Hans. Tuy nhiên, khi anh đến nơi, toa phục vụ trống rỗng. Chỉ có khay trà dở dang và những tách sứ xếp chồng lên nhau.
“Miller! Hans đâu rồi?” Victor gọi lớn.
Viên bảo vệ chạy lại, mồ hôi nhễ nhại.
“Thưa ngài, tôi không thấy anh ta từ lúc vụ án xảy ra. Tôi nghĩ anh ta đang đi dọn dẹp ở các toa sau.”
Victor cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh chạy nhanh về phía toa cuối cùng của đoàn tàu. Tại đây, cửa toa tàu đang mở toang, gió lạnh và sương mù ùa vào bên trong, mang theo tiếng rít gào của tốc độ.
Trên sàn tàu, ngay sát mép cửa đang mở, là bộ đồng phục phục vụ của Hans bị vứt lại một cách cẩu thả. Bên cạnh đó là một chiếc mặt nạ thạch cao trắng bị vỡ vụn – thứ bụi mà Victor đã tìm thấy ở hiện trường.
Victor nhìn ra ngoài màn sương. Đoàn tàu đang đi qua một cây cầu sắt bắc qua một con sông nhỏ. Phía dưới, một chiếc thuyền hơi nước nhỏ đang lặng lẽ neo đậu, ánh đèn bão trên thuyền leo lắt như một tín hiệu.
“Hắn đã dùng mặt nạ để giả dạng nhân viên phục vụ,” Victor lẩm bẩm. “Một vụ án được dàn dựng để thoát thân ngay tại điểm giao cắt này.”
Anh quay lại nhìn Miller, người vừa mới chạy tới nơi, hổn hển không ra hơi.
“Thông báo cho nhà ga Dover. Chúng ta không chỉ tìm kiếm một kẻ giết người, mà là một tổ chức có kế hoạch tỉ mỉ. Và hãy bảo vệ Giáo sư Croft bằng mọi giá. Ông ta là mảnh ghép duy nhất còn lại có thể giải mã tọa độ kia.”
Victor Sterling đứng tựa vào khung cửa mở, mặc cho hơi lạnh tạt vào mặt. Anh biết rằng vụ án này chỉ mới là sự khởi đầu. Sự thật không nằm ở cái chết của Nam tước Thorpe, mà nằm ở những gì ông ta đang bảo vệ. Một bí mật từ những năm tháng khai phá thuộc địa, được che giấu bởi hơi nước và máu, đang dần trỗi dậy giữa lòng Châu Âu cổ điển.
Con tàu tiếp tục lao về phía trước, xuyên qua màn sương mù dày đặc của một thời đại đang dần tàn úa, mang theo những kẻ sống sót và những bí mật chết chóc của họ về phía chân trời mờ mịt.