MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 3: TỌA ĐỘ CỦA NHỮNG LINH HỒN CÂM LẶNG

Victor Sterling

Chương 3: TỌA ĐỘ CỦA NHỮNG LINH HỒN CÂM LẶNG

2,233 từ · ~12 phút đọc

Sương mù vùng Kent bắt đầu loãng dần khi đoàn tàu tiến sâu về phía bờ biển, để lộ ra những dải đồi trọc bị phủ bởi một màu cỏ úa tàn khốc. Ánh sáng của buổi ban trưa không mang lại hơi ấm, nó chỉ làm rõ hơn những vết hoen rỉ trên các thanh dầm thép của cây cầu mà con tàu vừa đi qua. Victor Sterling vẫn đứng ở toa cuối, đôi mắt tro của anh nhìn chăm chú vào mặt nước sông đục ngầu đang lùi xa dần. Chiếc thuyền hơi nước nhỏ bé phía dưới đã biến mất vào những khúc quanh, nhưng sự hiện diện của nó đã kịp khắc ghi vào trí nhớ của anh một chi tiết quan trọng: lá cờ đuôi nheo màu vàng sậm, biểu tượng của các thương hội vận tải tự do tại vùng eo biển.

Anh cúi xuống, nhặt mảnh vỡ của chiếc mặt nạ thạch cao lên. Lớp thạch cao này mỏng, được chế tác tinh xảo để ôm khít lấy khuôn mặt người đeo, cho thấy kẻ sát nhân – hay ít nhất là kẻ đóng giả Hans – là một nghệ sĩ của sự lừa dối. Victor chà xát vụn thạch cao giữa hai đầu ngón tay, cảm nhận độ mịn của nó. Đây không phải loại thạch cao xây dựng thông thường; nó là thạch cao nha khoa, một loại vật liệu mới đang bắt đầu được sử dụng rộng rãi trong các phòng thí nghiệm y học tại London và Paris.

Anh quay trở lại toa số sáu. Hiện trường vẫn giữ nguyên trạng thái tĩnh lặng chết chóc. Nam tước Thorpe vẫn nằm đó, một biểu tượng của sự sụp đổ của quyền quý trước lưỡi dao của một kẻ vô danh. Victor ngồi xuống chiếc bàn nhỏ, trải mảnh bản đồ hàng hải bị xé nát ra trước mặt. Mực tím trên mảnh giấy đã hơi nhòe do mồ hôi từ tay nạn nhân, nhưng tọa độ 51∘07′N−1∘18′E vẫn hiện lên rõ mồn một.

Victor lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bên trong chép tay các bảng số liệu hàng hải mà anh luôn mang theo. Anh bắt đầu thực hiện các phép tính nhẩm. Trong đầu anh, một tấm bản đồ của vùng eo biển Dover hiện lên. Tọa độ này không nằm trên đất liền, cũng không nằm giữa con đường hàng hải chính. Nó nằm ngay tại dải cát ngầm Goodwin Sands – nơi được mệnh danh là "Kẻ nuốt chửng tàu thuyền" của vùng biển phía Nam nước Anh.

“Bốn mươi dặm về phía Đông Nam của Dover,” Victor lẩm bẩm. “Tại sao một nhà tài phiệt vận tải lại nắm giữ tọa độ của một bãi tha ma dưới đáy biển?”

Tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này dồn dập và mất kiên nhẫn hơn. Đó là Đại tá Arbuthnot, người đàn ông với bộ ria mép được cắt tỉa cầu kỳ và phong thái của một binh sĩ không quen với việc bị cầm chân. Theo sau ông ta là bà góa phụ Elena Petrovna, người đang che mặt bằng một chiếc khăn tay thêu ren đen.

“Sterling! Ngài định nhốt chúng tôi trong cái cũi sắt này đến bao giờ?” Arbuthnot lên tiếng, giọng vang dội khắp hành lang. “Tôi có một cuộc hẹn quan trọng tại Calais, và việc chậm trễ này đang làm hỏng mọi kế hoạch.”

Victor đứng dậy, mở cửa toa và đối mặt với họ. Ánh mắt anh lạnh lẽo khiến vị Đại tá phải lùi lại một bước theo bản năng.

“Đại tá, một người đàn ông vừa bị giết cách chỗ ông ngồi chưa đầy mười mét. Tôi tin rằng công lý cho một công dân Anh quan trọng hơn bất kỳ cuộc hẹn nào của ông tại Pháp.”

Bà Petrovna hạ khăn tay xuống, đôi mắt bà sưng mọng vì khóc, hoặc ít nhất là trông có vẻ như thế.

“Thưa ngài thám tử, tôi đã thấy hắn. Tôi đã thấy một cái bóng đi vào phòng của Nam tước ngay sau khi người phục vụ trà rời đi. Hắn cao, dáng đi hơi khập khiễng và mặc một chiếc áo choàng màu xám tro.”

Victor quan sát kỹ bà góa phụ. Chiếc nhẫn cưới trên tay bà không phải là vàng thật, mà là đồng mạ vàng đã bị mòn ở các cạnh. Một người phụ nữ Nga lưu vong đang giả vờ giàu có?

“Bà Petrovna, bà nói cái bóng đó khập khiễng chân nào?”

Bà ta ngập ngừng một giây. “Chân trái. Tôi chắc chắn là chân trái.”

“Thú vị thật,” Victor nói, giọng không chút biểu cảm. “Bởi vì chiếc mặt nạ và bộ đồng phục tôi tìm thấy ở toa cuối thuộc về một người có sải bước cực kỳ cân đối, dựa trên độ mòn đồng đều của đế giày Hans để lại trong phòng thay đồ. Bà đang mô tả một người khác, hoặc bà đang cố tình tạo ra một bóng ma.”

Gương mặt bà Petrovna cứng đờ. Arbuthnot định can thiệp nhưng Victor đã cắt ngang.

“Đại tá, ông đã hút bao nhiêu điếu thuốc lá trong vòng một giờ qua?”

Arbuthnot nhướng mày. “Chuyện đó thì liên quan gì?”

“Mùi thuốc lá trên người ông là loại xì gà Ấn Độ, rất nồng. Nhưng trong căn phòng này, tôi lại ngửi thấy mùi thuốc lá Thổ Nhĩ Kỳ. Loại thuốc lá mà chỉ những người thuộc tầng lớp ngoại giao hoặc các nhà buôn cổ vật lớn mới sử dụng. Ngài có biết ai trên tàu này hút loại thuốc đó không?”

Arbuthnot im lặng, đôi mắt ông ta liếc về phía buồng của Giáo sư Croft. Victor nhận ra sự liên kết ngầm giữa họ. Một cựu binh Ấn Độ, một giáo sư Oxford và một Nam tước vận tải biển. Ba con người dường như không liên quan lại đang bị trói buộc bởi một bóng đen quá khứ.

“Tôi cần tất cả mọi người tập trung tại toa nhà hàng trong mười phút nữa,” Victor ra lệnh. “Miller, hãy đưa Giáo sư Croft đến đó. Và đừng quên mang theo chiếc vali màu nâu của ông ta.”

Toa nhà hàng của con tàu được trang trí theo phong cách Tân cổ điển với những ngọn đèn chùm pha lê đung đưa theo nhịp chuyển động của máy móc. Victor đứng ở đầu bàn, ánh sáng từ cửa sổ chiếu nghiêng qua vai anh, tạo thành một bóng đen dài phủ lên những người đang ngồi đó.

Nghi phạm giờ đây đã hiện diện đầy đủ: Giáo sư Croft run rẩy, Đại tá Arbuthnot cau có, bà Petrovna u sầu và Bác sĩ Julian – người vẫn đang lau mồ hôi trên trán bằng một chiếc khăn tay vấy máu.

Victor đặt mảnh giấy có ghi tọa độ lên mặt bàn đá cẩm thạch.

“Nam tước Thorpe không chết vì một vụ cướp. Ông ta bị giết vì thứ này,” Victor gõ nhẹ ngón tay lên mảnh giấy. “Tọa độ của một con tàu đã chìm vào mùa thu mười năm trước – con tàu mang tên The Leviathan. Đó là chuyến tàu vận tải chở theo một kho báu văn hóa từ vùng Lưỡng Hà về London, nhưng nó đã biến mất không dấu vết tại Goodwin Sands.”

Giáo sư Croft đánh rơi chiếc nĩa trên tay, tiếng kim loại va chạm với đĩa sứ vang lên lanh lảnh.

“Làm... làm sao ngài biết về The Leviathan?”

“Tôi không chỉ biết về con tàu, giáo sư, tôi còn biết rằng mười năm trước, ngài là nhà khảo cổ chính của chuyến thám hiểm đó. Đại tá Arbuthnot là người chỉ huy lực lượng bảo vệ, và Nam tước Thorpe là chủ sở hữu của con tàu.” Victor dừng lại, quan sát từng phản ứng nhỏ nhất. “Mọi người đều nghĩ kho báu đã chôn vùi dưới đáy biển cùng với 40 thủy thủ. Nhưng tọa độ này... nó nằm ở một vị trí mà dòng hải lưu không bao giờ có thể đẩy một con tàu đắm tới đó. Trừ khi, con tàu chưa bao giờ bị đắm do tai nạn.”

Bầu không khí trong toa nhà hàng đặc quánh lại. Tiếng hơi nước rít lên bên ngoài như tiếng thét của những linh hồn bị bỏ rơi.

“Mười năm trước, các vị đã dàn dựng một vụ đắm tàu giả để chiếm đoạt những báu vật của Babylon,” Victor tiếp tục, giọng anh đều đều như một quan tòa đang đọc bản án. “Nam tước Thorpe giữ bí mật về vị trí thực sự của con tàu. Nhưng gần đây, có lẽ do sự cắn rứt của lương tâm hoặc áp lực tài chính, ông ta đã quyết định bán bí mật này cho một thế lực khác. Và đó là lý do ông ta phải chết.”

“Ngài không có bằng chứng!” Arbuthnot đập bàn đứng dậy. “Đây chỉ là những suy đoán điên rồ của một kẻ thám tử thất nghiệp!”

“Bằng chứng nằm ở đây,” Victor lấy từ túi áo ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa những hạt bụi trắng xám mà anh thu thập được. “Đây là bụi thạch cao nha khoa. Loại vật liệu dùng để tạo ra chiếc mặt nạ giả dạng Hans. Nhưng nó còn được dùng để làm gì nữa, bác sĩ Julian?”

Vị bác sĩ trẻ tuổi tái mặt, đôi tay ông ta giấu dưới gầm bàn bắt đầu run rẩy.

“Nó... nó thường dùng để lấy khuôn răng... hoặc làm nẹp cho các chấn thương xương...”

“Hoặc để trám vào các lỗ hổng trong các bức tượng cổ để che giấu vết nứt trong quá trình vận chuyển lậu,” Victor tiến lại gần bác sĩ Julian. “Bác sĩ, ông không phải là bác sĩ gia liễu. Bàn tay ông có những vết chai đặc trưng của một người thợ thủ công mỹ nghệ. Và trên tay áo của ông, vẫn còn dính một chút màu tím của loại mực mà Nam tước đã dùng để viết tọa độ.”

Julian định đứng dậy bỏ chạy, nhưng Miller đã nhanh chóng chặn cửa.

“Ông đã vào phòng Nam tước với danh nghĩa một bác sĩ để kiểm tra sức khỏe cho ông ta,” Victor phân tích. “Ông dùng Acid prussic trong tách trà của ông ta để làm ông ta tê liệt, sau đó dùng dao để kết liễu vì ông ta không chịu giao ra mảnh giấy. Khi bà Petrovna nhìn thấy 'cái bóng khập khiễng', đó chính là ông đang cố tình diễn kịch để đổ tội cho một nhân vật hư cấu nào đó.”

“Tôi không làm điều đó một mình!” Julian hét lên trong tuyệt vọng. “Họ đã thuê tôi! Họ sợ Thorpe sẽ khai ra tất cả!”

Victor quay lại nhìn Croft và Arbuthnot. Hai người đàn ông quyền quý giờ đây trông thảm hại hơn bao giờ hết. Sự tham vọng và tội lỗi đã biến họ thành những tù nhân của chính quá khứ của mình.

“Tội lỗi của các vị sẽ được định đoạt tại Dover,” Victor nói, ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời. “Nhưng có một điều các vị nên biết. Tọa độ này... 51

∘

07

′

N−1

∘

18

′

E... tôi đã kiểm tra lại. Đó không phải là vị trí của kho báu.”

Giáo sư Croft ngước nhìn, đầy kinh ngạc. “Cái gì? Không thể nào!”

“Nam tước Thorpe đã lừa tất cả các vị đến phút cuối cùng. Đó là tọa độ của một đài khí tượng cũ, nơi mặt đất luôn thay đổi theo thủy triều. Ông ta đã mang bí mật thực sự xuống mồ, và những gì các vị nhận được chỉ là một mảnh giấy vô giá trị được đổi bằng một mạng người.”

Tiếng còi tàu vang lên hồi dài, báo hiệu con tàu đang đi vào ga Dover. Những cột hơi nước trắng xóa bao phủ lấy cửa sổ, che khuất những gương mặt đang sụp đổ trong sự bàng hoàng. Victor Sterling thu hồi mảnh bản đồ, cất nó vào túi áo. Anh không cảm thấy chiến thắng, chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác cho sự ngu xuẩn của con người trước sức hút của vàng bạc và quyền lực.

Khi đoàn tàu dừng hẳn, những nhân viên cảnh sát địa phương đã chờ sẵn trên sân ga. Victor bước xuống tàu, hơi lạnh của biển cả ùa vào mặt anh, mang theo mùi vị mặn mòi của sự tự do. Anh đứng nhìn các nghi phạm bị dẫn đi trong xiềng xích, giữa đám đông hành khách đang nhìn vào với sự tò mò và sợ hãi.

Anh lấy chiếc đồng hồ ra. Đúng 12 giờ trưa.

“Sự thật thường giản đơn hơn chúng ta tưởng,” anh nói khẽ với chính mình. “Nhưng cái giá để chạm vào nó đôi khi lại quá đắt.”

Phía xa, eo biển Dover hiện ra với những vách đá vôi trắng dựng đứng, ngăn cách đất liền với đại dương bao la. Dưới làn nước sâu thẳm kia, The Leviathan vẫn đang nằm im lìm, giữ chặt những bí mật của Babylon và cả những tội lỗi của một thời đại hào nhoáng nhưng mục ruỗng từ bên trong. Victor quay lưng bước đi, bóng anh nhòa dần vào đám đông trên sân ga, sẵn sàng cho một chuyến hành trình mới, một vụ án mới trong bóng tối của Châu Âu những năm cuối thế kỷ.