Thủ đô Vienna hiện ra dưới ánh đèn khí gas lung linh, phản chiếu lên những con đường lát đá phủ một lớp tuyết mỏng của buổi chớm đông. Đây là thời đại mà những cỗ xe ngựa sang trọng vẫn lướt đi kiêu hãnh bên cạnh các tuyến tàu điện mặt đất đầu tiên, nơi âm nhạc của Strauss vang lên từ mọi ngóc ngách của các quán cà phê lộng lẫy. Nhưng đằng sau sự hào nhoáng của những buổi dạ vũ và những bức tượng điêu khắc tinh xảo, một bầu không khí u ám đang bao trùm lấy Nhà hát Hoàng gia.
Victor Sterling bước xuống từ chuyến tàu tốc hành nối liền Dover và Trung Âu. Anh mặc một chiếc áo choàng dài bằng len dày, chiếc mũ chóp cao hơi nghiêng để che đi ánh mắt đang mải mê phân tích cấu trúc của nhà ga mới khánh thành. Vienna lúc này không chỉ là kinh đô của âm nhạc, mà còn là trung tâm của những âm mưu chính trị phức tạp nhất lục địa.
Một người đàn ông có vẻ ngoài lo âu, mặc bộ lễ phục màu đen sờn cũ, đã chờ sẵn anh tại lối ra. Ông ta tự giới thiệu là Heinrich, quản lý của dàn nhạc giao hưởng danh tiếng nhất thành phố.
“Ngài Sterling, cảm ơn ngài đã đến nhanh như vậy. Cảnh sát đang phong tỏa nhà hát, nhưng họ hoàn toàn bế tắc. Họ nói đó là một lời nguyền, hoặc một cơn đột quỵ ngẫu nhiên. Nhưng chúng tôi biết rõ hơn thế.”
Victor gật đầu, động tác gọn gàng khi anh bước vào chiếc xe ngựa đang chờ sẵn.
“Hãy kể cho tôi nghe về nạn nhân, Heinrich. Ngắn gọn và chính xác.”
“Đó là Nhạc trưởng lừng danh Wilhelm von Strauss. Ông ấy đang điều khiển bản giao hưởng số chín vào tối hôm kia. Giữa cao trào của chương ba, ông ấy bỗng nhiên đứng sững lại, chiếc đũa chỉ huy vẫn giơ cao giữa không trung, rồi đổ gục xuống ngay trên bục điều khiển trước sự chứng kiến của hàng ngàn khán giả. Không một tiếng kêu, không một giọt máu.”
Chiếc xe ngựa lọc cọc chạy qua những đại lộ thênh thang. Victor nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát những tòa nhà mang phong cách kiến trúc Baroque đang lùi dần.
“Hiện trường có bị xáo trộn không?”
“Cảnh sát đã khám xét mọi thứ, nhưng họ không tìm thấy bất kỳ vũ khí nào. Các nhạc công đều thề rằng không ai tiếp cận ông ấy trong suốt buổi biểu diễn. Khoảng cách từ bục chỉ huy đến hàng ghế đầu tiên là hơn năm mét. Đó là một căn phòng kín thực sự, thưa ngài thám tử.”
Khi họ đến nhà hát, Victor cảm nhận được sự im lặng đáng sợ bao trùm lên không gian vốn thường xuyên rộn rã tiếng đàn. Anh bước vào bên trong, mùi sáp nến và mùi nước hoa đắt tiền vẫn còn vương lại trong không khí, trộn lẫn với mùi bụi bặm của những tấm màn nhung sân khấu.
Thi thể của Wilhelm đã được đưa đi, nhưng vị trí của ông trên bục chỉ huy vẫn được đánh dấu bằng những đường phấn trắng. Victor quỳ xuống, quan sát bề mặt của bục gỗ. Anh lấy chiếc kính lúp ra, soi kỹ từng kẽ hở của lớp vải bọc sàn.
“Nạn nhân có biểu hiện gì trước khi gục xuống không?”
Heinrich nhớ lại, gương mặt tái đi.
“Ông ấy trông rất thăng hoa. Nhưng có một khoảnh khắc, ngay trước khi đoạn đồng diễn kèn đồng bắt đầu, tôi thấy ông ấy hơi nghiêng đầu, như thể đang nghe thấy một âm thanh lạ lùng nào đó không nằm trong bản nhạc.”
Victor đứng dậy, đi dạo quanh dàn nhạc. Anh dừng lại trước vị trí của các nhạc công thổi kèn. Những nhạc cụ bằng đồng sáng loáng được xếp ngay ngắn trên giá. Anh nhặt một chiếc kèn Trumpet lên, đưa lên ánh sáng đèn gas để quan sát bên trong miệng kèn.
“Ai là người chơi chiếc kèn này?”
“Là Franz, một nhạc công trẻ đầy triển vọng. Cậu ấy là học trò cưng của Wilhelm,” Heinrich trả lời.
Victor không nói gì, anh tiếp tục kiểm tra các giá nhạc. Anh nhận thấy một chi tiết kỳ lạ: trên bản phổ nhạc của nhạc trưởng, ở trang cuối cùng, có một vệt ố nhỏ màu xanh lam, trông giống như vết mực nhưng lại có độ bóng kỳ lạ.
Anh dùng một chiếc nhíp nhỏ, lấy mẫu vết ố đó và cho vào một ống nghiệm thủy tinh.
“Tôi cần gặp Franz và cả người phụ trách hậu đài tối hôm đó.”
Cuộc gặp gỡ diễn ra trong phòng chờ dành cho nghệ sĩ, một căn phòng đầy gương và những bộ trang phục lộng lẫy treo trên giá. Franz ngồi đó, đôi bàn tay run rẩy đan vào nhau. Cậu ta có vẻ ngoài thanh tú nhưng đôi mắt đầy vẻ lo sợ.
“Cậu Franz, cậu có thể kể cho tôi nghe về chiếc đũa chỉ huy của thầy mình không?” Victor bắt đầu, giọng anh bình thản nhưng mang một áp lực vô hình.
Franz giật mình. “Nó... nó là món quà từ một người hâm mộ ẩn danh. Một chiếc đũa làm bằng gỗ mun khảm bạc. Thầy Wilhelm rất quý nó.”
“Cậu có biết chiếc đũa đó hiện đang ở đâu không?”
“Cảnh sát đã tịch thu nó. Họ nói nó không có gì bất thường.”
Victor lấy mẫu vết ố màu xanh ra khỏi túi áo.
“Franz, cậu là một nhạc công giỏi, và tôi tin cậu cũng am hiểu về vật lý âm thanh. Cậu có tin rằng một tần số âm thanh nhất định có thể giết người không?”
Franz tái mặt, cậu ta định đứng dậy nhưng ánh nhìn của Victor đã giữ cậu lại ghế.
“Tôi... tôi không biết ngài đang nói gì.”
“Hãy thành thật với tôi,” Victor tiến lại gần, bóng anh phủ kín người chàng trai trẻ. “Trong kỹ thuật quân sự mà tôi từng được huấn luyện, có những thiết bị sử dụng áp suất không khí cực cao để tạo ra các sóng âm không thể nghe thấy nhưng có thể gây vỡ mạch máu não. Vết xanh này... nó không phải mực. Nó là một loại nhựa trám đặc biệt dùng để cố định các tinh thể thạch anh trong các thiết bị cơ khí tinh vi.”
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón rậm rạp bước vào. Đó là Otto, người phụ trách kỹ thuật sân khấu. Ông ta cầm một chiếc búa nhỏ, vẻ mặt hầm hố.
“Ngài thám tử, ngài đang làm phiền các nghệ sĩ của chúng tôi đấy. Vụ án này chỉ là một tai nạn tim mạch đơn thuần. Cảnh sát đã kết luận như vậy.”
Victor quay lại, khóe môi anh hơi nhếch lên.
“Ông Otto, ông đã làm việc ở đây bao lâu rồi?”
“Hơn hai mươi năm. Từ khi nhà hát này còn dùng đèn dầu.”
“Vậy chắc hẳn ông rất am hiểu về hệ thống ống dẫn âm bên dưới sân ga và cấu trúc vòm của nhà hát này. Ông có biết rằng, nếu đặt một bộ cộng hưởng âm thanh ngay dưới vị trí bục chỉ huy, và kích hoạt nó bằng một nốt cao từ dàn kèn đồng, áp suất âm thanh sẽ tập trung chính xác vào một điểm duy nhất không?”
Otto khựng lại, chiếc búa trong tay ông ta siết chặt hơn.
“Đó là một giả thuyết điên rồ.”
“Không hề điên rồ nếu chúng ta xét đến việc Wilhelm đang giữ bí mật về việc ông ta đã đánh cắp những bản thảo cuối cùng của một nhà soạn nhạc quá cố người Ý – một kho tàng trị giá hàng vạn bảng Anh,” Victor bước đến trước mặt Otto. “Và ông, với tài năng cơ khí của mình, đã được ai đó thuê để biến bục chỉ huy thành một chiếc ghế điện âm thanh.”
Bầu không khí trong phòng chờ trở nên căng thẳng tột độ. Franz bật khóc, lấy tay che mặt.
“Tôi không muốn làm vậy! Họ đe dọa sẽ giết gia đình tôi nếu tôi không thổi đúng nốt nhạc đó! Thầy Wilhelm... ông ấy đã phản bội niềm tin của chúng tôi, nhưng ông ấy không đáng phải chết như thế!”
Victor quay sang Otto. “Kẻ thuê ông là ai? Một nhà xuất bản âm nhạc tại Berlin hay một gã quý tộc hám danh nào đó ở Vienna này?”
Otto không trả lời. Ông ta bất ngờ vung chiếc búa về phía Victor. Với phản xạ của một cựu đặc nhiệm, Victor nghiêng người sang một bên, nắm lấy cổ tay của Otto và dùng một kỹ thuật khóa khớp đơn giản khiến gã đàn ông ngã quỵ xuống sàn. Chiếc búa rơi ra, tạo thành một tiếng vang khô khốc trên mặt đá.
“Sự thật thường không nằm ở những gì chúng ta nghe thấy, mà ở những gì bị che lấp bởi tiếng ồn,” Victor nói lạnh lùng khi Miller (người đã đi theo anh từ London) bước vào cùng các cảnh sát Vienna để bắt giữ Otto.
Victor quay lại nhìn Franz, người vẫn đang nức nở.
“Cậu đã phạm một sai lầm lớn, Franz. Nhưng sự hối hận của cậu có thể giúp thu hồi những bản thảo bị đánh cắp. Đó là cách duy nhất để cậu tạ lỗi với âm nhạc.”
Vài giờ sau, tại một quán cà phê nhỏ nhìn ra nhà thờ St. Stephen, Victor ngồi một mình bên tách cà phê đen đặc. Anh lật mở cuốn sổ tay, gạch bỏ vụ án tại Vienna.
Bên dưới bục chỉ huy, cảnh sát đã tìm thấy một thiết bị cơ khí bằng đồng cực kỳ tinh vi, một minh chứng cho sự kết hợp giữa nghệ thuật và tội ác của thế kỷ mới. Kẻ chủ mưu thực sự vẫn lẩn trốn trong bóng tối của giới thượng lưu Châu Âu, nhưng Victor biết rằng mọi con đường đều sẽ dẫn đến một cái đích cuối cùng.
Vienna đêm nay vẫn lộng lẫy, nhưng tiếng nhạc Strauss dường như mang một âm hưởng khác trong tai Victor. Đó không còn là bản nhạc của niềm vui, mà là lời nhắc nhở về những góc tối của tâm hồn con người – nơi mà ngay cả những giai điệu thanh cao nhất cũng có thể bị vấy bẩn bởi lòng tham và sự thù hận.
Anh lấy chiếc đồng hồ ra. Đã đến lúc chuẩn bị cho chuyến đi tiếp theo. Thụy Sĩ đang chờ đợi anh với những đỉnh núi phủ tuyết và một vụ mất tích bí ẩn tại một khách sạn biệt lập.
“Âm nhạc đã tắt,” anh lẩm bẩm khi đứng dậy. “Nhưng cuộc săn lùng thì chỉ mới bắt đầu.”
Victor Sterling bước ra khỏi quán cà phê, bóng anh cao gầy đổ dài trên quảng trường. Sương mù lại bắt đầu kéo về, bao phủ lấy những bức tượng thiên thần trên nóc nhà hát, như muốn che giấu đi những bí mật vừa bị bóc trần. Một chương nữa đã khép lại, nhưng mạch truyện của sự thật vẫn đang cuộn chảy như dòng sông Danube dưới ánh trăng mờ ảo của những năm cuối kỷ nguyên cũ.
Sự chính xác của khoa học đã chiến thắng những lời nguyền hão huyền, nhưng Victor biết rằng vũ khí đáng sợ nhất không phải là sóng âm hay độc dược, mà chính là những toan tính nằm sâu trong bộ não con người. Anh bước đi, đôi giày da gõ nhịp đều đặn trên phố, sẵn sàng đối mặt với những thử thách mới đang chờ đợi phía trước.