MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 5: MÀN SƯƠNG TRÊN ĐỈNH ALPS

Victor Sterling

Chương 5: MÀN SƯƠNG TRÊN ĐỈNH ALPS

2,074 từ · ~11 phút đọc

Dãy Alps vào những năm cuối cùng của thời đại hơi nước hiện ra như một bức tường thành vĩnh cửu bằng băng tuyết, thách thức mọi tham vọng của con người. Giữa sự chuyển mình mạnh mẽ của thế giới với những đường dây điện tín đang dần giăng kín các đô thị, khách sạn "L’Horizon" nằm chênh vênh trên một vách đá ở độ cao hơn hai ngàn mét vẫn giữ cho mình một vẻ cô độc đến rợn người. Để đến được đây, Victor Sterling đã phải trải qua một hành trình khắc nghiệt bằng xe kéo chạy trên đường ray răng cưa – một thành tựu cơ khí mới mẻ cho phép những cỗ máy khép kín vượt qua độ dốc mà ngựa thồ không bao giờ làm được.

Khi Victor bước ra khỏi khoang tàu nhỏ hẹp, một luồng không khí buốt giá lập tức tràn vào phổi anh, mang theo vị thanh khiết nhưng cay nồng của tuyết trắng. Trước mặt anh, khách sạn L’Horizon hiện ra như một pháo đài Gothic cổ quái với những tháp nhọn đâm thẳng vào bầu trời xám xịt. Sương mù ở đây không giống như sương mù công nghiệp đặc quánh của London hay sương mù mờ ảo của Vienna; nó là một loại hơi nước trắng đục, cuồn cuộn trôi như một sinh vật sống, che khuất rồi lại hé lộ những vực thẳm không đáy.

Đón anh tại sảnh chính là Quản lý khách sạn, ông Morel, một người đàn ông có nước da tái nhợt và đôi mắt không ngừng dao động vì lo sợ.

“Ngài Sterling, tôi thực sự xin lỗi vì phải mời ngài đến đây trong thời tiết này. Nhưng vụ mất tích của Giáo sư Marcus không thể trì hoãn thêm được nữa. Cảnh sát địa phương từ thung lũng không thể lên đây vì lở tuyết, và chúng tôi đang bị cô lập hoàn toàn.”

Victor tháo đôi găng tay da, cảm nhận hơi ấm từ lò sưởi khổng lồ đang bập bùng giữa sảnh.

“Ông nói là mất tích? Trong một khách sạn biệt lập chỉ có một con đường duy nhất dẫn xuống núi và con đường đó đang bị chặn?”

“Đúng vậy, thưa ngài. Giáo sư Marcus vào phòng vào tối hôm trước và không bao giờ trở ra. Khi chúng tôi phá cửa vào sáng nay, căn phòng hoàn toàn trống rỗng. Cửa sổ vẫn khóa chặt từ bên trong bằng chốt sắt.”

Victor nhướn mày. Lại là một vụ án phòng kín, nhưng lần này bối cảnh còn khắc nghiệt hơn nhiều. Anh ra hiệu cho Morel dẫn đường lên tầng ba, nơi tọa lạc của căn phòng số 309.

Dọc theo hành lang, Victor quan sát những vị khách đang tụ tập ở khu vực phòng chờ. Họ trông giống như những bóng ma trong những bộ đồ dạ hội đắt tiền, thì thầm về một lời nguyền cổ xưa của vùng núi này. Trong số đó, anh chú ý đến một người phụ nữ trẻ mặc váy đen kín cổng cao tường, đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, tay nắm chặt một chuỗi hạt bằng hổ phách.

“Căn phòng đây, thưa ngài thám tử,” Morel dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi dày.

Victor bước vào trong. Căn phòng mang đậm phong cách cuối thế kỷ mười chín với những tấm thảm dệt hoa văn cầu kỳ và đồ nội thất bằng gỗ gụ nặng nề. Mọi thứ vẫn rất ngăn nắp: một chiếc kính hiển vi trên bàn làm việc, những ghi chép về địa chất được xếp gọn gàng, và một chiếc vali vẫn chưa mở hết.

Victor tiến lại gần cửa sổ. Anh kiểm tra chốt khóa. Đó là loại chốt trượt thủ công chắc chắn. Bên ngoài, một ban công nhỏ hẹp bám đầy tuyết, nhưng tuyệt nhiên không có dấu chân nào dẫn ra ngoài. Phía dưới ban công là vực thẳm sâu hàng trăm mét.

“Giáo sư Marcus đang nghiên cứu điều gì ở đây, ông Morel?”

“Ông ấy nói mình đang tìm kiếm một loại khoáng thạch mới có khả năng dẫn điện cực tốt trong điều kiện nhiệt độ thấp. Ông ấy dành phần lớn thời gian trong phòng thí nghiệm tạm thời ở tầng hầm hoặc ở đây.”

Victor quỳ xuống sàn nhà gần giường ngủ. Anh nhận thấy một chi tiết nhỏ: một vết máu khô, nhỏ li ti như hạt cát, bám trên mép tấm thảm. Anh dùng con dao nhỏ nậy nhẹ tấm thảm lên. Bên dưới là một vệt máu lớn hơn, đã chuyển sang màu nâu thẫm.

“Máu này đã cũ,” Victor lẩm bẩm khi đưa mẫu thử lên quan sát. “Dựa vào độ phân hủy của hồng cầu và sự chuyển màu của huyết sắc tố, vết máu này phải có từ ít nhất mười năm trước.”

Morel tiến lại gần, gương mặt ông ta càng trở nên xanh xao hơn.

“Mười năm trước? Nhưng khách sạn này chỉ mới được cải tạo lại từ một tu viện cũ vào hai năm trước. Làm sao có máu của mười năm trước ở đây được?”

Victor không đáp. Anh đứng dậy, đi đến chiếc bàn làm việc của giáo sư. Anh cầm lấy một lọ hóa chất nhỏ không nhãn mác. Khi mở nút, một mùi hăng nồng của lưu huỳnh và amoniac bốc lên. Anh lấy một tờ giấy quỳ tím nhúng vào, nó lập tức chuyển sang màu đỏ rực.

“Acid sulfuric đậm đặc trộn lẫn với một hợp chất hữu cơ khác,” Victor nhận định. “Giáo sư của ông không chỉ nghiên cứu địa chất, ông ta đang thực hiện các thí nghiệm hóa học mang tính phân hủy.”

Anh quay lại nhìn Morel, ánh mắt anh sắc lẹm như một lưỡi gươm.

“Ai là người ở phòng 308, ngay sát vách phòng này?”

“Đó là Bà góa phụ Helga, người phụ nữ ngồi ở sảnh mà ngài vừa thấy. Chồng bà ấy là người đã sở hữu tu viện này trước khi nó trở thành khách sạn. Ông ấy đã qua đời trong một vụ tai nạn leo núi mười năm trước.”

Sợi dây liên kết bắt đầu hiện rõ trong tâm trí của Victor Sterling. Anh bước ra khỏi phòng, yêu cầu được gặp bà Helga.

Cuộc đối thoại diễn ra tại một góc khuất của ban công lộng gió, nơi sương mù đang cuộn xoáy như muốn nuốt chửng cả hai người. Bà Helga nhìn ra vực thẳm, đôi mắt hổ phách của bà dường như chứa đựng cả một quá khứ đen tối.

“Giáo sư Marcus không phải mất tích, thưa ngài thám tử. Ông ấy chỉ đơn giản là đã trở về với nơi mà ông ấy thuộc về,” giọng bà đều đều, lạnh lẽo như băng giá đỉnh Alps.

“Trở về với đất mẹ, hay trở về với bí mật mà ông ta đã chôn giấu cùng chồng bà mười năm trước?” Victor đứng tựa vào lan can đá. “Trong ghi chép của Marcus, tôi tìm thấy một bản đồ địa chất cũ. Nó ghi lại một mỏ vàng bí mật được tìm thấy ngay bên dưới nền móng của tu viện này. Chồng bà đã phát hiện ra nó, và Marcus – lúc đó là cộng sự của ông ấy – đã không muốn chia sẻ.”

Bà Helga siết chặt chuỗi hạt hổ phách. “Ông ta đã đẩy chồng tôi xuống vực. Nhưng ông ta không bao giờ tìm thấy mỏ vàng đó, vì chỉ có chồng tôi mới biết lối vào bí mật thông qua hầm mộ của tu viện.”

“Và giờ đây, khi tu viện trở thành khách sạn, Marcus quay lại để hoàn tất công việc của mình. Nhưng ông ta đã tìm thấy thứ gì đó khác, phải không?” Victor nghiêng người tới phía trước. “Vết máu dưới thảm là của chồng bà. Marcus đã giết ông ấy ngay trong căn phòng này mười năm trước trước khi ném xác xuống vực. Ông ta quay lại phòng 309 vì đó là điểm duy nhất có thể tiếp cận được hệ thống ống thông gió cũ dẫn xuống hầm mộ.”

Đúng lúc đó, một tiếng động trầm đục vang lên từ phía dưới nền nhà, như tiếng đá lở bên trong lòng núi. Victor lập tức chạy xuống tầng hầm, bỏ mặc bà Helga đứng đó với nụ cười bí hiểm.

Tại khu vực kho chứa củi ở tầng hầm, Victor tìm thấy một lối vào hầm mộ đã bị cạy mở. Bên trong, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc và mùi của các hóa chất mà Marcus đã sử dụng để ăn mòn các lớp đá vôi cứng nhắc.

Ánh đèn pin của Victor quét qua những bức tường đá rêu phong. Ở góc hầm mộ, nằm cạnh một chiếc rương đồng cổ, là thi thể của Giáo sư Marcus. Ông ta không bị ai giết. Ông ta nằm đó, gương mặt co quắp vì ngạt khí. Trên tay ông ta vẫn nắm chặt một thỏi đá màu vàng óng ánh – nhưng đó không phải là vàng.

“Quặng Pirit,” Victor thở dài. “Vàng của kẻ ngốc.”

Victor quan sát môi trường xung quanh. Hệ thống thông gió bị hỏng đã khiến khí CO2 tích tụ đậm đặc trong không gian hẹp này khi Marcus sử dụng acid để phá đá. Phản ứng hóa học giữa acid và đá vôi đã tạo ra một lượng lớn khí độc, biến giấc mơ giàu sang của ông ta thành một nấm mồ không lối thoát.

Nhưng có một chi tiết khiến Victor khựng lại. Trên cổ áo của Marcus có một vết bẩn màu hổ phách, giống hệt màu của chuỗi hạt mà bà Helga cầm trên tay.

Victor quay trở lại sảnh chính. Bà Helga vẫn ngồi đó, lặng lẽ như một pho tượng.

“Bà đã biết ông ta ở dưới đó,” Victor nói, đứng trước mặt bà. “Bà thậm chí đã giúp ông ta tìm thấy lối vào bằng cách đưa cho ông ta chuỗi hạt này – thứ thực chất là một chiếc chìa khóa cổ được đúc bằng nhựa thông hóa thạch.”

Bà Helga ngước nhìn anh, đôi mắt không hề có chút sợ hãi.

“Tôi chỉ trả lại cho ông ta những gì ông ta hứa với chồng tôi. Một hầm chứa đầy vàng, và một sự im lặng vĩnh cửu. Ngài có bằng chứng gì để bắt tôi không, ngài thám tử?”

Victor nhìn vào chuỗi hạt. Về mặt pháp lý, bà ta không hề ra tay giết người. Bà ta chỉ đứng nhìn kẻ thủ ác tự đào mồ chôn mình bằng chính lòng tham của hắn. Trong bối cảnh biệt lập của đỉnh Alps, nơi luật pháp của con người dường như bị lấn át bởi sự trừng phạt của thiên nhiên, ranh giới giữa chính nghĩa và báo thù trở nên mờ nhạt hơn bao giờ hết.

“Tôi không phải là thẩm phán, thưa bà Helga,” Victor nói đoạn lấy mũ chóp lên. “Nhưng sương mù trên đỉnh núi này sớm muộn gì cũng sẽ tan đi, và khi đó, mọi bí mật sẽ phải lộ diện trước ánh sáng mặt trời.”

Đoàn tàu răng cưa lại bắt đầu khởi hành để đưa Victor xuống núi khi tuyết bắt đầu ngừng rơi. Từ cửa sổ toa tàu, anh nhìn lại khách sạn L’Horizon đang dần thu nhỏ lại giữa màn sương trắng xóa. Vụ án đã kết thúc với một cái chết do tai nạn dưới góc độ khoa học, nhưng dưới góc độ tâm lý tội phạm, đó là một vở kịch báo thù hoàn hảo được dàn dựng bởi một người phụ nữ đã chờ đợi mười năm trong bóng tối.

Victor Sterling mở cuốn sổ tay, ghi chép lại những số liệu về nồng độ khí CO2 và phản ứng của acid sulfuric trên đá vôi. Đối với anh, mỗi vụ án là một bài học về sự cân bằng của tự nhiên và sự hỗn loạn của lòng người.

Chuyến tàu lướt đi trong tiếng nghiến của sắt thép, hướng về Geneva, nơi một vụ án mạng tại xưởng chế tác đồng hồ đang chờ đón anh – một vụ án mà thời gian chính là vũ khí giết người.

Sương mù đã tan, nhưng hơi lạnh của đỉnh Alps dường như vẫn còn bám theo Victor, nhắc nhở anh rằng trong trò chơi của sự thật, kẻ chiến thắng đôi khi lại là kẻ có đủ kiên nhẫn để nhìn đối thủ của mình tự hủy diệt.