MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 6: LỜI NGUYỀN CỦA CHIẾC ĐỒNG HỒ CÁT

Victor Sterling

Chương 6: LỜI NGUYỀN CỦA CHIẾC ĐỒNG HỒ CÁT

1,758 từ · ~9 phút đọc

Geneva hiện ra trong một buổi chiều tà rực rỡ, khi những tia nắng cuối ngày phản chiếu xuống mặt hồ Leman phẳng lặng như gương. Đây là trái tim của ngành cơ khí chính xác Châu Âu, nơi mà thời gian không chỉ là một khái niệm trừu tượng, mà là một thực thể được nhào nặn dưới những bàn tay tài hoa của các nghệ nhân đồng hồ. Khung cảnh thành phố lúc này là sự giao thoa tuyệt mỹ giữa những tòa nhà cổ kính mang phong cách Phục hưng và các xưởng chế tác hiện đại, nơi hơi nước bắt đầu nhường chỗ cho những dòng điện năng sơ khai chạy dọc theo các con phố chính.

Victor Sterling bước đi trên con đường lát đá dẫn đến khu phố của các nghệ nhân đồng hồ danh tiếng. Tiếng gõ nhịp đều đặn của hàng ngàn cỗ máy thời gian vang ra từ các cửa tiệm hai bên đường tạo nên một âm thanh thôi thúc, như nhịp đập của một sinh vật khổng lồ. Anh dừng lại trước một tòa nhà có tấm biển bằng đồng khắc dòng chữ: "Xưởng chế tác đồng hồ cát - Gia tộc Vautier".

Khác với vẻ nhộn nhịp bên ngoài, không khí bên trong xưởng Vautier đặc quánh sự u ám. Những chiếc đồng hồ quả lắc đứng im lìm dọc hành lang, kim đồng hồ đều dừng lại ở cùng một thời điểm: sáu giờ mười hai phút sáng.

Đón Victor là Julien Vautier, người thừa kế trẻ tuổi của gia tộc, gương mặt hốc hác và đôi bàn tay vẫn còn lấm lem dầu máy.

“Ngài Sterling, cảm ơn ngài đã vượt qua dãy Alps để đến đây. Cha tôi... ông ấy đã chết ngay tại phòng làm việc biệt lập ở tầng thượng. Điều đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là cách ông ấy chết.”

Victor đặt chiếc vali xuống sàn, ánh mắt anh quét qua các tủ kính trưng bày những bộ máy đồng hồ phức tạp.

“Hãy dẫn tôi lên đó, Julien. Và trên đường đi, hãy cho tôi biết về 'Chiếc đồng hồ cát'.”

Julien run rẩy dẫn đường lên cầu thang xoắn ốc bằng sắt.

“Đó là kiệt tác cuối cùng của cha tôi, thưa ngài. Nó không chỉ dùng cát, mà sử dụng một loại hợp kim lỏng có độ nhớt biến thiên theo nhiệt độ. Nó được thiết kế để kích hoạt một cơ chế âm nhạc vào đúng khoảnh khắc mặt trời mọc. Nhưng sáng nay, khi bản nhạc vang lên, cha tôi đã gục xuống ngay bên cạnh nó. Cơ thể ông ấy... như bị rút cạn sự sống.”

Phòng làm việc của ông Vautier nằm dưới một mái vòm bằng thủy tinh, nơi ánh sáng mặt trời có thể chiếu trực tiếp vào các bộ phận nhạy sáng của máy móc. Giữa căn phòng, một cỗ máy cao hơn hai mét, làm bằng vàng và pha lê, đang tỏa ra những ánh kim loại lạnh lẽo. Đó chính là "Chiếc đồng hồ cát".

Victor không nhìn vào thi thể người cha đang nằm co quắp trên sàn, anh tiến thẳng đến cỗ máy. Dưới kính lúp, anh quan sát những bánh răng siêu nhỏ đang đứng im. Ở phần đáy của chiếc đồng hồ cát, nơi hợp kim lỏng chảy xuống, có một vệt màu xanh lục nhạt tỏa ra mùi hăng hắc.

“Cha anh có kẻ thù nào trong giới chế tác không, Julien?”

“Cha tôi là người dẫn đầu trong việc áp dụng kỹ thuật điện phân vào đồng hồ. Nhiều người cho rằng ông ấy đang phá hủy truyền thống của Geneva. Đặc biệt là ông Marcel, chủ xưởng đối diện, người luôn tin rằng đồng hồ chỉ nên chạy bằng dây cót thuần túy.”

Victor quỳ xuống bên thi thể. Anh quan sát các đầu ngón tay của nạn nhân. Chúng có những vết bỏng hóa chất đặc trưng và hơi tím tái. Anh lấy một chiếc kẹp, gỡ một mảnh kim loại nhỏ xíu găm vào cổ tay áo của ông Vautier.

“Hợp kim Natri và Kali,” Victor lẩm bẩm. “Một loại hợp kim lỏng ở nhiệt độ phòng, nhưng cực kỳ nhạy cảm với nước và không khí.”

Anh đứng dậy, đi dạo quanh căn phòng. Cửa ra vào chỉ có một lối duy nhất, và theo lời Julien, nó đã được khóa bằng hệ thống khóa mật mã cơ khí do chính ông Vautier thiết kế. Cửa sổ thủy tinh trên mái vòm hoàn toàn không có dấu vết xâm nhập.

“Julien, cha anh có thói quen uống gì vào buổi sáng không?”

“Ông ấy luôn uống một ly nước khoáng lấy từ con suối gần đây. Chiếc ly... nó ở đằng kia, đã vỡ vụn.”

Victor thu thập những mảnh vỡ của chiếc ly pha lê. Anh nhận thấy một lớp màng mỏng bao phủ bên trong những mảnh vỡ. Anh đưa chúng lên một thiết bị phân tích nhỏ mang theo.

“Đây không phải là một vụ ám sát bằng súng hay dao,” Victor nói, giọng anh vang vọng trong căn phòng kín. “Đây là một vụ giết người bằng vật lý học và phản ứng hóa học chính xác đến từng giây.”

Anh mời ông Marcel, đối thủ của nạn nhân, lên phòng làm việc. Marcel bước vào với vẻ ngạo mạn của một nghệ nhân bảo thủ, bộ râu kẽm của ông ta rung lên mỗi khi nói.

“Tôi biết các người nghi ngờ tôi. Nhưng tôi là một nghệ nhân, không phải kẻ sát nhân. Tôi khinh bỉ những cỗ máy điện tử của Vautier, nhưng tôi tôn trọng trí tuệ của ông ta.”

Victor nhìn thẳng vào mắt Marcel. “Ông nói đúng, ông tôn trọng trí tuệ của ông ấy đến mức ông muốn sở hữu sơ đồ bộ máy điều khiển thời gian bằng nhiệt độ này, phải không? Chiếc nhẫn trên tay ông, ông Marcel... hãy cho tôi xem nó.”

Marcel hơi khựng lại, giấu tay vào túi áo choàng. Victor không đợi sự đồng ý, anh bước tới và giữ chặt cổ tay ông ta. Chiếc nhẫn bằng bạc có một khoang nhỏ bí mật đã bị mở.

“Bên trong chiếc nhẫn này chứa một viên nén nhỏ chất xúc tác,” Victor phân tích. “Ông không cần vào phòng để giết ông ấy. Ông chỉ cần đưa chất xúc tác này vào nguồn nước mà ông ấy uống hàng ngày. Nhưng đó chỉ là một phần của kế hoạch.”

Victor quay lại phía cỗ máy khổng lồ.

“Kẻ sát nhân thực sự là người biết rõ nhất về cơ chế hoạt động của chiếc đồng hồ cát này. Julien, anh nói rằng bản nhạc vang lên vào lúc mặt trời mọc?”

“Vâng, thưa ngài Sterling.”

“Vào khoảnh khắc đó, nhiệt độ trong phòng tăng lên do ánh nắng chiếu qua mái vòm. Hợp kim lỏng trong đồng hồ dãn nở và kích hoạt một hệ thống piston. Nhưng ai đó đã thay đổi thành phần của hợp kim, pha trộn nó với Natri tinh khiết. Khi ông Vautier cầm ly nước, một giọt nước vô tình bắn vào bộ phận hở của máy do anh cố tình để lại, một phản ứng nổ nhỏ đã xảy ra, giải phóng khí Hydro nồng độ cao và tạo ra một tia lửa hồ quang.”

Victor chỉ tay vào Julien, người lúc này đã lùi sát vào tường, mặt cắt không còn hạt máu.

“Chất xúc tác của ông Marcel chỉ là cái cớ để anh đổ tội. Thứ thực sự giết chết cha anh là sự quá tải điện năng mà anh đã cài đặt vào bộ máy. Anh muốn thừa kế xưởng chế tác này để bán các bằng chế chế tạo cho những tập đoàn công nghiệp tại Đức, điều mà cha anh luôn từ chối vì ông muốn giữ nó cho Geneva.”

“Ngài không có bằng chứng!” Julien gào lên. “Cha tôi chết vì tai nạn nghề nghiệp!”

“Bằng chứng nằm ở sơ đồ mà anh đang giấu trong lót áo,” Victor nói, giọng điệu sắc sảo như một lưỡi dao giải phẫu. “Nó chứa những chỉnh sửa về dòng điện mà chỉ người chế tạo mới biết. Và trên tay anh, Julien... vết bỏng do tia lửa hồ quang đó vẫn còn rất mới.”

Julien gục xuống sàn, những tiếng nức nở vỡ ra giữa căn phòng đầy máy móc. Sự im lặng của những chiếc đồng hồ quả lắc lúc này như một bản án lương tâm đè nặng lên vai người thừa kế trẻ tuổi.

Victor Sterling thu dọn dụng cụ của mình. Anh nhìn chiếc đồng hồ cát bằng pha lê, giờ đây đã trở thành một đài tưởng niệm cho sự phản bội. Đối với anh, thời gian là một đại lượng công bằng, nó ghi lại mọi dấu vết dù nhỏ nhất và không bao giờ bao dung cho sự dối trá.

Khi Victor bước ra khỏi tòa nhà của gia tộc Vautier, hoàng hôn đã tắt lịm trên hồ Leman. Những ánh đèn điện đầu tiên của Geneva bắt đầu thắp sáng, báo hiệu một thời đại mới đang tới – một thời đại của sức mạnh điện năng, nhưng cũng là thời đại của những âm mưu tinh vi hơn bao giờ hết.

Anh lấy chiếc đồng hồ túi ra kiểm tra. Kim giây vẫn chạy đều đặn.

“Thời gian không bao giờ chờ đợi ai,” Victor lẩm bẩm. “Và sự thật cũng vậy.”

Anh đi bộ về phía ga tàu, bóng anh đổ dài trên mặt đường, hòa vào dòng người của thành phố đang chuyển mình. Phía trước anh là một vụ án mạng mới, một bí mật ẩn giấu sâu bên trong những tầng nấc của xã hội Châu Âu, nơi mà công lý luôn cần một đôi mắt sắc bén để nhìn xuyên qua màn sương của tội ác.

Sự kiện tại Geneva sớm muộn cũng sẽ trở thành một giai thoại trong giới nghệ nhân, nhưng với Victor, đó chỉ là một bài toán khác đã được giải xong bằng logic và bằng chứng thực tế. Anh không cảm thấy tự hào, chỉ thấy một nỗi trống trải khi chứng kiến một thiên tài cơ khí bị hủy diệt bởi chính người mang dòng máu của mình.

Con tàu hỏa hơi nước thét lên một hồi còi dài, đưa Victor rời khỏi Thụy Sĩ. Chuyến hành trình của anh vẫn còn dài, và những bí mật của thế kỷ vẫn đang chờ đợi được bóc tách dưới bàn tay của vị thám tử không bao giờ biết đến khái niệm lùi bước.