MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 7: BÓNG MA TRONG VIÊN BẢO TÀNG

Victor Sterling

Chương 7: BÓNG MA TRONG VIÊN BẢO TÀNG

1,839 từ · ~10 phút đọc

London chào đón Victor Sterling trở lại bằng một cơn mưa phùn dai dẳng, thứ chất lỏng xám xịt như hòa tan cả bầu trời vào những con phố lát đá bẩn thỉu. Đây là thời kỳ mà ánh sáng rực rỡ của những ngọn đèn hồ quang đầu tiên bắt đầu thách thức sự thống trị của đèn gas truyền thống trên các đại lộ lớn, tạo nên những quầng sáng trắng bệch, lạnh lẽo. Thành phố đang ở đỉnh cao của sự bành trướng đế chế, nơi những báu vật từ khắp nơi trên thế giới được đưa về để trưng bày trong những sảnh đường thênh thang của Viện Bảo tàng Anh quốc như một minh chứng cho quyền lực tối thượng.

Victor bước xuống xe ngựa trước cổng viện bảo tàng. Kiến trúc tân cổ điển với những cột trụ khổng lồ hiện ra trong màn mưa trông giống như một lăng mộ khổng lồ hơn là một nơi lưu giữ văn hóa. Đợi anh ở bậc thềm là Ngài Archibald, một thứ trưởng của Văn phòng Đối ngoại, gương mặt ông ta xám ngắt, không rõ do cái lạnh hay do nỗi sợ hãi đang ngự trị.

“Sterling, thật mừng vì anh đã về kịp lúc. Chuyện này nếu lọt ra ngoài sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng ngoại giao không thể cứu vãn. Một đặc phái viên từ Đế quốc Ottoman đã chết bên trong phòng trưng bày Ai Cập. Và điều tệ hại nhất... anh ta chết trong khi căn phòng hoàn toàn được niêm phong bởi các nhân viên bảo vệ vũ trang.”

Victor siết chặt chiếc vali, đôi mắt anh lướt qua những người lính gác đang đứng nghiêm chỉnh nhưng đầy vẻ bối rối.

“Nạn nhân là ai, và tại sao ông ta lại ở đó vào ban đêm?”

“Đó là Ismail Pasha, người mang theo các văn kiện quan trọng về quyền khai thác kênh đào Suez. Ông ta khăng khăng muốn xem bộ sưu tập mặt nạ vàng mới được đưa về trước buổi lễ ký kết sáng nay. Chúng tôi không thể từ chối.”

Họ đi xuyên qua những dãy hành lang hun hút, nơi những xác ướp và những bức tượng đá hàng ngàn năm tuổi đứng im lìm như những kẻ chứng kiến thầm lặng. Mùi của bụi bặm, mùi sáp đánh bóng sàn và một mùi hương kỳ lạ – giống như mùi nhựa thông trộn lẫn với thảo mộc khô – bắt đầu xộc vào mũi Victor.

Khi bước vào phòng trưng bày Ai Cập, Victor thấy hiện trường đã được phong tỏa bởi các điều tra viên của Scotland Yard. Ismail Pasha nằm sấp trên sàn đá cẩm thạch, ngay dưới chân bức tượng nhân sư lớn. Bộ lễ phục đỏ thắm của ông ta tương phản gay gắt với màu xám của đá. Không có máu, không có dấu vết vật lộn. Trên gương mặt nạn nhân, một biểu cảm của sự kinh hoàng tột độ vẫn còn đọng lại, đôi mắt mở to nhìn trân trân vào khoảng không.

Victor quỳ xuống bên thi thể. Anh không vội vàng chạm vào nạn nhân mà bắt đầu quan sát mặt sàn.

“Cánh cửa này được khóa bằng cách nào, Ngài Archibald?”

“Đây là loại cửa thép mới của hãng Chubb, chỉ có hai chìa khóa. Một chiếc do tôi giữ, chiếc kia nằm trong túi áo của Ismail. Các bảo vệ thề rằng họ không rời mắt khỏi lối duy nhất này suốt cả đêm.”

Victor rút kính lúp, soi kỹ vào cổ của nạn nhân. Có một vết chấm đỏ nhỏ xíu, gần như không thể thấy bằng mắt thường, nằm ngay động mạch cảnh. Anh lấy ra một ống nghiệm chứa dung dịch trong suốt, nhỏ một giọt lên vết chấm đó. Dung dịch lập tức chuyển sang màu tím đậm.

“Đây không phải là một cơn đau tim do sợ hãi thần thoại,” Victor nói, giọng anh vang vọng giữa những bức tường đá cổ đại. “Đây là Curare – loại độc dược của các bộ tộc vùng Amazon, nhưng nó đã được tinh chế bằng phương pháp chưng cất hóa học hiện đại.”

Anh đứng dậy, nhìn lên trần nhà cao vút của phòng trưng bày. Những khung cửa lấy sáng bằng kính cường lực nằm ở độ cao mười mét.

“Ông Ismail đã ở trong này một mình bao lâu trước khi các ông phát hiện ra thi thể?”

“Khoảng hai giờ. Ông ấy muốn yên tĩnh để cầu nguyện và chiêm ngưỡng những báu vật của tổ tiên.”

Victor đi đến chiếc tủ kính trưng bày chiếc mặt nạ vàng mà Ismail đã yêu cầu xem. Chiếc tủ vẫn khóa chặt, nhưng anh nhận thấy lớp bụi mỏng trên bệ đá có một đường rãnh nhỏ, rất mờ, chạy dài về phía khe gió của hệ thống sưởi.

Anh ra hiệu cho Ngài Archibald mời vị Giám đốc viện bảo tàng, Tiến sĩ Sterling-Brown (người trùng họ với anh nhưng không có quan hệ huyết thống), cùng vị Đội trưởng đội bảo vệ lên phòng trưng bày.

Khi họ có mặt, Victor đứng trước bức tượng nhân sư, bóng anh đổ dài lên hiện trường như một chiếc kim đồng hồ mặt trời.

“Kẻ sát nhân không cần phải vào phòng,” Victor bắt đầu, đôi tay anh đan vào nhau sau lưng. “Trong thời đại mà chúng ta đang tôn sùng những máy móc hơi nước và dòng điện điện tín, chúng ta thường quên mất những quy luật cơ bản của khí động học. Tiến sĩ Brown, bộ sưu tập mặt nạ này vốn được xử lý bằng hóa chất chống mốc, đúng không?”

Tiến sĩ Brown đẩy gọng kính, gật đầu. “Phải, chúng tôi dùng một hỗn hợp đặc biệt để bảo quản lớp vàng lá.”

“Kẻ sát nhân đã lợi dụng hệ thống sưởi trung tâm của viện bảo tàng. Bằng cách đảo ngược luồng khí trong một khoảng thời gian ngắn, hắn đã biến phòng trưng bày này thành một chiếc bình chưng cất khổng lồ. Chất Curare được đưa vào qua đường ống sưởi dưới dạng khí hóa hơi, nồng độ cực thấp nhưng đủ để gây tê liệt khi nạn nhân hít phải trong không gian kín.”

Đội trưởng bảo vệ thốt lên: “Nhưng thưa ngài, nếu là khí độc, tại sao chúng tôi đứng ngoài lại không sao? Và vết chấm trên cổ ông ấy là gì?”

“Đó là phần tinh vi nhất của kế hoạch,” Victor tiến lại gần một cột trụ đá. “Chất độc trong không khí chỉ là bước đệm để làm nạn nhân bất động. Kẻ sát nhân đã sử dụng một thiết bị bắn kim cơ khí siêu nhỏ, được giấu bên trong bức tượng nhân sư kia. Thiết bị này được kích hoạt bằng áp suất hơi nước từ hệ thống sưởi khi đạt đến một nhiệt độ nhất định. Một mũi kim chứa Curare đậm đặc đã bắn trúng mục tiêu khi ông Ismail ngã xuống vì ngạt.”

Victor quay sang nhìn thẳng vào Tiến sĩ Brown.

“Chỉ có một người am hiểu tường tận về cấu trúc của các bức tượng và có quyền tiếp cận hệ thống sưởi trung tâm để điều chỉnh áp suất mà không gây nghi ngờ. Tiến sĩ, ông không muốn các văn kiện về kênh đào Suez được ký kết, vì ông đang làm việc cho một thế lực muốn duy trì sự độc quyền vận tải qua mũi Hảo Vọng, phải không?”

Brown tái mặt, môi ông ta run rẩy. “Anh không thể chứng minh điều đó. Tôi là một học giả!”

“Chiếc đồng hồ túi của ông,” Victor chỉ vào sợi xích vàng treo bên túi áo của Brown. “Nó không chạy bằng dây cót thông thường. Đó là loại đồng hồ áp suất dùng để đo lưu lượng hơi nước. Và trên tay áo của ông vẫn còn vương lại mùi Curare trộn lẫn với nhựa thông bảo quản mặt nạ. Mùi hương này chỉ xuất hiện khi chất độc được đun nóng.”

Trong cơn quẫn bách, Brown định lao về phía cửa nhưng Victor đã nhanh hơn. Chỉ bằng một động tác quét chân và khóa tay điêu luyện của một cựu đặc nhiệm, anh đã khống chế vị giám đốc ngay trên sàn đá. Một chiếc túi nhỏ chứa các mũi kim bằng thép không gỉ rơi ra từ túi áo của Brown.

“Sự thật không bao giờ bị chôn vùi bởi thời gian hay những bức tường đá,” Victor nói lạnh lùng khi các cảnh sát ập vào. “Nó chỉ chờ một người đủ kiên nhẫn để lắng nghe tiếng nói của những bằng chứng vật lý.”

Ngài Archibald thở phào nhẹ nhõm, nhưng Victor thì không. Anh đứng một mình giữa phòng trưng bày Ai Cập, khi những nhân viên pháp y bắt đầu đưa thi thể Ismail đi. Ánh đèn khí gas chập chờn tạo nên những bóng ma nhảy múa trên tường.

Bí mật về kênh đào Suez đã được cứu vãn, nhưng cái giá phải trả là mạng sống của một con người và sự sụp đổ của một danh tiếng lẫy lừng. Đối với Victor, vụ án này là một minh chứng nữa cho thấy sự tiến bộ của khoa học đang bị biến tướng thành công cụ cho lòng tham và những âm mưu chính trị bẩn thỉu.

Anh lấy chiếc đồng hồ ra. Sáu giờ sáng. Buổi lễ ký kết sẽ diễn ra trong vài giờ tới, và thế giới sẽ tiếp tục vận hành trên những guồng quay của nó.

“Khoa học là một người thầy công bằng,” Victor lẩm bẩm khi anh bước ra khỏi viện bảo tàng. “Nhưng con người lại là những học trò tồi tệ.”

Mưa đã tạnh, nhường chỗ cho một buổi sáng London đầy sương khói. Victor bước lên chiếc xe ngựa, hướng về phía căn hộ của mình tại phố Baker. Anh cần một vài giờ nghỉ ngơi trước khi những tin tức về vụ án mạng tại Viện bảo tàng tràn ngập các mặt báo.

Cuộc hành trình xuyên qua trái tim Châu Âu đã cho anh thấy nhiều bộ mặt của tội ác, từ những đỉnh núi tuyết đến những nhà hát hoa lệ, và giờ là giữa lòng đế quốc. Nhưng Victor biết rằng, chừng nào bóng tối còn tồn tại trong tâm hồn con người, thì những vụ án kinh điển vẫn sẽ tiếp tục nảy sinh, thách thức trí tuệ và sự lạnh lùng của anh.

Anh tựa lưng vào ghế xe, nhắm mắt lại, để mặc cho tiếng lộc cộc của móng ngựa đưa anh trở về với sự tĩnh lặng tạm thời. Phía trước anh vẫn là những bí mật ẩn giấu, những vụ án chưa có lời giải, và một cuộc đời dành trọn cho việc bóc tách những lớp mặt nạ của sự thật.

Mỗi chương của cuộc đời anh là một bài toán, và mỗi bài toán đều có một đáp số duy nhất, dù nó có đáng sợ hay đau đớn đến thế nào đi chăng nữa.