MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ TẠI SCOTLAND

Victor Sterling

Chương 8: VŨ ĐIỆU CỦA NHỮNG CHIẾC MẶT NẠ TẠI SCOTLAND

1,787 từ · ~9 phút đọc

Đoàn tàu hỏa rời xa London, băng qua những vùng bình nguyên xanh mướt để tiến dần vào vùng cao nguyên Scotland hoang dã. Khi hoàng hôn buông xuống, cảnh vật thay đổi từ những ngôi làng gạch đỏ yên bình sang những rặng núi đá vôi xám xịt và những đầm lầy mù sương. Đây là thời đại mà những dòng tộc cổ xưa nhất của đảo quốc đang cố gắng bám trụ lấy ánh hào quang cuối cùng của phong kiến trước sự trỗi dậy mạnh mẽ của giai cấp tư sản công nghiệp. Lâu đài Blackwood hiện ra trên đỉnh một mỏm đá nhô ra phía biển North Sea, những ngọn tháp nhọn hoắt cắt vào nền trời tím thẫm như những chiếc răng nanh của một con quái vật cổ đại.

Victor Sterling ngồi trong cỗ xe ngựa mui kín, cảm nhận sự rung xóc dữ dội khi bánh xe lăn trên con đường mòn rải đá hộc. Anh được mời đến đây không phải bởi cảnh sát, mà bởi Công tước Blackwood – một người bạn cũ từ thời anh còn phục vụ trong lực lượng đặc nhiệm. Một buổi dạ tiệc hóa trang kỷ niệm ngày thành lập dòng họ đang được tổ chức, nhưng một lá thư nặc danh đe dọa về một "cuộc thanh trừng đẫm máu" đã khiến Công tước phải cầu viện đến sự giúp đỡ của vị thám tử lạnh lùng này.

Khi Victor bước vào sảnh chính của lâu đài, anh như lạc vào một thế giới của sự huyễn hoặc. Ánh sáng từ hàng trăm ngọn nến trên những chùm đèn pha lê khổng lồ phản chiếu lên những chiếc mặt nạ tinh xảo: từ đầu bò Minotaur, khuôn mặt thiên thần cho đến những chiếc mặt nạ quạ đen đầy ám ảnh. Tiếng nhạc violin dìu dặt hòa quyện cùng mùi rượu sherry nồng nàn và mùi gỗ thông cháy trong những lò sưởi vĩ đại.

Công tước Blackwood, giấu mình sau chiếc mặt nạ sư tử bằng vàng, kín đáo ra hiệu cho Victor đi theo ông vào thư viện. Khi cánh cửa gỗ dày khép lại, ông tháo mặt nạ, để lộ gương mặt hốc hác đầy vẻ lo âu.

“Sterling, tôi cảm thấy cái chết đang lởn vởn quanh đây. Có kẻ đã đột nhập vào kho vũ khí gia tộc và lấy đi một thanh kiếm cổ từ thời Thập tự chinh. Nhưng điều kỳ lạ là không có dấu vết của việc phá khóa.”

Victor tháo chiếc áo choàng, mắt anh lướt qua những giá sách cổ thụ chạm tới trần nhà.

“Lá thư nặc danh đó đâu, thưa Công tước?”

Công tước đưa cho anh một mảnh giấy da cầm tay. Nét chữ sắc mảnh, được viết bằng loại mực đỏ làm từ chiết xuất rễ cây, một phong cách viết thư tay đã lỗi thời từ vài thập kỷ trước.

“'Máu của kẻ phản bội sẽ tưới đẫm sàn đá vào lúc tiếng chuông thứ mười hai vang lên'. Rất mang tính kịch nghệ,” Victor nhận xét, giọng anh không chút gợn sóng. “Hãy cho tôi biết danh sách khách mời quan trọng nhất đêm nay.”

“Có Nam tước Sutherland, một nhà đầu tư đường sắt; Phu nhân Genevieve, người đang tranh chấp quyền sở hữu khu mỏ ở phía Tây; và Ngài Alistair, một học giả về huyền học,” Công tước liệt kê.

Victor không đáp lời. Anh bước lại gần cửa sổ, nhìn xuống sân lâu đài nơi sương mù đang cuộn xoáy. Một bóng đen mặc áo choàng rộng, mang mặt nạ quạ, vừa lướt qua những bụi cây bụi bên dưới.

Tiệc khiêu vũ bước vào giai đoạn cao trào nhất khi đồng hồ cổ trong sảnh chính chỉ mười một giờ đêm. Victor Sterling, trong bộ phục trang đơn giản của một quý ông thế kỷ trước nhưng không đeo mặt nạ, đứng tựa vào một cột trụ đá, đôi mắt anh âm thầm quan sát từng chuyển động của đám đông.

Anh chú ý đến Nam tước Sutherland. Ông ta uống rất nhiều nhưng đôi mắt lại liên tục đảo quanh như đang tìm kiếm ai đó. Phu nhân Genevieve thì ngược lại, bà ta đứng lặng lẽ ở góc phòng, trò chuyện với Ngài Alistair bằng những cử chỉ gấp gáp.

Bất chợt, ánh sáng từ những chùm đèn pha lê vụt tắt. Một tiếng rít lớn vang lên từ hệ thống dẫn khí gas của lâu đài. Bóng tối bao trùm hoàn toàn trong vòng vài giây trước khi những người hầu kịp thắp lại những ngọn nến dự phòng.

Trong khoảng lặng ngắn ngủi đó, một tiếng thét sắc lạnh vang lên từ phía ban công lớn nhìn ra biển.

Khi ánh sáng trở lại, đám đông dạt ra. Nam tước Sutherland nằm gục trên lan can đá, thanh kiếm Thập tự chinh bị đánh cắp đâm xuyên qua ngực ông ta. Điều đáng sợ là xung quanh ông ta không có bất kỳ ai trong khoảng cách năm mét. Máu từ vết thương chảy dọc theo rãnh đá, nhưng trên nền tuyết mỏng phủ trên sàn ban công, tuyệt nhiên không có dấu chân của kẻ sát nhân dẫn đến vị trí nạn nhân.

“Một vụ án mạng không dấu vết!” Ai đó hét lên trong sự hoảng loạn.

Victor Sterling bước nhanh về phía ban công. Anh chặn đứng mọi sự tiếp cận của đám đông.

“Công tước, hãy yêu cầu mọi người ở nguyên vị trí của mình và không được tháo mặt nạ!” Victor ra lệnh.

Anh quỳ xuống bên thi thể. Thanh kiếm được cắm vào một góc rất lạ, gần như vuông góc với mặt sàn. Victor rút kính lúp, soi kỹ vào chuôi kiếm. Có một sợi dây cước siêu mảnh, gần như vô hình dưới ánh nến, vẫn còn quấn quanh đốc kiếm. Sợi dây kéo dài lên phía đỉnh của tháp lâu đài.

Anh ngẩng đầu nhìn lên cao. Trên đỉnh tháp, bóng đen mang mặt nạ quạ đã biến mất.

“Bác sĩ, hãy kiểm tra thi thể,” Victor ra hiệu cho vị bác sĩ riêng của gia tộc đang run rẩy tiến lại gần.

Trong khi bác sĩ làm việc, Victor đi dạo quanh ban công. Anh không nhìn vào tuyết, mà nhìn vào những rãnh thoát nước của ban công. Anh thấy những mảnh vụn nhỏ của một loại sáp đen, loại sáp thường được dùng để bôi trơn các bánh răng cơ khí của đồng hồ tháp.

“Ngài Alistair, ông có vẻ rất am hiểu về các cơ chế tự động của thời Trung cổ, phải không?” Victor bất ngờ quay sang vị học giả.

Alistair, lúc này vẫn mang chiếc mặt nạ thiên thần, hơi khựng lại. “Tôi chỉ nghiên cứu về lịch sử, ngài Sterling. Tại sao ngài lại hỏi vậy?”

“Vì kẻ sát nhân không cần có mặt ở ban công này để giết Nam tước. Hắn đã biến thanh kiếm này thành một mũi tên khổng lồ, được điều khiển bởi trọng lực và hệ thống dây kéo của tháp chuông lâu đài. Khi tiếng chuông thứ mười một vang lên, cơ chế thả dây được kích hoạt.”

Victor tiến lại gần Phu nhân Genevieve.

“Và bà, thưa phu nhân, bà chính là người đã tắt hệ thống đèn gas bằng cách điều chỉnh van áp suất ở tầng hầm, tạo ra bóng tối cần thiết để kẻ sát nhân trên tháp chuông có thể căn chỉnh mục tiêu mà không bị phát hiện.”

“Anh nói gì vậy? Tôi đã ở đây suốt buổi tiệc!” Genevieve phản bác, giọng bà ta cao vút vì sợ hãi.

“Đôi găng tay của bà vẫn còn vương mùi khí gas tổng hợp nồng nặc,” Victor cầm lấy tay bà ta. “Và vệt sáp đen trên áo choàng của ngài Alistair chính là bằng chứng ông ta vừa mới rời khỏi tháp chuông sau khi cắt đứt sợi dây cước.”

Ngài Alistair định tháo mặt nạ bỏ chạy, nhưng Victor đã nhanh chóng tóm lấy vai ông ta. Với một động tác dứt khoát, Victor tháo mặt nạ của vị học giả. Đằng sau đó không phải là Alistair thật, mà là một kẻ lạ mặt với vết sẹo dài trên trán – một sát thủ chuyên nghiệp thường xuất hiện trong các vụ thanh trừng của giới tài chính London.

“Các người đã lập kế hoạch này để loại bỏ Nam tước Sutherland, người đang nắm giữ bằng chứng về vụ gian lận khu mỏ của bà,” Victor nói với Genevieve. “Bằng cách tạo ra một vụ án mang màu sắc siêu nhiên và thần bí, các người hy vọng sương mù của Scotland sẽ che giấu đi sự thật cơ khí giản đơn này.”

Khi cảnh sát địa phương từ làng chài bên dưới chân núi ập vào, Victor Sterling đứng một mình trên ban công lộng gió. Thanh kiếm cổ vẫn cắm trên lan can, một biểu tượng của sự tàn khạo từ quá khứ được sử dụng bởi những mưu đồ hiện đại.

“Công tước,” Victor quay lại nhìn người bạn cũ. “Lâu đài của ông rất đẹp, nhưng nó chứa đựng quá nhiều bóng tối. Có những bí mật không nên được gợi lại, dù là dưới danh nghĩa truyền thống.”

Tiếng chuông thứ mười hai vang lên. Lần này, nó không báo hiệu một cái chết, mà báo hiệu sự kết thúc của một màn kịch lừa dối tinh vi. Victor Sterling thu dọn hành lý của mình. Anh không ở lại để thưởng thức bữa tiệc tàn. Đối với anh, mỗi giây phút ở lại đây chỉ làm đậm thêm mùi vị của sự phản bội.

Bước ra khỏi cổng lâu đài Blackwood, sương mù lúc này đã tan biến dưới ánh trăng bạc. Victor bước lên xe ngựa, hướng về phía sân ga. Những vụ án tại Châu Âu đã dạy anh một điều: kẻ thù đáng sợ nhất không phải là quỷ dữ trong những lời nguyền, mà là con người với những tính toán chính xác và lạnh lùng.

Chiếc xe lăn bánh, để lại lâu đài Blackwood chìm dần vào bóng đêm của vùng cao nguyên. Victor lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép những chi tiết cuối cùng về lực căng của dây cước và trọng lượng của thanh kiếm Thập tự chinh. Đối với anh, khoa học vật lý là người bạn đồng hành trung thành nhất, người không bao giờ nói dối và luôn dẫn lối đến sự thật.

Mạch truyện của cuộc đời anh vẫn tiếp diễn, mỗi vụ án là một mắt xích, dẫn dắt anh đến một bí mật lớn hơn đang chờ đợi ở kinh đô ánh sáng Paris – nơi một vụ án mạng tại triển lãm thế giới đang dần lộ diện.