MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 9: MÁU DƯỚI CHÂN THÁP EIFFEL

Victor Sterling

Chương 9: MÁU DƯỚI CHÂN THÁP EIFFEL

1,696 từ · ~9 phút đọc

Paris đang ở trong những ngày rực rỡ nhất của sự khai sáng, khi những công trình bằng thép vĩ đại đang vươn mình thách thức bầu trời và ánh sáng điện năng bắt đầu xua tan bóng tối của những con ngõ nhỏ hẹp. Thành phố là một đại công trường của sự tiến bộ, nơi những tiếng búa máy rền vang hòa cùng tiếng còi tàu hơi nước, tạo nên một bản nhạc kịch về sức mạnh nhân loại. Ngay tại trung tâm của cuộc triển lãm thế giới, ngọn tháp Eiffel đứng sừng sững như một biểu tượng bằng sắt của kỷ nguyên mới, tỏa sáng lung linh dưới những dàn đèn pha cực mạnh vừa được lắp đặt.

Victor Sterling bước đi trên quảng trường Champ-de-Mars, đôi giày da của anh gõ nhịp đều đặn trên mặt đường đang được trải nhựa nóng hổi. Mùi của dầu hỏa, mùi sắt rỉ và mùi của sự hưng phấn từ đám đông du khách tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Anh đã rời Scotland ngay khi nhận được bức điện tín khẩn cấp từ Bộ Nội vụ Pháp. Một vụ án mạng đã xảy ra ngay tại bệ máy của hệ thống thang máy thủy lực phía trụ Đông của tòa tháp – một thành tựu kỹ thuật mà cả thế giới đang nín thở dõi theo.

Nạn nhân là kỹ sư trưởng Maurice, người chịu trách nhiệm vận hành hệ thống thang máy Otis phức tạp. Maurice được tìm thấy trong tình trạng không còn hơi thở ngay bên trong buồng máy kín mít, nơi chỉ những người có thẻ từ bằng đồng đặc biệt mới có thể ra vào.

Tại hiện trường, viên thanh tra người Pháp tên là Lefebvre đang bứt rứt đứng cạnh những piston khổng lồ. Ông ta đón Victor bằng một cái bắt tay hời hợt và gương mặt đầy vẻ hoài nghi.

“Ngài Sterling, tôi đã nghe danh ngài từ London, nhưng ở Paris này, chúng tôi tin vào những bằng chứng hiện đại hơn là những suy luận kiểu cũ. Maurice chết do một vụ rò rỉ khí gas, đó là kết luận sơ bộ của chúng tôi. Hệ thống đèn chiếu sáng đã bị hỏng ngay lúc đó.”

Victor không đáp lời ngay. Anh tiến lại gần thi thể của Maurice vẫn chưa được di dời. Kỹ sư trưởng nằm ngửa, đôi bàn tay co lại như đang cố bám víu vào không khí. Trên gương mặt ông ta, một màu đỏ tím kỳ lạ lan rộng từ cổ lên đến tận mang tai.

Victor quỳ xuống, dùng một chiếc kẹp nhỏ lấy từ túi áo ra một mẩu kim loại siêu mỏng dính trên cổ áo nạn nhân.

“Thanh tra Lefebvre, nếu là rò rỉ khí gas, tại sao các nhân viên bảo trì đứng ngay bên ngoài buồng máy lại không hề ngửi thấy mùi đặc trưng của lưu huỳnh được pha trộn vào gas để cảnh báo?”

“Có lẽ do hệ thống thông gió của tháp quá mạnh?” Lefebvre nhún vai.

Victor đứng dậy, anh đi dạo quanh buồng máy. Căn phòng này là một khối hộp bằng thép và kính, các mối nối được tán đinh chắc chắn. Anh quan sát hệ thống dây điện dẫn đến dàn đèn pha phía trên. Một sợi dây đồng bị tuột lớp vỏ bọc, để lộ phần lõi sáng loáng.

“Cái chết xảy ra vào lúc mấy giờ?”

“Đúng tám giờ tối, khi dàn đèn pha lần đầu tiên được bật lên để chào mừng đoàn đại biểu Nga,” một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía cửa.

Đó là Gustave Eiffel, người cha đẻ của tòa tháp, gương mặt ông hằn rõ những nếp nhăn của sự mệt mỏi và đau xót.

“Maurice là người cộng sự thân thiết nhất của tôi. Anh ấy không bao giờ bất cẩn với khí gas.”

Victor cúi chào vị kiến trúc sư vĩ đại. “Thưa ngài Eiffel, Maurice có đang giữ bản vẽ thiết kế hệ thống điều khiển trung tâm của khu triển lãm không?”

“Phải, anh ấy luôn mang nó bên mình trong một chiếc ống nghiệm bằng chì để chống ẩm. Nhưng chúng tôi không tìm thấy nó trên người anh ấy.”

Victor quay lại nhìn thi thể một lần nữa. Anh chú ý đến bệ máy piston thủy lực ngay cạnh đó. Có một vũng chất lỏng trong suốt, không mùi, nhưng khi anh đưa ngón tay chạm vào, nó mang lại một cảm giác tê dại tức thì.

“Thanh tra, hãy gọi tất cả những người có mặt tại trụ Đông vào lúc tám giờ kém năm phút tối nay. Đặc biệt là người phụ trách việc đấu nối dây cáp điện.”

Mười phút sau, trong căn phòng họp tạm thời dưới chân tháp, ba người đàn ông đang đứng đối diện với Victor. Một là thợ cả điện tên Pierre, một là thư ký riêng của Maurice, và người còn lại là một đại diện của tập đoàn thép đối thủ đang có mặt tại triển lãm.

Victor Sterling đi vòng quanh họ, đôi mắt anh như những tia X quét qua từng chi tiết trên trang phục của họ.

“Vụ án mạng này được dàn dựng dựa trên một nguyên lý vật lý đơn giản: điện phân và sự tích tụ áp suất,” Victor bắt đầu, giọng nói anh lạnh lùng và sắc sảo như một lưỡi dao. “Kẻ sát nhân biết rằng vào đúng tám giờ, một dòng điện cường độ cao sẽ chạy qua hệ thống. Hắn đã bôi một lớp dung dịch muối dẫn điện cực mạnh lên tay nắm cửa phía trong của buồng máy và nối nó với dây pha của đèn chiếu sáng.”

Lefebvre cắt ngang: “Nếu vậy thì Maurice đã bị điện giật chết. Nhưng dấu vết trên người ông ta lại giống như ngạt thở.”

“Đúng vậy,” Victor gật đầu, anh cầm lấy một chiếc kẹp và nhặt một mẩu thủy tinh vỡ từ khay tang vật. “Điện giật chỉ là bước đầu để làm nạn nhân bất tỉnh. Thứ thực sự giết chết Maurice là một bình chứa khí Clo nén nhỏ, được giấu bên trong piston thủy lực. Khi dòng điện chạy qua, nó kích hoạt một cuộn dây cảm ứng, làm nóng và giãn nở khí Clo, khiến bình chứa nổ tung ngay trong không gian kín của buồng máy.”

Victor dừng lại trước mặt Pierre, người thợ cả điện đang đổ mồ hôi hột dù thời tiết Paris đang vào đêm rất lạnh.

“Pierre, vết bỏng trên bắp tay của anh... nó không giống vết bỏng do tia lửa điện thông thường. Nó có những viền trắng đặc trưng của sự ăn mòn hóa học do khí Clo gây ra ở nồng độ cao.”

“Tôi... tôi chỉ đang sửa dây cáp!” Pierre lắp bắp.

“Anh đang sửa dây cáp, hay anh đang cố gắng thu hồi chiếc ống chì chứa bản vẽ mà anh đã lấy cắp sau khi Maurice gục xuống?” Victor tiến sát lại, áp lực từ ánh mắt của anh khiến Pierre lùi lại, va vào bàn. “Chiếc ống chì đó hiện đang nằm trong hòm đồ nghề của anh, dưới lớp vải tẩm dầu, đúng không?”

Pierre sụp xuống, đôi bàn tay che mặt. “Họ ép tôi... họ nói nếu không có bản vẽ đó, tòa tháp này sẽ trở thành một đống sắt vụn trong cuộc cạnh tranh công nghiệp tiếp theo.”

Victor quay sang Gustave Eiffel. “Thưa ngài, kẻ chủ mưu thực sự không có mặt ở đây. Họ là những bóng ma tài chính đứng sau các tập đoàn thép ở lục địa. Nhưng Pierre là kẻ đã ra tay.”

Lefebvre sầm mặt, ra hiệu cho cấp dưới bắt giữ Pierre. “Ngài Sterling, tôi phải thừa nhận... suy luận của ngài chính xác đến đáng sợ.”

“Đó không phải suy luận, thanh tra. Đó là sự quan sát các quy luật tự nhiên. Khoa học không biết nói dối, chỉ có con người mới sử dụng nó để che đậy sự thật,” Victor trả lời, anh thu dọn bộ dụng cụ của mình vào vali.

Bước ra khỏi bệ máy của tháp Eiffel, Victor nhìn lên đỉnh tháp, nơi ánh đèn pha đang quét qua bầu trời đêm Paris thành những dải sáng rực rỡ. Sự tiến bộ của nhân loại thật vĩ đại, nhưng cái giá phải trả cho nó đôi khi lại được tính bằng máu của những người chân chính nhất.

“Thế giới đang thay đổi quá nhanh,” Gustave Eiffel đứng cạnh anh, thở dài. “Đôi khi tôi tự hỏi liệu những cỗ máy này có mang lại hạnh phúc cho chúng ta không?”

“Máy móc là trung tính, ngài Eiffel. Nó chỉ phản chiếu tâm địa của người điều khiển nó,” Victor Sterling đáp lời trước khi bước lên chiếc xe ngựa đang chờ sẵn.

Chiếc xe ngựa đưa anh xuyên qua những đại lộ lấp lánh ánh đèn của Paris. Phía sau anh, tòa tháp Eiffel vẫn tỏa sáng, một minh chứng cho trí tuệ con người nhưng cũng là nhân chứng cho một tội ác vừa bị bóc trần.

Victor lấy chiếc đồng hồ túi ra kiểm tra. Thời gian vẫn trôi, và hành trình của anh chưa thể dừng lại. Một bức điện tín khác vừa được gửi đến từ Berlin, đề cập đến một sự mất tích bí ẩn trong một hầm mộ hoàng gia.

“Hẹn gặp lại Paris,” anh lẩm bẩm khi chiếc xe khuất dần vào màn sương mờ của dòng sông Seine.

Đối với Victor Sterling, sự thật là một hành trình không có điểm kết thúc, và mỗi vụ án chỉ là một trang sách mới trong cuốn tiểu thuyết dài tập về những góc tối của nhân loại giữa thời đại rực rỡ này. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, sẵn sàng cho những thử thách mới ở trái tim của Đế chế Phổ, nơi bóng tối của quá khứ đang đe dọa nuốt chửng tương lai.

Paris lùi lại phía sau, với những ánh đèn và những âm mưu, để lại vị thám tử một mình với những suy tư về ranh giới giữa chính nghĩa và sự hủy diệt trong kỷ nguyên của sắt thép và điện năng.