Berlin hiện ra dưới bầu trời mùa đông xám xịt, một thành phố mang vẻ đẹp kỷ luật và uy nghiêm với những đại lộ rộng thênh thang được thiết kế cho những cuộc duyệt binh hùng hậu. Đây là thời đại mà Đế chế Phổ đang vươn mình trở thành một cường quốc quân sự và công nghiệp hàng đầu, nơi tiếng gót ủng của binh lính nện đều trên phố hòa cùng tiếng máy móc gầm rú từ các xưởng chế tạo vũ khí của Krupp. Trong khi Paris lộng lẫy với ánh đèn điện và nghệ thuật, Berlin lại toát lên một hơi thở lạnh lẽo của sắt thép, quyền lực và những âm mưu chính trị được tính toán kỹ lưỡng như một bàn cờ quân sự.
Victor Sterling bước xuống ga tàu Friedrichstraße khi màn đêm bắt đầu buông xuống, mang theo cái lạnh cắt da thịt của vùng bình nguyên Bắc Đức. Anh được đón tiếp bởi Nam tước Von Zitzewitz, một sĩ quan cao cấp của lực lượng an ninh hoàng gia, người có gương mặt cứng nhắc như được tạc từ đá và bộ ria mép vểnh cao đầy kiêu hãnh.
“Ngài Sterling, chúng ta không có nhiều thời gian. Sự kiện này nếu bị rò rỉ sẽ gây ra một cơn chấn động làm lung lay ngai vàng. Một thành viên quan trọng của hoàng gia đã biến mất ngay bên trong hầm mộ của Nhà thờ Berlin, nơi được canh phòng bởi những đơn vị tinh nhuệ nhất.”
Victor siết chặt vạt áo khoác len dày, ánh mắt anh bình thản quét qua những lính gác mặc quân phục màu xanh tối đang đứng gác tại mọi ngã tư dẫn về phía nhà thờ.
“Sự biến mất xảy ra khi nào, thưa Nam tước? Và tại sao một nhân vật hoàng gia lại xuống hầm mộ vào giờ giới nghiêm?”
“Hoàng thân Friedrich đã xuống đó để kiểm tra một mật ước cũ được cất giữ trong quan tài của tổ tiên trước khi diễn ra cuộc hội đàm với phái đoàn Nga. Khi quân lính mở cửa hầm mộ mười lăm phút sau đó để hộ tống ông lên, bên trong chỉ còn lại một bầu không khí trống rỗng. Không có lối thoát nào khác, không có dấu vết của một cuộc tấn công.”
Chiếc xe ngựa của hoàng gia lao nhanh qua cây cầu Schlossbrücke, hướng thẳng về phía Nhà thờ Berlin vĩ đại với những mái vòm bằng đồng khổng lồ. Victor nhìn ra ngoài, quan sát những bóng đen của các tòa nhà chính phủ đang lùi lại phía sau. Anh cảm nhận được rằng, khác với những vụ án mạng mang tính cá nhân trước đó, lần này anh đang bước chân vào một hầm băng chính trị, nơi một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến chiến tranh.
Khi bước xuống hầm mộ, mùi của đá ẩm, mùi nến sáp và mùi hương của thời gian bao trùm lấy Victor. Ánh đèn bão cầm tay của các binh sĩ tạo nên những cái bóng nhảy múa trên những chiếc quan tài bằng đá cẩm thạch và đồng thau. Victor tiến lại gần chiếc quan tài của Đại cử tri Friedrich Wilhelm, nơi được cho là vị trí cuối cùng của Hoàng thân Friedrich.
Cửa hầm mộ là một khối thép khổng lồ, được trang bị cơ chế khóa ba tầng mà chỉ có những người giữ chìa khóa đặc biệt mới có thể mở được. Các bức tường xung quanh đều là đá tảng dày hơn một mét, không hề có cửa sổ hay lỗ thông hơi đủ lớn cho một con người.
Victor quỳ xuống sàn đá, nơi có một vài vệt xám mờ nhạt, gần như trùng khít với màu đá của nền hầm mộ. Anh lấy chiếc kính lúp ra, soi kỹ vào các rãnh nối giữa các phiến đá.
“Nam tước, hệ thống sưởi ngầm của nhà thờ có chạy qua khu vực này không?”
“Có, thưa ngài. Đây là hệ thống ống dẫn hơi nước mới nhất để giữ cho hầm mộ không bị ẩm mốc làm hỏng các quan tài gỗ bên trong.”
Victor đứng dậy, đi dạo quanh các quan tài. Anh dừng lại trước một bức tượng thiên thần bằng đá đặt ở góc khuất. Phía sau đôi cánh của thiên thần, có một vết nứt nhỏ, và từ đó tỏa ra một mùi hương rất nhẹ của khí ozone – thứ mùi thường xuất hiện sau những tia sét hoặc trong các phòng thí nghiệm điện năng cao áp.
“Hoàng thân Friedrich là người đam mê khoa học, phải không?”
“Ông ấy là người bảo trợ cho các nghiên cứu về điện tín không dây và các thí nghiệm của Tesla tại Berlin,” Von Zitzewitz trả lời, giọng ông ta thoáng chút ngạc nhiên.
Victor không nói gì, anh tiếp tục quan sát trần hầm mộ. Phía trên đỉnh vòm, nơi có những phù điêu trang trí cầu kỳ, anh nhận thấy một sự xê dịch rất nhỏ của lớp bụi. Anh lấy từ vali ra một thiết bị đo điện trường thô sơ, một chiếc kim nam châm treo trên sợi chỉ bạc. Khi anh đưa thiết bị lại gần bức tường phía sau bức tượng thiên thần, chiếc kim bắt đầu rung động dữ dội.
“Đây không phải là một vụ bắt cóc theo nghĩa thông thường,” Victor nói, giọng anh trầm lạnh như mặt đá. “Đây là một vụ biến mất được đạo diễn bởi các quy luật vật lý về từ trường và cơ khí chính xác.”
Anh yêu cầu được gặp người phụ trách hệ thống sưởi và điện của nhà thờ, cùng với viên sĩ quan trực ca tối đó.
Mười phút sau, trong căn phòng họp nhỏ của văn phòng an ninh, Victor đứng đối diện với một kỹ sư điện trẻ tuổi tên là Klaus và Đại úy quân đội Hans.
“Hoàng thân Friedrich không hề rời khỏi hầm mộ bằng cửa chính,” Victor bắt đầu, đôi tay anh đan vào nhau sau lưng. “Và ông ấy cũng không bị đưa đi qua bất kỳ đường hầm bí mật nào của thời Trung cổ. Kẻ sát nhân – hay chính xác hơn là kẻ chủ mưu vụ bắt cóc này – đã lợi dụng chính niềm đam mê khoa học của Hoàng thân để tạo ra một chiếc bẫy.”
Nam tước Von Zitzewitz cau mày. “Ngài nói rõ hơn được không?”
“Bức tường phía sau bức tượng thiên thần thực chất là một thang nâng thủy lực được ngụy trang hoàn hảo, hoạt động dựa trên áp suất từ hệ thống ống dẫn hơi nước của nhà thờ. Nhưng để nó vận hành mà không gây tiếng động, kẻ đó đã sử dụng một bộ đệm từ trường mạnh để triệt tiêu sự ma sát giữa các khối đá. Klaus, vết bỏng trên ngón tay của anh không phải do than đá, mà là do sự phóng điện tĩnh khi anh điều chỉnh các cuộn dây đồng bên trong bức tường, đúng không?”
Klaus tái mặt, anh ta định mở lời nhưng Đại úy Hans đã nhanh chóng đưa tay vào túi áo. Với phản xạ nhanh như chớp của một cựu đặc nhiệm, Victor Sterling vung chiếc vali của mình, đập mạnh vào tay Hans, khiến khẩu súng lục nhỏ rơi xuống sàn đá.
“Nam tước, hãy kiểm tra túi áo của Đại úy Hans. Tôi tin rằng anh ta đang giữ thiết bị kích hoạt từ xa cho hệ thống thang nâng đó,” Victor nói lạnh lùng khi các binh sĩ ập vào khống chế cả hai.
Quả thực, bên trong túi áo Hans là một chiếc hộp đồng nhỏ với một cần gạt cơ khí tinh vi.
“Tại sao các người lại làm vậy?” Nam tước Von Zitzewitz gầm lên.
“Họ không muốn cuộc hội đàm với Nga diễn ra,” Victor trả lời thay. “Hoàng thân Friedrich nắm giữ mật ước có lợi cho hòa bình, trong khi những kẻ đứng sau Klaus và Hans lại muốn một cuộc xung đột quân sự để đẩy mạnh sản xuất vũ khí. Bằng cách làm cho Hoàng thân 'biến mất' một cách thần bí, họ hy vọng sẽ gây ra sự nghi kỵ lẫn nhau giữa hai cường quốc.”
Dưới sự chỉ dẫn của Victor, lính hoàng gia đã tìm thấy Hoàng thân Friedrich bị giam giữ trong một căn hầm tối ngay bên dưới sàn của gian thờ chính, nơi thang nâng thủy lực đã đưa ông xuống. Ông vẫn an toàn, dù còn bàng hoàng trước sự phản bội của những người thân tín.
Khi bước ra khỏi Nhà thờ Berlin vào lúc rạng sáng, tuyết đã bắt đầu rơi dày đặc, phủ một lớp màn trắng xóa lên những bức tượng chiến binh trên đại lộ Unter den Linden. Victor Sterling đứng nhìn những cỗ xe ngựa hoàng gia hối hả rời đi, mang theo bí mật vừa được giải mã để báo cáo trực tiếp với Hoàng đế.
“Ngài Sterling,” Nam tước Von Zitzewitz tiến lại gần, vẻ mặt bớt cứng nhắc hơn. “Ngài đã cứu vãn danh dự của Berlin đêm nay. Chúng tôi nợ ngài một ân huệ lớn.”
“Tôi không làm vì danh dự của Berlin, thưa Nam tước. Tôi làm vì sự thật không được phép bị bóp méo bởi những mưu đồ chính trị,” Victor đáp lời, anh đội chiếc mũ chóp lên, hơi thở tạo thành một làn khói trắng trong không khí buốt giá.
Berlin đêm nay đã tránh được một cuộc khủng hoảng, nhưng Victor biết rằng những bánh răng của tội ác vẫn đang quay ở đâu đó trong lòng Châu Âu. Sự tiến bộ của khoa học đang bị lợi dụng để phục vụ cho những mục đích đen tối nhất, và cuộc chiến của anh vẫn còn tiếp diễn.
Anh lấy chiếc đồng hồ túi ra kiểm tra. Thời gian vẫn trôi, và hành trình của anh chưa thể dừng lại. Một bức điện tín khác vừa được gửi đến từ St. Petersburg, đề cập đến một vụ án mạng kinh hoàng trong một cung điện mùa đông đầy sương giá.
“Hẹn gặp lại Berlin,” anh lẩm bẩm khi chiếc xe ngựa đưa anh rời khỏi quảng trường nhà thờ, hướng về phía ga tàu.
Đối với Victor Sterling, mỗi vụ án là một mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ về nhân tính giữa thời đại sắt và máu. Anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại, sẵn sàng cho những thử thách mới ở trái tim của Đế quốc Nga, nơi những bí mật ẩn giấu sâu sắc hơn cả những lớp tuyết dày của Siberia.
Mỗi chương của cuộc đời anh là một cuộc hành trình tìm về ánh sáng của logic, giữa một thế giới đang dần bị bao phủ bởi bóng tối của những âm mưu không hồi kết.