MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 11: VỆT MÁU TRÊN NỀN TUYẾT NGA

Victor Sterling

Chương 11: VỆT MÁU TRÊN NỀN TUYẾT NGA

1,839 từ · ~10 phút đọc

Con tàu tốc hành xuyên lục địa lao đi trong màn đêm mênh mông của vùng bình nguyên Đông Âu, tiếng bánh xe thép nghiến lên đường ray đóng băng tạo nên những âm thanh sắc lạnh. Đây là thời đại mà Đế quốc Nga đang đứng trước ngưỡng cửa của sự biến động to lớn, nơi những cung điện dát vàng của dòng tộc Romanov vẫn tỏa sáng lộng lẫy giữa cái đói nghèo và sự khắc nghiệt của mùa đông Siberia. St. Petersburg hiện ra trong mắt Victor Sterling như một giấc mơ bằng đá cẩm thạch và pha lê, được bao phủ bởi một lớp tuyết dày trắng xóa, nơi dòng sông Neva đã đóng băng cứng ngắc thành một con đường đại lộ bằng kính.

Victor bước xuống ga tàu khi những cơn gió buốt giá từ vịnh Phần Lan thổi tràn vào thành phố, mang theo hơi lạnh có thể làm đóng băng hơi thở ngay khi vừa thoát ra khỏi lồng ngực. Đón anh là Đại tá Volkov, một người đàn ông có thân hình đồ sộ trong bộ quân phục lót lông thú, khuôn mặt đỏ gay gắt vì hơi lạnh và rượu vodka.

“Chào mừng đến với địa ngục băng giá, ngài Sterling. Chúng tôi đã nghe nói về những gì ngài làm ở Berlin, nhưng ở đây, mọi thứ phức tạp hơn nhiều. Một vụ án mạng đã xảy ra bên trong Cung điện Mùa Đông, ngay tại phòng làm việc riêng của Đại công tước Alexei. Và kẻ sát nhân... dường như đã tan biến vào hư không như một bóng ma tuyết.”

Victor siết chặt chiếc vali, đôi giày ủng lót lông của anh lún sâu vào lớp tuyết mới rơi.

“Căn phòng có được canh gác không, thưa Đại tá?”

“Cửa chính có hai lính cận vệ túc trực 24/24. Cửa sổ nhìn ra dòng sông Neva đang đóng băng, và chúng ta đang ở tầng ba. Không một ai có thể leo lên vách tường đá trơn trượt đó trong bão tuyết mà không bị phát hiện.”

Cỗ xe ngựa bọc kín chạy nhanh qua quảng trường Cung điện, nơi ngọn cột Alexander đứng sừng sững như một ngón tay bằng đá chỉ thẳng lên bầu trời xám xịt. Khi bước vào bên trong Cung điện Mùa Đông, Victor cảm nhận được sự đối lập khủng khiếp: hơi ấm từ những lò sưởi bằng đá thạch anh khổng lồ, mùi hương của gỗ trầm và sự xa hoa tột cùng của những bức tường phủ gấm vóc. Nhưng bao trùm lên tất cả là một bầu không khí u ám, căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.

Phòng làm việc của Đại công tước Alexei là một kiệt tác của kiến trúc Nga với trần nhà cao vút và những giá sách bằng gỗ mun. Nạn nhân nằm gục trên bàn làm việc, giữa những bản thiết kế về hạm đội tàu phá băng mới của đế quốc. Một vết đâm duy nhất ngay tim, dứt khoát và cực kỳ chính xác. Điều kỳ lạ nhất là trên nền nhà, kéo dài từ bàn làm việc đến cửa sổ đang mở toang, là một vệt máu đỏ thẫm kéo dài, nhưng không hề có dấu chân nào xung quanh vệt máu đó.

Victor tiến lại gần cửa sổ. Gió lạnh ùa vào phòng, thổi tung những mảnh giấy trên bàn. Anh nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy một màu trắng vô tận của tuyết và mặt sông đóng băng.

“Đại tá, ai là người đầu tiên phát hiện ra thi thể?”

“Là người hầu cận già Ivan. Ông ấy mang trà vào lúc 11 giờ đêm và thấy Đại công tước đã qua đời. Cửa sổ lúc đó đã mở sẵn như vậy.”

Victor không vội vã. Anh lấy chiếc kính lúp, soi kỹ vào bệ cửa sổ bằng đá. Anh nhận thấy một vài mảnh vụn rất nhỏ của một loại polymer thô sơ, thứ vật liệu mới đang được các nhà khoa học Nga thử nghiệm để cách điện. Tiếp theo, anh quan sát vệt máu trên sàn. Nó không phải là những giọt máu rơi rớt, mà là một đường thẳng tắp, đồng đều.

“Đại công tước Alexei có đang nghiên cứu về kỹ thuật vô tuyến điện đúng không, thưa Volkov?”

“Phải, ông ấy đang tài trợ cho một dự án về dây cáp truyền tin dưới nước có khả năng chịu được băng giá.”

Victor đứng dậy, anh đi dạo quanh căn phòng, đôi mắt lướt qua những bình thí nghiệm thủy tinh đặt ở góc phòng. Anh dừng lại trước một cuộn dây đồng lớn được kết nối với một bộ pin điện áp cao.

“Đại tá, hãy mời Ivan và vị kỹ sư trưởng của dự án tàu phá băng đến đây. Tôi cũng cần gặp cả người thợ rèn chịu trách nhiệm bảo trì các khung cửa sổ của cung điện.”

Mười lăm phút sau, trong gian phòng khách lộng lẫy bên cạnh, Victor Sterling đứng đối diện với ba người đàn ông. Ivan già nua run rẩy trong bộ đồ quản gia; kỹ sư trưởng Petrov với ánh mắt sắc sảo đứng khoanh tay; và Boris, người thợ rèn với đôi bàn tay thô ráp, nồng nặc mùi than củi.

“Vụ án mạng này là một sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật cơ khí và sự lợi dụng các hiện tượng vật lý trong môi trường cực lạnh,” Victor bắt đầu, giọng anh điềm tĩnh nhưng chứa đựng sức nặng của sự thật. “Kẻ sát nhân không cần phải leo lên tường, cũng không cần phải đi qua cửa chính.”

Đại tá Volkov nhíu mày. “Vậy hắn vào bằng cách nào? Bay vào sao?”

“Hắn đã sử dụng một cơ chế con thoi điện từ,” Victor cầm lấy một mẩu dây đồng từ túi áo. “Dây cáp truyền tin mà Đại công tước đang nghiên cứu chính là vũ khí. Kẻ sát nhân đã căng một sợi dây cáp mảnh nhưng cực kỳ chắc chắn từ một vị trí ẩn nấp trên bờ sông Neva lên thẳng bệ cửa sổ này. Nhờ vào lực hút của cuộn dây đồng điện áp cao trong phòng, hắn đã phóng một mũi tên chứa lưỡi dao được điều khiển bằng từ tính vào phòng.”

Boris, người thợ rèn, hơi biến sắc nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Ngài nói như truyện viễn tưởng vậy. Làm sao một lưỡi dao có thể tự đâm và tự quay lại?”

“Nó không tự quay lại. Nó được kéo về bằng một sợi dây cước siêu mảnh gắn vào tời quay ở phía dưới sông,” Victor tiến lại gần Boris. “Và vệt máu trên sàn chính là bằng chứng. Khi lưỡi dao được kéo ngược trở ra cửa sổ, máu trên đó đã nhỏ xuống tạo thành một đường thẳng tắp. Boris, vết hằn trên lòng bàn tay anh không phải do quai búa, mà là do anh đã trực tiếp điều khiển cuộn dây tời bằng thép để thu hồi lưỡi dao sau khi nó xuyên qua tim nạn nhân.”

Victor quay sang Petrov. “Và anh, Petrov, anh chính là người đã điều chỉnh thông số điện áp của cuộn cảm trong phòng để đảm bảo lưỡi dao đi đúng quỹ đạo. Các anh muốn loại bỏ Đại công tước vì ông ấy đã phát hiện ra các anh đang bán bản vẽ tàu phá băng cho một thế lực hải quân ở Tây Âu.”

Petrov định thốt lên lời phủ nhận, nhưng Victor đã nhanh chóng mở vali, lấy ra một mẩu polymer mà anh tìm thấy ở bệ cửa sổ.

“Loại polymer này là vật liệu bảo mật của phòng thí nghiệm mà chỉ có kỹ sư trưởng mới có quyền tiếp cận. Nó dính vào bệ cửa sổ khi anh trèo vào để thu hồi thiết bị sau vụ án. Trên đôi ủng của anh vẫn còn vương lại bột đá cẩm thạch đặc trưng của phòng làm việc này, thứ bột không hề có ở bất kỳ nơi nào khác trong cung điện.”

Ivan bất ngờ quỳ sụp xuống. “Tôi đã thấy họ... họ đe dọa sẽ giết gia đình tôi nếu tôi không mở cửa sổ trước lúc 11 giờ!”

Đại tá Volkov gầm lên một tiếng, ra hiệu cho binh lính bắt giữ Petrov và Boris. Sự thật đã được phơi bày giữa lòng cung điện lộng lẫy, nơi những mưu đồ phản quốc đã bị bóc trần bởi logic lạnh lùng của một người thám tử phương xa.

Victor Sterling đứng bên cửa sổ nhìn ra sông Neva. Gió vẫn thổi, tuyết vẫn rơi, nhưng không gian giờ đây dường như tĩnh lặng hơn. Anh nhìn xuống mặt băng, nơi bóng tối của dòng sông đang che giấu những bí mật của một đế chế già cỗi.

“Khoa học trong tay những kẻ tham lam là một thảm họa,” Victor nói khẽ với Volkov khi vị Đại tá tiến lại gần để cảm ơn.

“Ngài đã cứu vãn một bí mật quốc gia, Sterling. Hoàng đế sẽ không quên điều này.”

“Tôi không cần sự ghi nhớ của Hoàng đế, Đại tá. Tôi chỉ cần sự thật được trả về đúng vị trí của nó.”

Victor thu dọn hành lý. Anh không chờ đợi những buổi dạ tiệc vinh danh hay những tấm huân chương lấp lánh. Đối với anh, St. Petersburg là một bài toán khó, nhưng cuối cùng tất cả đều quy về những quy luật vật lý cơ bản và sự mục ruỗng của lòng người.

Rời cung điện Mùa Đông khi bình minh vừa hé rạng, ánh mặt trời yếu ớt chiếu lên những đỉnh tháp dát vàng, tạo nên một khung cảnh tráng lệ nhưng u buồn. Victor Sterling bước lên chiếc xe ngựa hướng về phía nam. Anh biết rằng chuyến hành trình của mình vẫn chưa kết thúc. Những bức điện tín từ phương Nam, từ vùng đất của những kim tự tháp và những bí ẩn cổ xưa nhất nhân loại, đang vẫy gọi anh.

“Mùa đông ở đây dài quá,” anh lẩm bẩm, kéo cao cổ áo khoác.

Chiếc xe ngựa lướt đi trên nền tuyết trắng, để lại phía sau một St. Petersburg đầy rẫy những âm mưu và một vệt máu đã bắt đầu bị tuyết mới che phủ. Victor Sterling nhắm mắt lại, trong đầu anh đã bắt đầu phân tích những dữ liệu đầu tiên về một vụ án mất tích bí ẩn tại thung lũng các vị vua ở Ai Cập. Sự thật không có biên giới, và anh là người du hành vĩnh cửu trên con đường tìm kiếm nó.

Hơi thở của anh tạo thành một làn sương mỏng giữa không gian buốt giá, một dấu hiệu của sự sống bền bỉ giữa mùa đông khắc nghiệt của thời đại. Mỗi chương của cuộc đời là một thử thách, và Victor Sterling đã sẵn sàng cho thử thách tiếp theo, nơi cát nóng sẽ thay thế cho tuyết lạnh, và những mật mã cổ đại sẽ thách thức trí tuệ của anh.