Rời bỏ cái lạnh thấu xương của phương Bắc, Victor Sterling dấn thân vào một hành trình dài xuôi về phía Nam, nơi những cơn gió mang theo hơi thở rực lửa của sa mạc Sahara thay thế cho những bông tuyết của St. Petersburg. Cairo hiện ra như một sự pha trộn hỗn loạn giữa quá khứ vĩnh hằng và hiện tại đang trỗi dậy mạnh mẽ. Đây là thời đại mà những nhà khảo cổ học châu Âu đổ xô về Ai Cập với hy vọng tìm thấy những kho báu cổ xưa, giữa lúc những chiếc tàu hơi nước hiện đại bắt đầu rẽ sóng trên dòng sông Nile và ánh đèn gas đầu tiên được thắp lên tại các khách sạn sang trọng vùng trung tâm.
Cái nắng thiêu đốt của vùng Thung lũng các vị vua không làm Victor nao núng. Anh mặc bộ đồ bằng vải kaki nhẹ, chiếc mũ vành rộng che đi đôi mắt xám đang mải mê quan sát những cồn cát nhấp nhô dưới ánh mặt trời chói chang. Đón anh tại khu lán trại khảo cổ là Giáo sư Harrington, một người đàn ông có làn da bị cháy nắng đỏ rực và đôi bàn tay run rẩy như người đang mắc chứng sốt rét.
“Sterling, tạ ơn Chúa ngài đã đến. Mọi người đều nói đó là lời nguyền của Pharaoh Amenhotep IV. Ba cộng sự của tôi đã chết chỉ trong vòng một tuần sau khi chúng tôi phá niêm phong hầm mộ. Và giờ đây, thi thể của chính vị Pharaoh trong quan tài đá cũng đã biến mất không dấu vết.”
Victor tháo chiếc kính bảo hộ, phủi lớp bụi vàng bám trên áo.
“Giáo sư, tôi không tin vào những lời nguyền. Tôi chỉ tin vào những gì có thể đo lường và chứng minh được. Hãy dẫn tôi xuống hầm mộ đó.”
Họ bước xuống một cầu thang hẹp đục thẳng vào lòng đá vôi. Càng sâu vào bên trong, hơi nóng của sa mạc được thay thế bằng một không khí lạnh lẽo, mang theo mùi của bụi đá và hương liệu cổ đại. Ánh đuốc bập bùng soi rõ những bức bích họa rực rỡ mô tả cuộc hành trình của các linh hồn sang thế giới bên kia.
Tại gian phòng chính của hầm mộ, chiếc quan tài đá thạch anh đỏ khổng lồ nằm mở toang. Bên trong trống rỗng, chỉ còn lại vài mẩu vải lanh dùng để quấn xác ướp bị xé rách. Căn phòng này chỉ có một lối ra vào duy nhất, và theo lời kể, các binh lính người Anh đã gác ở cửa 24/24 giờ kể từ khi phát hiện ra báu vật.
Victor quỳ xuống bên cạnh chiếc quan tài. Anh không nhìn vào đống đổ nát, mà soi kỹ các khe nứt trên sàn nhà. Anh lấy ra một thiết bị đo áp suất không khí thủ công nhỏ.
“Ba người cộng sự của ông chết như thế nào, Harrington?”
“Họ lịm dần đi, Sterling. Khởi đầu là những cơn mê sảng về các vị thần đầu chim, sau đó là liệt toàn thân và tử vong chỉ sau vài giờ. Các bác sĩ quân y nói đó là một loại vi khuẩn cổ đại.”
Victor nhặt một mẩu vải lanh lên, đưa lên mũi ngửi rồi nhanh chóng bỏ vào ống nghiệm. Một mùi hương ngòn ngọt, thoang thoảng như mùi táo chín nhưng lại nồng hơn.
“Đây không phải là vi khuẩn,” Victor nói, giọng anh vang vọng trong hầm tối. “Đây là khí Ethylene liều cao, được tạo ra từ một cơ chế hóa học cổ xưa hoặc do sự phân hủy của một loại trái cây đặc biệt nào đó được giấu kín. Nó gây ra ảo giác và suy hô hấp cấp.”
Anh đi dạo quanh phòng, gõ nhẹ vào các bức tường đá. Ở phía sau bức vẽ thần Anubis, Victor nhận thấy một sự rung động nhỏ khi có luồng gió thoảng qua. Anh lấy chiếc kính lúp, quan sát những vết dầu đen nhỏ xíu bám trên bản lề ẩn của bức tường đá.
“Ai là người phụ trách việc cung cấp đèn dầu cho đoàn khảo cổ tối hôm thi thể biến mất?”
“Là Omar, người dẫn đường bản địa. Nhưng anh ta đã biến mất ngay sau đêm đó,” Harrington trả lời.
Victor mỉm cười lạnh lẽo. “Anh ta không biến mất. Anh ta chỉ đang trốn ở nơi mà không ai dám nhìn vào.”
Victor yêu cầu Harrington tập hợp tất cả những người còn lại trong đoàn khảo cổ, bao gồm cả vị đại diện của Chính phủ Ai Cập và viên đội trưởng đội hiến binh.
Dưới ánh hoàng hôn đỏ rực như máu của Cairo, Victor Sterling đứng trước lán trại, đối diện với những gương mặt đầy lo âu và mê tín.
“Lời nguyền mà các người đang sợ hãi thực chất là một hệ thống phòng vệ cơ học và hóa học cực kỳ tinh vi,” Victor bắt đầu, tay anh cầm một mảnh vải lanh có dính vết dầu. “Khi các người phá niêm phong, một cơ chế nẫy đã làm vỡ các bình gốm chứa chất lỏng hóa học cổ đại bị chôn giấu, giải phóng khí gây ảo giác. Nhưng thi thể Pharaoh biến mất không phải do phép thuật.”
Anh quay sang nhìn viên đội trưởng đội hiến binh, một người đàn ông có bộ ria mép dày rậm.
“Đội trưởng, ông có biết rằng trong kiến trúc Ai Cập cổ đại, có một kỹ thuật gọi là 'thang nâng cát' không? Một khoang chứa cát bí mật dưới quan tài có thể được rút cạn thông qua một đường ống ngầm, làm cho quan tài đá hoặc vật thể bên trong từ từ hạ thấp xuống một gian phòng phụ ngay bên dưới.”
Viên đội trưởng tái mặt. “Làm sao có thể? Chúng tôi đã kiểm tra sàn nhà!”
“Các người kiểm tra bằng mắt, nhưng tôi kiểm tra bằng sự chênh lệch trọng lực,” Victor lấy ra một chiếc la bàn từ vali. “Ở vị trí quan tài, từ trường bị nhiễu loạn bởi một khối kim loại lớn phía dưới. Đó chính là hệ thống trục ròng rọc bằng đồng mà Omar đã kích hoạt để đưa xác ướp xuống hầm ngầm. Mục đích không phải để bảo vệ Pharaoh, mà để thu hồi những thỏi vàng ròng được giấu bên trong các lớp vải quấn xác.”
Victor tiến lại gần Omar, người vừa bị lính của Harrington bắt được khi đang cố lẻn ra phía bờ sông Nile.
“Omar, vết dầu trên tay anh là loại dầu dùng để bôi trơn các bánh răng đồng cổ đại mà anh tìm thấy trong một bản đồ cũ của gia đình. Anh không làm việc này một mình. Anh làm việc cho ai?”
Omar nhìn về phía vị đại diện Chính phủ Ai Cập, người đang định rút súng. Victor đã nhanh hơn, anh vung tay ném chiếc đèn bão về phía gã quan chức, khiến hắn bị bất ngờ và ngã nhào xuống cát trước khi kịp bóp cò.
“Sự tham lam đã biến hầm mộ của một vị thần thành một cái bẫy hiện đại,” Victor lạnh lùng nói khi những người lính khống chế kẻ phản bội. “Xác ướp hiện đang nằm dưới một hầm chứa cát cách phòng chính mười mét về phía Tây. Hãy đào lên, các người sẽ thấy vàng và sự thật ở đó.”
Khi màn đêm buông xuống sa mạc, tiếng gào thét của gió cát dường như cũng dịu đi. Victor Sterling đứng nhìn dòng sông Nile lấp lánh dưới ánh trăng. Anh đã giải mã được "lời nguyền", nhưng cái giá phải trả là sự tan rã của một giấc mơ khảo cổ học chân chính.
“Sterling,” Harrington tiến lại gần, giọng đầy hổ thẹn. “Tôi đã quá mù quáng bởi những câu chuyện thần thoại mà quên mất rằng con người mới là kẻ đáng sợ nhất.”
“Thần thoại được tạo ra để bảo vệ sự thật, giáo sư. Nhưng khi khoa học và lòng tham gặp nhau, thần thoại chỉ còn là một lớp vỏ bọc cho tội ác,” Victor đáp lời, anh thu dọn hành lý, đôi mắt đã hướng về phía chân trời xa hơn.
Cairo chỉ là một điểm dừng chân. Anh biết rằng ở một nơi khác, giữa những con phố sương mù của Venice hay những đỉnh tháp lạnh lẽo của phương Bắc, những bí mật khác đang chờ đợi được bóc tách. Đối với Victor Sterling, hành trình tìm kiếm logic giữa sự hỗn mang của nhân thế chưa bao giờ có hồi kết.
Anh bước lên chiếc thuyền buồm Felucca để trở về trung tâm Cairo, để lại thung lũng các vị vua chìm dần vào bóng tối vĩnh hằng, nơi những linh hồn cổ đại có lẽ đã có thể yên nghỉ sau khi sự thật được phơi bày dưới ánh sáng của lý trí.
Chuyến tàu hơi nước tiếp theo sẽ đưa anh rời khỏi vùng đất của cát, trở về với lục địa già cỗi, nơi một âm mưu to lớn hơn đang dần thành hình trong bóng tối của những cuộc cách mạng công nghiệp mới. Victor Sterling nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, sẵn sàng cho chương tiếp theo của một cuộc đời đầy những vụ án kinh điển.