MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVictor SterlingChương 13: TIẾNG ĐÀN TRÊN KÊNH ĐÀO TỬ THẦN

Victor Sterling

Chương 13: TIẾNG ĐÀN TRÊN KÊNH ĐÀO TỬ THẦN

1,751 từ · ~9 phút đọc

Venice hiện ra như một ảo ảnh dập dềnh trên mặt nước đại dương, một thành phố của những mê cung chằng chịt, nơi những dinh thự cổ kính mang phong cách Gothic soi bóng xuống dòng kênh xanh thẳm. Đây là thời đại mà những ánh đèn điện đầu tiên bắt đầu khiêu vũ trên quảng trường San Marco, nhưng chỉ cần rẽ vào một con hẻm nhỏ, người ta sẽ lập tức bị nuốt chửng bởi bóng tối của những thế kỷ trước, nơi mùi của muối biển quyện chặt với mùi ẩm mốc của những chân tường đá vôi đang bị ăn mòn. Sương mù đặc trưng của vùng đầm lầy phủ lên các cây cầu đá, biến những chiếc thuyền Gondola đen bóng trở thành những chiếc quan tài di động lướt đi trong im lặng.

Victor Sterling bước xuống từ chiếc tàu thủy chạy bằng hơi nước vừa cập bến cảng Riva degli Schiavoni. Anh kéo cao cổ áo khoác lót nhung, hít hà bầu không khí đặc quánh hơi ẩm của một đêm không trăng. Anh đến đây theo lời thỉnh cầu của gia tộc Contarini – một trong những dòng tộc quyền quý lâu đời nhất Venice. Một vụ án mạng kỳ lạ đã xảy ra ba đêm trước, ngay trên dòng kênh đào vắng lặng dẫn vào dinh thự của họ, và kẻ chết là một nhạc công Violon thiên tài, người được cho là đang nắm giữ một bí mật có thể làm sụp đổ cả một đế chế thương mại.

Đón Victor tại bậc thềm đá trơn trượt của dinh thự Contarini là Đại úy Cesare, một người đàn ông có đôi mắt thâm quầng và phong thái của một kẻ vừa trải qua một cơn ác mộng dài.

“Ngài Sterling, cảm ơn ngài đã vượt trùng khơi để đến đây. Vụ án này đang khiến cả thành phố kinh hãi. Nhạc công Paolo bị giết khi đang ngồi trên thuyền Gondola một mình. Không có kẻ đột nhập, không có hung khí được tìm thấy, và điều kinh khủng nhất là... cơ thể anh ta vẫn đang giữ tư thế kéo đàn khi chúng tôi tìm thấy thi thể trôi dạt vào bờ.”

Victor tháo găng tay, quan sát mặt nước kênh đào đang vỗ rì rào vào chân tường dinh thự.

“Thuyền Gondola lúc đó có người chèo không, Cesare?”

“Thưa không, Paolo thường tự chèo thuyền ra giữa kênh để tìm cảm hứng sáng tác trong đêm tối. Người ta nghe thấy một bản nhạc Violon cao vút, đầy đau đớn vang lên, rồi đột ngột tắt lịm. Sau đó chỉ còn là tiếng sóng.”

Victor ra hiệu dẫn anh đến căn phòng nơi thi thể Paolo đang được bảo quản. Căn phòng lạnh lẽo, được thắp sáng bởi những ngọn nến sáp ong vàng vọt. Paolo nằm đó, gương mặt thanh tú trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền như đang chìm vào một giấc ngủ sâu. Đúng như Cesare đã nói, hai cánh tay của anh vẫn co lại ở tư thế kẹp chiếc vĩ cầm và kéo đàn, một hiện tượng co cứng tử thi kỳ lạ đến mức khó tin.

Victor tiến lại gần, quan sát vùng cổ của nạn nhân. Không có vết bầm tím, không có vết đâm. Anh lấy ra một chiếc nhíp nhỏ, soi kỹ vào những sợi dây đàn Violon vẫn còn nằm cạnh thi thể. Một sợi dây Mi – sợi dây mỏng nhất và cao nhất – đã bị đứt, đầu sợi dây xoắn lại như một con rắn nhỏ.

“Sợi dây này được làm bằng gì, Cesare?”

“Đó là loại dây ruột mèo cao cấp được mạ bạc, đặt làm riêng từ xưởng thủ công ở Cremona.”

Victor đưa sợi dây bị đứt lên ngửi. Một mùi hương cực kỳ nhẹ, sắc lạnh và mang vị kim loại hắc nồng. Anh lấy một miếng giấy quỳ từ túi áo, quẹt nhẹ lên đầu sợi dây đồng bị xoắn. Miếng giấy lập tức chuyển sang màu đen xám.

“Bạc không bao giờ phản ứng như thế này với không khí biển trong thời gian ngắn,” Victor lầm bầm. “Đây là sự oxy hóa cấp tốc gây ra bởi một dòng điện cực mạnh.”

Anh đứng dậy, đi dạo quanh thi thể. “Hãy dẫn tôi ra chiếc thuyền Gondola mà anh ta đã ngồi tối hôm đó.”

Chiếc thuyền đen bóng nằm im lìm trong gara tàu của dinh thự. Victor bước xuống thuyền, anh không nhìn vào ghế ngồi, mà quỳ xuống kiểm tra phần đáy thuyền nơi có những thanh sườn gỗ chắc chắn. Anh nhận thấy một vệt nhựa thông nhỏ bị chảy ra, bám vào mép một tấm ván sàn. Dưới tấm ván đó, có một hệ thống dây đồng siêu mảnh được nối với phần cán của mái chèo.

“Một mạch điện kín,” Victor khẳng định, đôi mắt anh rực sáng dưới ánh đèn bão. “Mái chèo đóng vai trò là cực âm khi chạm xuống nước muối của kênh đào, và sợi dây Violon được mạ một lớp hóa chất dẫn điện đặc biệt đóng vai trò là cực dương.”

Đại úy Cesare sững sờ. “Ngài muốn nói là anh ta bị điện giật chết? Nhưng ở Venice này lấy đâu ra nguồn điện mạnh đến thế giữa dòng kênh?”

“Không phải nguồn điện từ bên ngoài, Cesare. Đó là một bộ tụ điện thô sơ được chế tác từ những chiếc bình Leiden giấu dưới gầm ghế. Nó được nạp điện sẵn và chỉ chờ một tần số âm thanh nhất định để kích hoạt cơ chế phóng điện.”

Victor quay trở lại dinh thự, yêu cầu Cesare tập hợp tất cả những người có mặt trong dinh thự Contarini tối hôm đó, bao gồm cả vị phu nhân góa bụa của gia tộc và người thợ làm đàn riêng của họ, ông Marco.

Dưới sảnh lớn của dinh thự, nơi những bức tranh của Titian và Tintoretto đang nhìn xuống với vẻ nghiêm nghị, Victor Sterling đứng tựa vào một cây cột đá cẩm thạch. Anh cầm chiếc Violon của Paolo trên tay, nhưng thay vì kéo đàn, anh dùng một chiếc kìm nhỏ để cắt bỏ những sợi dây còn lại.

“Vụ án mạng này là một sự kết hợp tinh vi giữa âm nhạc học và vật lý học sơ khai,” Victor bắt đầu, giọng anh trầm thấp nhưng vang vọng khắp gian sảnh. “Hung thủ biết rằng Paolo có thói quen chơi những nốt cao cực độ ở chương cuối của bản giao hưởng anh ta đang sáng tác. Khi nốt Mi cao nhất vang lên, độ rung của sợi dây đàn đã chạm vào một điểm tiếp xúc bằng kim loại nhỏ xíu giấu trong chiếc cầu đàn, hoàn thiện mạch điện và giải phóng toàn bộ năng lượng từ các bình tích điện dưới ghế.”

Phu nhân Contarini, trong bộ đồ đen tang tóc, run rẩy lên tiếng. “Tại sao lại có kẻ tàn ác đến mức biến âm nhạc thành vũ khí?”

“Vì âm nhạc của Paolo không chỉ là những giai điệu, thưa Phu nhân. Anh ta đã tình cờ ghi lại những mật mã giao dịch bằng nhịp điệu Violon – một phương pháp truyền tin tuyệt mật mà chồng bà đã sử dụng trước khi qua đời,” Victor quay sang nhìn Marco, người thợ làm đàn già với đôi bàn tay đầy vết sẹo. “Marco, ông là người duy nhất ở Venice có đủ kỹ năng để chế tác một chiếc Violon chứa đựng những linh kiện điện tử tinh vi như vậy mà không làm thay đổi âm sắc của nó.”

Marco định lùi lại phía sau bức rèm, nhưng Cesare đã nhanh chóng chặn đường.

“Ngài Sterling, tôi chỉ là một người thợ... tôi làm theo đơn đặt hàng!”

“Đơn đặt hàng của ai? Của những kẻ muốn xóa sổ bí mật về kho vàng của gia tộc Contarini đang được giấu dưới lòng các hầm ngầm của thành phố?” Victor bước tới, lấy từ túi áo của Marco một bản vẽ thiết kế sơ đồ mạch điện. “Vết nhựa thông trên tay ông vẫn còn mới, và nó trùng khớp hoàn toàn với loại nhựa dùng để cố định dây dẫn trên thuyền.”

Marco gục xuống sàn đá, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy. “Họ đe dọa sẽ đốt xưởng đàn của tôi... Paolo là một thiên tài, tôi không muốn giết cậu ấy, nhưng bộ máy đó đã được cài đặt để tự hủy sau khi phóng điện. Tôi không ngờ ngài lại tìm thấy những sợi dây đồng li ti đó.”

Khi cảnh sát Venice dẫn Marco đi xuyên qua những con hẻm sương mù, Victor Sterling đứng trên ban công nhìn xuống dòng kênh đào. Tiếng sóng vỗ vẫn đều đặn, vô tình như nhịp đập của thời gian. Sự thật đã được phơi bày, nhưng bản nhạc của Paolo sẽ mãi mãi không bao giờ được hoàn thiện.

“Một cái chết đẹp đến đau lòng,” Victor nói khẽ với Cesare. “Anh ta đã chết trong nốt nhạc cao nhất của cuộc đời mình.”

Anh thu dọn hành lý, đôi mắt hướng về phía ga tàu. Venice đã trả xong món nợ với công lý, nhưng thành phố này vẫn còn chứa đựng quá nhiều bóng tối trong những dòng kênh sâu thẳm. Victor biết rằng hành trình của anh chưa thể dừng lại. Những bức điện tín từ phương Tây, từ thành phố cảng Marseille sôi động, đang báo hiệu một vụ án mạng khác liên quan đến những con tàu viễn dương và những lô hàng lậu xuyên quốc gia.

“Hẹn gặp lại Venice,” anh lẩm bẩm khi chiếc thuyền Gondola đưa anh rời khỏi dinh thự, hướng về phía ánh sáng le lói của bình minh đang dần ló rạng phía chân trời.

Đối với Victor Sterling, mỗi vụ án là một minh chứng cho thấy sự tiến bộ của khoa học nếu rơi vào tay kẻ xấu sẽ trở thành thứ vũ khí tàn độc nhất. Anh tựa lưng vào ghế thuyền, nhắm mắt lại, để mặc cho hơi lạnh của biển cả mơn man trên gương mặt, chuẩn bị tâm thế cho những bài toán logic mới đang chờ đợi phía trước.

Venice lùi lại phía sau với những tiếng chuông nhà thờ vang vọng trong sương sớm, để lại người thám tử một mình với những suy ngẫm về sự mỏng manh của cái đẹp và sự lạnh lùng của lý trí giữa một thời đại đang chuyển mình mạnh mẽ.