Marseille hiện ra như một cái miệng khổng lồ của Địa Trung Hải, luôn hầm hập hơi nóng và nồng nặc mùi muối biển trộn lẫn với hương gia vị từ các thuộc địa phương xa. Đây là thời đại mà những bến cảng cũ kỹ đang dần bị thay thế bởi những cầu cảng bê tông cốt thép đồ sộ, nơi những con tàu viễn dương chạy bằng hơi nước phun những cột khói đen kịt lên bầu trời xanh ngắt của vùng Provence. Thành phố cảng này không có vẻ quý tộc u sầu như Venice hay sự kỷ luật lạnh lẽo của Berlin; nó là một sự hỗn loạn đầy sức sống, nơi những tay buôn lậu, thủy thủ viễn xứ và các băng đảng tội phạm cùng chung sống dưới bóng đổ của vương cung thánh đường Notre-Dame de la Garde.
Victor Sterling bước xuống cầu tàu giữa một đám đông nhốn nháo. Những chiếc xe kéo chở đầy những thùng hàng gỗ sồi và bao tải hạt cà phê lướt qua anh, tạo nên một bản nhạc kịch của sức lao động và sự gian lận. Anh đến Marseille theo lời mời của Thanh tra Leandri, một người bạn cũ từng làm việc tại Interpol, người đang đau đầu trước một chuỗi những vụ tử vong kỳ lạ xảy ra bên trong những kho rượu vang lớn nhất thành phố.
Đón Victor tại một quán cà phê tồi tàn nhìn ra bến cảng Vieux-Port là Leandri, người đang vò nát một mẩu tin báo trên tờ Le Petit Marseillais.
“Sterling, Marseille đang chìm trong một loại thuốc độc mà chúng tôi không thể định danh. Ba chủ xưởng rượu vang lớn nhất vùng đã chết chỉ trong vòng một tháng. Không có dấu vết ngoại lực, không có thuốc độc trong thức ăn, và tất cả bọn họ đều chết trong khi đang kiểm tra các thùng rượu mới nhập từ Bordeaux.”
Victor nhấp một ngụm cà phê đen đặc, đôi mắt anh quan sát những con tàu đang nhổ neo phía xa.
“Họ có điểm chung nào khác không, ngoài nghề nghiệp?”
“Tất cả bọn họ đều là thành viên của Hội đồng Thương mại Cảng, những người đang phản đối việc xây dựng một tuyến đường sắt mới xuyên thẳng vào khu vực kho bãi cũ. Và Sterling, điều lạ lùng nhất là... những thùng rượu mà họ kiểm tra đều hoàn toàn trống rỗng khi cảnh sát ập đến.”
Victor đặt tách cà phê xuống, ánh nhìn trở nên sắc sảo. “Dẫn tôi đến kho của nạn nhân mới nhất, ông Morel.”
Kho rượu của Morel là một không gian rộng lớn, âm u, nằm sâu trong lòng đất để giữ nhiệt độ luôn ổn định. Ánh đèn dầu vàng vọt soi rõ hàng ngàn thùng gỗ sồi được xếp cao ngất ngưởng. Không khí ở đây đặc quánh mùi men rượu và mùi gỗ mục. Victor Sterling bước đi chậm rãi, gót giày anh vang vọng trên mặt sàn đá ẩm ướt.
Thi thể của Morel đã được đưa đi, nhưng vị trí ông ta gục xuống vẫn còn một vệt phấn trắng. Cạnh đó là một thùng gỗ sồi lớn, nắp thùng đã được bật mở. Victor quỳ xuống, anh không nhìn vào bên trong thùng, mà dùng một chiếc đèn pin nhỏ soi kỹ vào các kẽ hở giữa các thanh gỗ.
“Leandri, ông nói khi cảnh sát đến, thùng này trống rỗng?”
“Đúng vậy. Không có một giọt rượu nào.”
Victor lấy ra một chiếc phong bì nhỏ, anh dùng nhíp thu thập một vài hạt tinh thể màu trắng li ti bám ở đáy thùng. Anh đưa chúng lên mũi ngửi, rồi nhỏ một giọt hóa chất thử nghiệm từ bộ dụng cụ mang theo. Các tinh thể lập tức tan ra, giải phóng một làn khói màu tím nhạt.
“Đây không phải là kho rượu, Leandri. Đây là một phòng thí nghiệm hóa học được ngụy trang,” Victor đứng dậy, anh đi dạo quanh những thùng rượu xung quanh. “Morel không chết vì thuốc độc trong rượu. Ông ta chết vì thứ được chứa bên trong những thùng rượu này trước khi chúng được 'rút sạch'.”
Anh dừng lại trước một thùng rượu còn nguyên niêm phong nhưng có một ký hiệu nhỏ hình tam giác ở đáy. Anh yêu cầu Leandri cho người khui thùng đó ra. Khi nắp thùng bật mở, một mùi hóa chất nồng nặc sặc sụa bốc lên. Bên trong không phải là rượu, mà là những khối paraffin trắng muốt, và giấu sâu trong lớp paraffin đó là những ống nghiệm bằng thủy tinh chứa một loại chất lỏng màu xanh lá cây đậm.
“Nitroglycerin,” Victor nói khẽ, giọng anh đanh lại. “Dạng lỏng, cực kỳ không ổn định. Kẻ nào đó đang buôn lậu thuốc nổ với số lượng lớn ngay dưới mũi cảnh sát Marseille.”
Đúng lúc đó, một tiếng động phát ra từ phía sau những hàng thùng gỗ ở góc tối của kho. Victor nhanh chóng rút khẩu súng lục, anh ra hiệu cho Leandri giữ im lặng. Một bóng đen đang cố lẻn ra phía cửa ngách.
“Đứng lại nhân danh luật pháp!” Leandri hét lên.
Kẻ lạ mặt không dừng lại, hắn ném một chai thủy tinh về phía họ. Chai thủy tinh vỡ tan, giải phóng một làn khói trắng xóa che khuất tầm nhìn. Victor không đuổi theo ngay, anh che mũi bằng một chiếc khăn tẩm giấm và ra hiệu cho Leandri lùi lại.
“Đó là khí gây mê,” Victor giải thích khi khói tan dần. “Kẻ đó biết chúng ta sẽ tìm thấy thứ này.”
Cuộc điều tra dẫn Victor đến một xưởng chế tạo đồng hồ bỏ hoang ở khu phố Panier, nơi được cho là địa điểm liên lạc của băng đảng "Tam giác Đỏ". Tại đây, anh tìm thấy một bản đồ chi tiết về hệ thống đường hầm bên dưới cảng Marseille, cùng với những mật mã được viết dưới dạng các nhãn chai rượu vang.
Victor Sterling ngồi dưới ánh đèn gas chập chờn, anh bắt đầu giải mã những con số trên nhãn chai. Anh nhận ra rằng nồng độ cồn được ghi trên nhãn thực chất là tọa độ của các điểm tập kết hàng hóa, và năm sản xuất của rượu chính là mật mã để mở các ngăn bí mật trong kho.
“Morel và những người khác đã phát hiện ra các thùng rượu của họ bị tráo đổi,” Victor giải thích cho Leandri khi họ đang bao vây xưởng chế tác. “Họ chết không phải do bị đầu độc trực tiếp. Kẻ sát nhân đã sử dụng một cơ chế bẫy hơi: khi nắp thùng được mở ra, một bình chứa khí Cyanide nhỏ giấu dưới lớp paraffin sẽ bị vỡ do sự thay đổi áp suất không khí đột ngột. Nạn nhân sẽ hít phải hơi độc và tử vong ngay lập tức, trong khi kẻ sát nhân chỉ cần quay lại sau đó để lấy đi số Nitroglycerin quý giá.”
Trong xưởng chế tác, họ bắt quả tang một người đàn ông đang mải mê lắp ráp các ngòi nổ cơ khí. Đó là Henri, người quản lý kho của chính nạn nhân Morel.
“Henri, ông không chỉ bán linh hồn cho băng đảng buôn lậu, ông còn biến những thùng rượu của chủ mình thành những quả bom hẹn giờ,” Victor bước tới, ánh mắt anh sắc lạnh.
Henri định kích hoạt một thiết bị nổ cầm tay, nhưng Victor đã nhanh chóng ném một thanh sắt nhỏ vào bộ phận bánh răng của thiết bị, làm nó kẹt cứng.
“Marseille không cần thêm những vụ nổ, Henri. Những gì ông làm với Nitroglycerin đã để lại dấu vết trên quần áo của ông – những vết ố hóa học mà chỉ có acid nitric mới tạo ra được.”
Henri sụp xuống sàn, gương mặt đầy vẻ tuyệt vọng. “Họ đe dọa sẽ ném tôi xuống biển nếu tôi không giúp họ vận chuyển số hàng đó sang Bắc Phi. Morel đã thấy tôi tráo thùng... tôi không còn cách nào khác.”
Khi cảnh sát Marseille dẫn Henri đi, Victor Sterling đứng nhìn ra cảng Vieux-Port. Những con tàu vẫn lặng lẽ ra vào, mang theo những bí mật và những âm mưu. Vụ án mật mã trong thùng rượu vang đã khép lại, nhưng nó mở ra một mạng lưới tội ác quốc gia lớn hơn nhiều.
“Sterling, anh định đi đâu tiếp theo?” Leandri hỏi khi họ đứng trên cầu cảng vào lúc bình minh.
“Có một lời mời từ Madrid,” Victor đáp, đôi mắt anh nhìn về phía Tây. “Một vụ trộm tranh tại cung điện hoàng gia với những dấu vết không thể giải thích bằng logic thông thường.”
Anh bước lên chiếc tàu hơi nước, bóng anh cao gầy đổ dài trên boong tàu giữa ánh nắng vàng rực rỡ của Marseille. Thế giới đang thay đổi, những phương thức tội ác mới đang ra đời cùng với sự phát triển của hóa học và cơ khí, và Victor Sterling biết rằng anh chính là người phải đứng ở ranh giới đó để bảo vệ sự thật.
Con tàu rú lên một hồi còi dài, xé tan bầu không khí buổi sớm, đưa vị thám tử rời khỏi thành phố cảng đầy nắng gió. Marseille lùi lại phía sau với những kho rượu đầy bí ẩn, để lại trong tâm trí Victor những con số mật mã và mùi vị của Nitroglycerin. Hành trình của anh vẫn còn dài, và mỗi thành phố anh đi qua đều là một chương mới trong cuộc chiến chống lại bóng tối của kỷ nguyên công nghiệp.
Anh tựa người vào mạn tàu, lấy cuốn sổ tay ra ghi chép lại những đặc tính của khí Cyanide trong môi trường áp suất thay đổi. Đối với anh, kiến thức chính là vũ khí duy nhất có thể đánh bại sự xảo quyệt của con người. Sóng biển dập dềnh đưa anh vào một giấc ngủ ngắn, chuẩn bị cho những bí ẩn tại Tây Ban Nha rực rỡ nhưng cũng đầy cạm bẫy.