Tiếng còi khai cuộc vang lên chói tai, xé toạc bầu không khí oi nồng của buổi chiều hè tại sân vận động liên trường. Trận derby giữa Trung học Phía Bắc và Phía Nam chưa bao giờ thiếu đi "mùi thuốc súng". Trên khán đài, tiếng trống điện tử và tiếng hò hét của hàng nghìn học sinh tạo thành một thứ áp lực vô hình, đè nặng lên đôi vai những chàng trai đang chạy trên cỏ.
Lâm Quân siết chặt nắm tay, ánh mắt tựa như lưỡi dao khóa chặt vào quả bóng đang lăn dưới chân đối phương. Đối với anh, bóng đá không phải trò chơi của những thiếu gia dư giả thời gian. Nó là tấm vé duy nhất để anh thoát khỏi khu ổ chuột, là hy vọng về một suất học bổng đại học giúp mẹ bớt nhọc nhằn. Thế nên, mỗi bước chạy của Lâm Quân đều mang theo sự thô ráp và nặng nề của một kẻ nỗ lực đến cùng cực.
"Này, 'bức tường thép', nhìn đi đâu đấy?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ cợt nhả vang lên sát bên tai. Lâm Quân không cần ngoảnh mặt cũng biết đó là ai.
Trình Duy.
Số 10 của Phía Bắc, kẻ được mệnh danh là "Cơn lốc kiêu ngạo". Hắn đứng đó, mái tóc undercut vuốt ngược vẫn gọn gàng bất chấp mồ hôi đang lấm tấm trên trán. Chiếc khuyên tai bạc bên trái của hắn lóe sáng dưới ánh nắng, chướng mắt hệt như nụ cười nửa miệng mà hắn đang dành cho anh.
"Câm mồm và đá đi." Lâm Quân gằn giọng, hạ thấp trọng tâm, sẵn sàng cho một cú tắc bóng quyết định.
Trình Duy khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Hắn bắt đầu đảo chân. Đôi chân dài và linh hoạt của hắn vờn lấy quả bóng như một vũ công thực thụ. Lâm Quân không hề nao núng, anh dùng sức mạnh thể chất của một trung phong cắm, tì đè sát sạt, muốn dùng sự cứng rắn của mình để nghiền nát lối đá hoa mỹ kia.
Nhưng Trình Duy nhanh hơn. Trong một khoảnh khắc tưởng chừng như Lâm Quân đã chạm được vào bóng, Trình Duy đột ngột dừng lại, dùng gầm giày kéo bóng về phía sau rồi bất ngờ đẩy nhẹ một cái.
Quả bóng lăn gọn gẽ qua khe hở giữa hai chân Lâm Quân.
Một cú xỏ háng kinh điển.
Khán đài phía trường Bắc nổ tung trong tiếng reo hò, còn phía trường Nam lặng ngắt như tờ. Đối với một cầu thủ có lòng tự trọng cao như Lâm Quân, đây không chỉ là một pha bóng hỏng, đó là một sự sỉ nhục công khai.
Trình Duy không thèm chạy tiếp để đón bóng. Hắn đứng lại, nghiêng đầu nhìn Lâm Quân đang chết lặng, rồi thản nhiên đưa tay lên môi, làm một cử chỉ hôn gió đầy khiêu khích.
"Chân dài đấy, nhưng khép chưa đủ chặt đâu, đội trưởng ạ."
Máu trong người Lâm Quân sôi lên sùng sục. Cảm giác nóng bừng lan từ cổ lên đến tận mang tai. Sự kiên định thường ngày bị cơn giận dữ lấn át hoàn toàn. Khi Trình Duy định quay lưng đi, Lâm Quân đã không kìm lòng được mà lao đến, túm lấy cổ áo thi đấu của đối phương.
"Mày nói cái gì?"
Sức mạnh của một kẻ lao động chân tay khiến Trình Duy hơi bất ngờ, hắn bị xách bổng lên một chút, nhưng thay vì sợ hãi, ánh mắt hắn lại lóe lên một tia thích thú lạ kỳ. Ở khoảng cách gần này, Trình Duy có thể ngửi thấy mùi cỏ cháy, mùi mồ hôi nồng đậm và cả hơi thở dồn dập của Lâm Quân. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang hừng hực lửa giận của đối thủ, bàn tay thon dài khẽ chạm vào cổ tay đang siết chặt áo mình.
"Tôi nói là..." Trình Duy ghé sát lại, giọng nói chỉ đủ hai người nghe, "Tôi thích nhìn cái bộ dạng này của cậu hơn. Nhìn nó... sống động hơn vẻ mặt tảng đá thường ngày đấy."
"Bốp!"
Một cú đấm sượt qua gò má Trình Duy khi trọng tài và cầu thủ hai bên lao vào can ngăn. Tiếng còi liên tục vang lên. Trong đám đông hỗn loạn, hai đôi mắt vẫn găm chặt vào nhau—một bên là ngọn lửa giận dữ của sự tự trọng bị tổn thương, một bên là sự thâm trầm của kẻ vừa tìm thấy một món đồ chơi thú vị.
Tấm thẻ đỏ vung lên cao giữa sân vận động. Trận derby chính thức biến thành một thảm họa, và đó cũng là lúc sự "việt vị" đầu tiên trong cuộc đời của họ bắt đầu.