MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủViệt Vị Tình YêuChương 2: THẺ ĐỎ VÀ ÁN PHẠT

Việt Vị Tình Yêu

Chương 2: THẺ ĐỎ VÀ ÁN PHẠT

693 từ · ~4 phút đọc

Tiếng quạt trần quay lạch cạch trong văn phòng Ban giám hiệu không đủ để làm dịu đi bầu không khí đặc quánh như sắp nổ tung. Trình Duy tựa lưng vào ghế sofa da sang trọng, đôi chân dài vắt vẻo, ngón tay thong thả mân mê chiếc khuyên tai bạc. Một bên má hắn hơi sưng đỏ, vết tích từ cú đấm của Lâm Quân, nhưng trông hắn chẳng có vẻ gì là của một kẻ vừa bị đuổi khỏi sân. Ngược lại, nụ cười nửa miệng vẫn treo lơ lửng, đầy tính khiêu khích.

Đối diện hắn, Lâm Quân đứng thẳng như một cây thương, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch. Bộ đồ thi đấu của trường Phía Nam bám đầy bùn đất và vệt cỏ cháy, hệt như tâm trạng bầm dập của anh lúc này.

"Đấm người trên sân cỏ ngay trước mặt hàng nghìn khán giả... Lâm Quân, em có biết hành động này sẽ khiến đội bóng trường Phía Nam bị cấm thi đấu bao lâu không?" Thầy hiệu trưởng gõ thước xuống bàn, âm thanh khô khốc khiến Lâm Quân rùng mình.

"Em xin lỗi thầy. Nhưng cậu ta..." Lâm Quân nghẹn lời, ánh mắt liếc xéo sang phía Trình Duy.

"Cậu ta cái gì? Cậu ta xỏ háng em?" Trình Duy cắt lời, giọng trầm thấp đầy vẻ giễu cợt. "Đó là kỹ thuật, đội trưởng ạ. Nếu em không chịu nổi nhiệt thì tốt nhất nên về nhà đá bóng nhựa với trẻ con đi."

"Mày!" Lâm Quân bước tới một bước, lửa giận lại bùng lên.

"Đủ rồi!" Thầy hiệu trưởng quát lớn. Thầy quay sang nhìn cả hai, ánh mắt nheo lại đầy toan tính. "Cả hai đều là những tiền đạo xuất sắc nhất của khối học đường. Thay vì để các em tự hủy hoại tương lai bằng những trò con bò này, tôi và thầy hiệu trưởng trường Phía Bắc đã thống nhất một hình thức kỷ luật mới."

Trình Duy nhướng mày, linh cảm có điều chẳng lành.

"Hai em sẽ đại diện cho học sinh thành phố tham gia khóa huấn luyện kỹ thuật mùa hè tại Trung tâm Thể thao Quốc gia. Đây là cơ hội để các em chuộc lỗi. Nhưng..." Thầy hiệu trưởng dừng lại, nở một nụ cười mà theo Lâm Quân là còn đáng sợ hơn cả thẻ đỏ. "Để rèn luyện tính đồng đội và dẹp bỏ cái tôi cá nhân, hai em sẽ được xếp ở chung một phòng ký túc xá. Mọi sinh hoạt, tập luyện, dọn dẹp... đều phải thực hiện cùng nhau. Nếu có bất kỳ báo cáo nào về việc xô xát, cả hai sẽ bị tước quyền thi đấu chuyên nghiệp vĩnh viễn."

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

"Ở chung? Với tên khốn này?" Lâm Quân thốt lên, gương mặt bánh mật tái đi vì kinh ngạc. Anh không thể tưởng tượng nổi việc phải hít thở chung một bầu không khí với kẻ đã sỉ nhục mình, nói gì đến việc ngủ chung một phòng.

Trình Duy thu lại nụ cười, hắn ngồi thẳng dậy, ánh mắt dán chặt vào Lâm Quân. Một sự chiếm hữu vô hình xẹt qua tâm trí hắn. Hắn ghét sự nghiêm túc của Lâm Quân, nhưng hắn lại phát điên vì muốn phá vỡ sự nghiêm túc đó. Ở chung sao? Thú vị hơn hắn tưởng nhiều.

"Tôi không có ý kiến." Trình Duy nhún vai, đứng dậy tiến về phía cửa. Khi đi ngang qua Lâm Quân, hắn cố tình dừng lại, hơi thở nóng rực phả vào vành tai đối phương, thì thầm: "Chuẩn bị tâm lý đi, đội trưởng. Một tháng tới... tôi sẽ dạy em cách khép chân cho chặt."

Lâm Quân run lên vì giận, nhưng cũng vì một cảm giác lạ lùng chạy dọc sống lưng. Anh nhìn theo bóng lưng cao lớn, ngạo mạn của Trình Duy khuất sau cánh cửa, cảm thấy tiền đồ của mình tối tăm như một bầu trời trước cơn bão.

Án phạt này, rốt cuộc là cơ hội, hay là khởi đầu cho một sự "việt vị" không thể quay đầu?