Cánh cửa gỗ sơn bong tróc của phòng 404 rít lên một tiếng khô khốc khi Lâm Quân đẩy vào. Một mùi không khí ẩm mốc của căn phòng lâu ngày không có người ở xộc thẳng vào mũi. Căn phòng ký túc xá rộng chưa đầy mười lăm mét vuông, chỉ vỏn vẹn hai chiếc giường đơn kê đối diện nhau, hai cái tủ gỗ ép rẻ tiền và một chiếc quạt trần bám đầy bụi.
Lâm Quân đặt chiếc túi thể thao đã sờn rách xuống giường bên trái. Anh thở hắt ra một hơi, cố xua đi cảm giác ngột ngạt đang bóp nghẹt lồng ngực. Ngay sau đó, tiếng bước chân thong dong dừng lại ở ngưỡng cửa. Trình Duy bước vào với chiếc túi xách hàng hiệu vắt hờ hững trên vai, gương mặt lộ rõ vẻ ghê tởm khi nhìn quét qua căn phòng.
"Hóa ra Trung tâm Quốc gia cũng có những chỗ 'ổ chuột' thế này à?" Trình Duy dùng ngón tay đeo nhẫn bạc quệt lên mặt bàn, nhìn lớp bụi đen bám lại rồi tặc lưỡi.
Lâm Quân không buồn ngước lên, anh bắt đầu lấy đồ đạc ra sắp xếp. "Thiếu gia như cậu nếu không chịu được thì có thể về nhà. Tôi không cản."
Trình Duy không đáp, hắn tiến về phía chiếc giường còn lại, ném túi đồ lên đó rồi bất ngờ xoay người, dồn Lâm Quân vào góc tủ gỗ. Khoảng cách thu hẹp đột ngột khiến Lâm Quân cứng người, tấm lưng săn chắc va vào cạnh tủ đau điếng.
"Về à? Để em một mình hưởng thụ sự tự do sao?" Trình Duy chống tay lên tủ, cúi thấp người xuống. Ở cự ly gần thế này, Lâm Quân có thể nhìn rõ những tia máu nhỏ trong đôi mắt sắc sảo của hắn, và cả mùi nước hoa đắt tiền đang át đi mùi cỏ cháy trên áo thi đấu của mình. "Em nên nhớ, án phạt là 'cùng nhau'. Tôi đi, em cũng bị đuổi. Chúng ta bây giờ là hai con dế chung một cái chậu rồi."
Lâm Quân nghiến răng, bả vai tì mạnh để đẩy Trình Duy ra nhưng kẻ kia vẫn đứng vững như một ngọn núi. Sự chênh lệch sáu centimet chiều cao cộng với khí thế áp đảo của một kẻ quen ra lệnh khiến Lâm Quân cảm thấy hô hấp khó khăn.
"Tránh ra." Lâm Quân gằn giọng, bàn tay chai sần vì tập luyện bấu chặt vào gấu áo.
"Nếu tôi nói không thì sao?" Trình Duy nhếch môi, ánh mắt hắn không giấu giếm sự chiếm hữu, quét từ vầng trán lấm tấm mồ hôi xuống đôi môi hơi khô đang mím chặt của Lâm Quân. Hắn thích nhìn vẻ kiên cường này bị xé rách, thích nhìn "bức tường thép" này phải rung chuyển vì mình.
Đúng lúc đó, tiếng loa phát thanh của trung tâm vang lên thông báo giờ tập trung tại sân tập số 2. Lâm Quân nhân cơ hội dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh vào ngực Trình Duy, lách người thoát ra ngoài. Anh vơ vội đôi giày đinh, bước chân vội vã như thể đang chạy trốn khỏi một cơn thú dữ.
Trình Duy đứng lại trong căn phòng tối, nhìn theo bóng lưng gầy nhưng đầy sức bật của Lâm Quân. Hắn đưa tay lên chạm nhẹ vào lồng ngực, nơi trái tim đang đập nhanh hơn mức bình thường một chút—không phải vì vận động, mà vì sự phấn khích của một thợ săn vừa dồn được con mồi vào ngõ cụt.
"Một tháng..." Trình Duy lẩm bẩm, một nụ cười nguy hiểm nở rộ trên môi. "Để xem em trụ được bao lâu."
Căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp giờ đây không còn là nơi nghỉ ngơi, nó chính thức trở thành một đấu trường thứ hai, nơi ranh giới giữa thù ghét và những khao khát thầm kín bắt đầu bị xóa nhòa.