Sân tập số 2 của Trung tâm Quốc gia rộng mênh mông, nhưng đối với Lâm Quân, nó chẳng khác nào một lồng kính ngột ngạt. Dưới cái nắng gắt của buổi chiều, mặt cỏ xanh mướt tỏa ra hơi nóng hầm hập. Vị huấn luyện viên có biệt danh "HLV Sắt" đứng giữa sân, tay cầm còi, gương mặt nghiêm nghị không một chút biểu cảm.
"Hôm nay, chúng ta không tập chiến thuật phức tạp. Tôi muốn kiểm tra thể lực và sự phối hợp căn bản. Trình Duy, Lâm Quân, hai cậu lên đây!"
Lâm Quân bước ra, mồ hôi đã thấm đẫm vạt áo dù buổi tập chỉ mới bắt đầu. Anh liếc nhìn sang bên cạnh. Trình Duy đứng đó, dáng vẻ vẫn nhàn nhã như đang đi dạo phố. Hắn thong thả xỏ đôi giày đinh màu bạc lấp lánh, miệng huýt sáo một điệu nhạc không tên, hoàn toàn phớt lờ bầu không khí căng thẳng.
"Bài tập rất đơn giản," HLV Sắt lạnh lùng nói, "Hai cậu sẽ luân phiên tấn công và phòng thủ một đối một. Người phòng thủ phải đoạt bóng bằng mọi giá, người tấn công phải ghi bàn. Nhưng có một quy định: không được dùng sức mạnh thô bạo, chỉ dùng kỹ thuật và nhãn quan. Ai thua mười quả, phạt chạy 20 vòng sân."
Lâm Quân siết chặt dây giày. Chạy 20 vòng sân sau một buổi tập cường độ cao chẳng khác nào cực hình, nhưng điều anh sợ hơn là lại phải đối mặt trực diện với đôi chân đầy ma thuật của kẻ kia.
Hiệp một bắt đầu. Trình Duy giữ bóng.
Hắn không lao lên ngay mà bắt đầu nhún nhảy theo nhịp, quả bóng hệt như có nam châm dính chặt vào chân. Lâm Quân hạ thấp trọng tâm, đôi mắt khóa chặt vào chuyển động của đối phương. Anh tự nhủ sẽ không để bị sỉ nhục lần nữa. Nhưng Trình Duy quá xảo quyệt. Hắn đột ngột ngoặt bóng sang trái, rồi dùng gót chân đẩy ngược sang phải trong một tích tắc.
"Chậm quá, đội trưởng ơi."
Trình Duy lướt qua Lâm Quân nhẹ nhàng như một cơn gió, để lại anh chới với phía sau. Cú sút tung lưới sau đó của hắn như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào lòng tự trọng của Lâm Quân. Một quả, hai quả... rồi đến quả thứ năm, Lâm Quân vẫn chưa thể chạm được vào gấu áo của Trình Duy.
Khán giả xung quanh—những học viên khác—bắt đầu xì xào. Những tiếng cười cợt từ phía hội bạn của Trình Duy vang lên khiến tai Lâm Quân nóng bừng.
Đến lượt Lâm Quân tấn công. Anh dùng lối đá thực dụng, dùng sườn tì đè để tìm khoảng trống. Nhưng Trình Duy không chỉ có kỹ thuật, hắn còn sở hữu một đôi chân dài và tốc độ phản xạ đáng kinh ngạc. Mỗi khi Lâm Quân định dứt điểm, Trình Duy lại xuất hiện như một bóng ma, dùng mũi giày khều nhẹ quả bóng ra xa.
"Cứ hùng hục như trâu húc mả thế này thì bao giờ mới ghi bàn được?" Trình Duy đứng chắn trước mặt Lâm Quân, hơi thở hắn bắt đầu dồn dập, nhưng giọng điệu vẫn đầy vẻ thượng đẳng. "Học cách khiêu vũ với bóng đi, đừng chỉ biết húc đầu vào đá."
Sự chịu đựng của Lâm Quân chạm đến giới hạn. Trong một pha tranh chấp sát đường biên, khi Trình Duy định thực hiện một cú xoay người kỹ thuật, Lâm Quân đã không giữ được bình tĩnh. Thay vì vào bóng hợp lệ, anh dồn hết sức mạnh vào bả vai, húc mạnh vào lồng ngực Trình Duy.
Cú va chạm mạnh đến mức Trình Duy mất thăng bằng, ngã nhào xuống mặt cỏ. Nhưng vì đang ở đà chạy nhanh, Lâm Quân cũng không kịp hãm lại, cả cơ thể săn chắc của anh đổ ập lên người Trình Duy.
Hai cơ thể vận động viên nóng rực va vào nhau, mồ hôi hòa lẫn, hơi thở hầm hập phả thẳng vào mặt đối phương. Trong một khoảnh khắc, thời gian như ngưng đọng. Lâm Quân thấy mình đang nằm đè hoàn toàn lên người Trình Duy, hai tay anh chống hai bên đầu hắn, khuôn mặt chỉ cách nhau vài centimet.
Lâm Quân bàng hoàng nhận ra, trái tim mình đang đập nhanh một cách bất thường. Không phải vì mệt, mà vì ánh mắt của Trình Duy lúc này không còn là sự giễu cợt. Nó sâu thẳm, đen kịt và tràn đầy một thứ áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Trình Duy không đẩy anh ra. Ngược lại, hắn khẽ đưa lưỡi liếm qua làn môi khô khốc, bàn tay to lớn đột ngột nắm lấy gáy Lâm Quân, kéo thấp xuống thêm một chút nữa.
"Muốn thắng tôi bằng cách này sao? Đè tôi xuống... cũng là một loại bản lĩnh đấy."
Tiếng còi của huấn luyện viên vang lên chát chúa, cắt đứt bầu không khí ám muội đang nảy sinh giữa sân cỏ. Lâm Quân như bị điện giật, vội vã bật dậy, mặt đỏ gắt đến tận mang tai. Anh không dám nhìn lại kẻ đang nằm dưới đất, chỉ biết cắm đầu chạy về phía cuối sân để bắt đầu hình phạt 20 vòng chạy của mình.
Gió rít qua tai, nhưng Lâm Quân không thể xua tan cảm giác nóng ran nơi lồng ngực—nơi vừa va chạm với cơ thể rắn rỏi của kẻ thù.