MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủViệt Vị Tình YêuChương 5: OAN GIA NGÕ HẸP

Việt Vị Tình Yêu

Chương 5: OAN GIA NGÕ HẸP

855 từ · ~5 phút đọc

Cơn mưa rào bất chợt của mùa hè đổ xuống sân tập khi Lâm Quân vừa hoàn thành vòng chạy thứ mười lăm. Những giọt nước nặng hạt hòa cùng mồ hôi mặn chát, chảy ròng ròng trên gò má bánh mật và thấm đẫm vào chiếc áo số 9 bết dính. Đôi chân anh mỏi nhừ, từng khối cơ đùi căng cứng như sắp nổ tung sau cú va chạm kịch liệt với Trình Duy lúc nãy.

"Nghỉ tập! Tất cả giải tán!" Tiếng HLV Sắt vang lên át cả tiếng mưa.

Lâm Quân lảo đảo bước vào khu vực nhà tắm tập thể. Khi anh đẩy cánh cửa nhôm ọp ẹp ra, một sự cố không mong muốn đập vào mắt: Hệ thống điện của khu nhà cũ đã bị chập do mưa bão, không gian chỉ còn được chiếu sáng bởi những tia sét rạch ngang bầu trời và ánh đèn le lói từ dãy hành lang hắt qua ô cửa thông gió nhỏ xíu.

Hơi nước mờ ảo bao phủ lấy những dãy vòi sen. Lâm Quân thở dốc, anh cởi bỏ chiếc áo ướt sũng, để lộ khuôn mặt săn chắc với những múi cơ bụng rắn rỏi, thành quả của những năm tháng khổ luyện không ngừng nghỉ. Ngay khi anh định bước vào cabin vòi sen còn hoạt động duy nhất ở cuối dãy, một bóng người cao lớn đã chắn ngang trước mặt.

Trình Duy.

Hắn đứng đó, lồng ngực trần vạm vỡ vẫn còn phập phồng sau buổi tập. Dưới ánh sáng mờ đục, những giọt nước đọng trên xương quai xanh và làn da trắng sứ của hắn trông như những viên pha lê lấp lánh. Trình Duy nhếch môi, chiếc khuyên tai bạc khẽ lay động.

"Lại là em? Có vẻ như định mệnh thích sắp đặt chúng ta vào những không gian chật hẹp nhỉ?"

"Tránh ra." Lâm Quân gằn giọng, giọng nói khàn đặc vì mệt. Anh cố tình phớt lờ sự hiện diện của kẻ kia, bước tới vặn van nước. Dòng nước lạnh buốt dội xuống, khiến Lâm Quân khẽ rùng mình, nhưng cảm giác thoải mái nhanh chóng lan tỏa.

Tuy nhiên, Trình Duy không có ý định bỏ qua. Hắn bước thẳng vào dưới làn nước, ép Lâm Quân vào bức tường gạch men lạnh lẽo. Không gian cabin vòi sen vốn đã hẹp, nay lại chứa hai cơ thể vận động viên to lớn khiến không khí trở nên đặc quánh và nóng rực một cách kỳ lạ.

"Em vừa đè tôi trên sân, giờ định dùng nước lạnh để hạ hỏa sao?" Giọng Trình Duy trầm thấp, vang vọng trong không gian kín. Hắn chống một tay lên tường, tay kia đột ngột nắm lấy cằm Lâm Quân, bắt anh phải đối diện với mình.

"Mày bị điên à? Thả ra!" Lâm Quân vùng vẫy, nhưng bàn tay của Trình Duy cứng như gọng kìm. Sự ma sát giữa làn da bánh mật nóng hổi và làn da trắng lạnh của Trình Duy dưới làn nước khiến một luồng điện xẹt qua sống lưng cả hai.

Lâm Quân có thể nghe thấy tiếng tim đập thình thịch của chính mình, nó mạnh và nhanh đến mức át cả tiếng nước chảy. Anh nhìn thấy sự chiếm hữu cuồng nhiệt trong ánh mắt của Trình Duy—thứ ánh sáng nguy hiểm mà hắn chưa bao giờ thể hiện trên sân cỏ.

"Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt căm thù đó." Trình Duy cúi sát hơn, hơi thở nồng mùi nam tính phả thẳng vào chóp mũi Lâm Quân. "Càng ghét, tôi càng muốn... bẻ gãy sự kiên định của em."

Lòng tự trọng của Lâm Quân lại bị khơi mào. Anh túm lấy bả vai Trình Duy, định quật ngã hắn như một cú tắc bóng trên sân. Nhưng trong lúc giằng co, chân anh trượt trên sàn nhà tắm trơn trượt. Theo bản năng, Lâm Quân ôm chặt lấy cổ Trình Duy để không bị ngã, và cả hai cùng đổ ập vào bức tường đối diện.

Trong khoảnh khắc đó, môi của Trình Duy lướt qua vành tai nhạy cảm của Lâm Quân. Một tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng chàng đội trưởng trường Nam. Hơi ấm từ lồng ngực Trình Duy lan sang, đốt cháy mọi dây thần kinh tỉnh táo của anh.

Tiếng bước chân của các cầu thủ khác vang lên bên ngoài hành lang kèm theo tiếng cười nói oang oang. Lâm Quân giật mình, sự sợ hãi bị phát hiện khiến anh cứng đờ. Trình Duy khẽ cười khẩy, hắn không buông tay mà trái lại còn siết chặt eo Lâm Quân, ấn sát cơ thể cả hai vào nhau như muốn xóa bỏ mọi khoảng trống.

"Im lặng đi... nếu em không muốn bọn họ thấy đội trưởng vĩ đại của mình đang run rẩy trong tay tôi."

Nước vẫn chảy, hơi sương vẫn mờ ảo, nhưng trong bóng tối của phòng tắm tập thể, ranh giới giữa hai kẻ thù truyền kiếp đã chính thức bị phá vỡ bởi một thứ xúc cảm nguyên thủy và nồng cháy hơn bất kỳ bàn thắng nào.