MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủViệt Vị Tình YêuChương 6: BÍ MẬT SAU ÁNH HÀO QUANG

Việt Vị Tình Yêu

Chương 6: BÍ MẬT SAU ÁNH HÀO QUANG

937 từ · ~5 phút đọc

Sau sự cố đầy ám muội ở nhà tắm, Lâm Quân gần như trốn chạy khỏi khu nội trú. Anh lao mình ra sân tập phụ, nơi chỉ có ánh đèn đường vàng vọt hắt qua hàng rào sắt, cố gắng dùng việc tập luyện cường độ cao để gột rửa đi cảm giác nóng ran vẫn còn vương lại trên da thịt nơi Trình Duy chạm vào.

Nhưng sân tập đêm không chỉ có mình anh.

Ở góc khán đài tối tăm, một chiếc xe sedan đen sang trọng đỗ lầm lì từ bao giờ. Lâm Quân nấp sau hàng cây khi thấy một bóng dáng trung niên cao lớn, mặc vest chỉnh tề bước xuống. Đó là ông Trình — người cha quyền lực luôn xuất hiện trên các trang tin tài chính, cũng là người mà báo chí ca tụng là "bệ phóng" cho thiên tài Trình Duy.

"Bố..."

Giọng nói của Trình Duy vang lên, nhưng không còn vẻ ngông cuồng, bất cần thường ngày. Nó run rẩy, chứa đựng một nỗi sợ hãi nguyên thủy.

"Đây là những gì mày thể hiện sao?" Tiếng ông Trình lạnh lùng như băng mỏng rạn vỡ. "Nhận thẻ đỏ vì một pha tranh chấp rẻ tiền với một đứa con nhà nghèo? Tao đầu tư cho mày vào trường phía Bắc, thuê huấn luyện viên riêng, không phải để mày đi làm trò hề trên sân cỏ."

"Con đã ghi bàn, con..."

"Ghi bàn bằng cái trò xỏ háng vớ vẩn đó?" Một tiếng chát vang lên khô khốc.

Lâm Quân nín thở. Từ vị trí này, anh thấy Trình Duy đứng chôn chân, gương mặt nghiêng đi vì cú tát nhưng không hề phản kháng. Ánh đèn đường hắt vào chiếc khuyên tai bạc, nhưng lúc này nó không còn tỏa ra vẻ kiêu ngạo nữa, mà giống như một mảnh vỡ lạc lõng.

"Tao cho mày thời hạn đến hết giải này. Nếu không giành được suất Tuyển quốc gia để làm đẹp hồ sơ du học ngành Quản trị, tao sẽ tống mày sang Anh ngay lập tức. Bóng đá đối với mày là đam mê, nhưng với tao, nó chỉ là một món trang sức. Nếu trang sức bị trầy xước, tao sẽ vứt nó đi."

Chiếc xe lao vút đi, để lại một khoảng lặng đáng sợ. Trình Duy vẫn đứng đó, dưới ánh sáng lờ mờ. Hắn bất chợt khuỵu xuống, nắm lấy một quả bóng gần đó và sút mạnh vào khung thành trống.

Sút. Lại sút.

Hắn sút như điên dại, như thể muốn dùng quả bóng để đập tan cái lồng kính sang trọng nhưng nghẹt thở đang bao vây lấy mình. Mồ hôi trộn lẫn với sự uất ức. Lâm Quân đứng lặng trong bóng tối, trái tim thắt lại. Hóa ra, đằng sau vẻ ngoài "ngậm thìa vàng" và nụ cười nửa miệng đầy thách thức kia, là một con chim ưng bị bẻ gãy cánh, phải diễn vai thiên tài theo kịch bản của người khác.

Sự căm ghét trong lòng Lâm Quân bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự thấu cảm đầy chua chát. Anh và hắn, tuy ở hai tầng lớp khác nhau, nhưng đều đang phải gồng mình chiến đấu với định mệnh. Lâm Quân đá bóng để thoát nghèo, còn Trình Duy đá bóng để được... tồn tại là chính mình.

Bất ngờ, Trình Duy dừng lại, hắn gập người thở dốc, bả vai run lên bần bật. Lâm Quân không kiềm lòng được, vô tình dẫm phải một cành khô.

"Ai đó?"

Trình Duy quay ngoắt lại, ánh mắt sắc lẹm nhưng ẩn chứa sự hoảng loạn của một kẻ vừa bị lột trần bí mật. Khi thấy Lâm Quân bước ra từ bóng tối, đôi môi hắn run nhẹ, nụ cười nửa miệng cố gắng hiện lên nhưng méo mó vô cùng.

"Đội trưởng... lại đi rình rập tôi đấy à? Muốn xem tôi tập sút để học hỏi sao?"

Lâm Quân không đáp trả bằng lời mỉa mai như mọi khi. Anh tiến lại gần, đứng đối diện với kẻ vừa bị mình coi là kẻ thù không đội trời chung. Anh nhìn thấy vết đỏ trên má hắn—vết tích của cú tát ban nãy—và cả đôi mắt đỏ hoe đang cố tỏ ra cứng cỏi.

Lâm Quân chậm rãi giơ tay lên, nhưng thay vì một cú đấm hay một pha tranh bóng, anh đặt bàn tay chai sần lên bả vai đang run rẩy của Trình Duy.

"Đừng đá vì ông ta." Giọng Lâm Quân trầm ấm, kiên định như chính lối đá của anh. "Đá vì quả bóng đi. Nó không biết bố mày là ai đâu."

Trình Duy sững người. Toàn bộ sự phòng thủ kịch liệt của hắn sụp đổ chỉ sau một câu nói. Hắn nhìn chằm chằm vào Lâm Quân, hơi thở dần ổn định nhưng ánh mắt lại trở nên phức tạp vô ngần. Trong khoảnh khắc đó, Lâm Quân không còn là một mục tiêu để hắn sỉ nhục, mà là chiếc phao duy nhất giữa đại dương cô độc.

Trình Duy đột ngột tiến tới, vùi đầu vào hõm vai Lâm Quân, đôi tay siết chặt lấy tấm lưng rộng của chàng đội trưởng. Một sự nương tựa vụng về, đầy bản năng.

"Lâm Quân... em thực sự rất đáng ghét." Trình Duy thì thầm, giọng khàn đặc. "Đáng ghét đến mức tôi không muốn để bất cứ ai khác nhìn thấy em lúc này."

Dưới bầu trời đêm của Trung tâm huấn luyện, hai linh hồn bị tổn thương lần đầu tiên tìm thấy nhịp đập chung, bỏ mặc mọi quy tắc "việt vị" trên đời.