Tiếng khay nhôm va chạm lạch cạch hòa cùng tiếng cười nói ồn ào trong nhà ăn của Trung tâm huấn luyện tạo nên một bầu không khí hỗn tạp. Sau những gì chứng kiến trên sân tập đêm qua, Lâm Quân cảm thấy khay cơm trên tay mình nặng trĩu. Anh đưa mắt nhìn quanh, định tìm một góc khuất để ngồi một mình, nhưng một bóng dáng quen thuộc đã nhanh chóng thu hút sự chú ý.
Ở bàn trung tâm, Trình Duy đang ngồi giữa đám cầu thủ vây quanh như một vì sao sáng. Hắn lại trở về với cái dáng vẻ "công tử" bất cần, vừa thong thả bóc vỏ một quả cam vừa cười đùa với Gia Bách về một mẫu giày mới ra mắt. Nếu không phải chính mắt thấy vết hickey đỏ gắt trên má hắn đêm qua đã được khéo léo che đi bằng một lớp kem che khuyết điểm, Lâm Quân có lẽ cũng sẽ tin rằng gã này chẳng có nỗi ưu phiền nào trên đời.
"Lâm Quân! Ở đây này!" Gia Bách đột ngột vẫy tay, giọng nói sang sảng khiến cả nhà ăn quay lại nhìn.
Lâm Quân định lờ đi, nhưng ánh mắt của Trình Duy lúc này đã khóa chặt lấy anh. Một ánh nhìn phức tạp—vừa có chút lúng túng vì bí mật bị bại lộ, vừa có sự chiếm hữu thầm lặng. Chẳng còn cách nào khác, Lâm Quân lầm lũi tiến về phía bàn của họ.
"Ngồi đi, đội trưởng trường Nam. Nghe nói hôm qua ông 'vờn' nhau với Duy trong nhà tắm lâu lắm à?" Gia Bách nháy mắt đầy ẩn ý, đẩy một chiếc ghế trống ngay cạnh Trình Duy ra.
Lâm Quân suýt nữa thì sặc ngụm canh đầu tiên. Anh cúi gằm mặt, bắt đầu ăn như một cỗ máy, cố tình tạo ra một bức tường vô hình giữa mình và kẻ ngồi cạnh. Thế nhưng, một bàn tay thon dài đột ngột vươn tới, gắp một miếng thịt bò lớn bỏ vào khay cơm của anh.
"Ăn đi. Người thì gầy nhom như cái cột điện, lấy sức đâu mà kèm tôi trên sân?" Trình Duy nói, giọng vẫn điệu đà trêu chọc nhưng Lâm Quân nhận thấy bàn tay hắn khẽ run nhẹ.
"Tôi không cần." Lâm Quân định gắp trả lại, nhưng Trình Duy đã dùng đũa chặn lại.
"Ăn. Đây là lệnh của 'thiên tài' dành cho kẻ thù." Hắn nhếch môi, nhưng ánh mắt lại dịu xuống lạ thường.
Bữa ăn trôi qua trong sự ngột ngạt của Lâm Quân và sự huyên náo của đám đông xung quanh. Cho đến khi Tiểu An—nữ thần của trường phía Nam, người phụ trách hậu cần cho đợt tập huấn—bước tới với xấp tài liệu trên tay. Cô nhìn chăm chú vào khoảng cách "không bình thường" giữa hai nam thần, đôi mắt kính cận lóe lên tia sáng kỳ lạ.
"Hai cậu... có vẻ hòa hợp hơn tôi tưởng đấy," Tiểu An mỉm cười, giọng đầy ý tứ. "HLV Sắt nói từ ngày mai, hai người sẽ được ghép cặp để thực hiện bài tập 'tấn công phối hợp'. Nhớ chuẩn bị tinh thần, bài tập này yêu cầu sự va chạm và thấu hiểu cơ thể đối phương cực cao đấy."
Lâm Quân khựng lại, miếng thịt bò trong miệng bỗng trở nên khó nuốt. Anh liếc sang Trình Duy, chỉ thấy gã đang ung dung nhấp một ngụm nước, nhưng cái nhìn hắn dành cho anh lúc này nóng rực như muốn thiêu cháy lớp áo thi đấu mỏng manh.
"Thấu hiểu cơ thể à?" Trình Duy lặp lại, đôi môi nhếch lên một đường cong đầy ám muội. Hắn ghé sát vào tai Lâm Quân, thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe: "Tôi nghĩ... chúng ta đã bắt đầu 'thấu hiểu' nhau từ tối qua rồi, đúng không đội trưởng?"
Lâm Quân siết chặt đôi đũa, cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể Trình Duy đang tỏa ra, len lỏi qua từng thớ thịt. Bữa tối kết thúc, nhưng sự căng thẳng giữa họ dường như chỉ mới bắt đầu bước vào một giai đoạn mới—nơi sự thù ghét đã bắt đầu nhường chỗ cho một thứ khát vọng chiếm đoạt không tên.