MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủViệt Vị Tình YêuChương 8: CƠN MƯA BẤT CHỢT

Việt Vị Tình Yêu

Chương 8: CƠN MƯA BẤT CHỢT

760 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời xám xịt nhanh chóng đổ sụp xuống. Cơn mưa rào như trút nước dội thẳng xuống mặt sân tập khi buổi chiều vừa kịp tắt nắng. Tiếng còi tan tập của HLV Sắt vang lên gấp gáp, các cầu thủ nhanh chóng ôm bóng chạy về phía nhà mái che, chỉ còn lại Lâm Quân và Trình Duy – hai kẻ bị phạt ở lại thu dọn đống dụng cụ tập luyện vì tội "phối hợp rời rạc" trong bài tập đôi.

"Chết tiệt, cái thời tiết này..." Trình Duy lầm bầm, vuốt ngược mái tóc undercut đã bết dính vì nước mưa. Chiếc khuyên tai bạc rung rinh, phản chiếu ánh chớp vừa rạch ngang trời.

Lâm Quân không nói gì, lầm lũi gom những chiếc nón nhựa và bao bóng sũng nước. Đôi giày đinh bấm sâu xuống nền đất bùn nhão nhoét. Dưới lớp áo tập mỏng manh, từng khối cơ lưng săn chắc của anh gồng lên, những vệt nước mưa chạy dọc theo rãnh cơ, trông như những dòng suối nhỏ chảy trên đá tảng.

"Này, định làm anh hùng hy sinh trong mưa à?" Trình Duy tiến lại gần, bất ngờ cởi chiếc áo khoác gió đồng phục rộng thùng thình của mình ra, căng rộng nó lên đầu cả hai. "Lại đây, không là ốm cả lũ đấy. Bố tôi mà thấy tôi lăn ra sốt là ông ấy xé xác em trước khi kịp đuổi tôi đi Anh đấy."

Lâm Quân khựng lại. Khoảng cách dưới lớp áo khoác hẹp đến mức vai anh chạm sát vào ngực Trình Duy. Mùi mồ hôi nam tính trộn lẫn với vị thanh khiết của nước mưa tạo nên một loại mùi hương gây nghiện và đầy kích thích.

"Tôi tự lo được." Lâm Quân định lách ra, nhưng Trình Duy đã dùng một tay siết chặt lấy bả vai anh, kéo giật trở lại.

"Đừng bướng." Giọng Trình Duy trầm hẳn xuống, rung động ngay bên tai Lâm Quân. "Em nghĩ mình là thép thật à? Thép gặp mưa cũng gỉ thôi."

Họ đứng đó, dưới lớp áo khoác mỏng manh như một chiếc lều tạm bợ giữa cơn giông bão. Tiếng mưa đập thình thịch trên lớp vải nilon hòa cùng tiếng tim đập dồn dập trong lồng ngực. Lâm Quân cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực vạm vỡ của Trình Duy đang sưởi ấm cho bả vai lạnh buốt của mình. Một cảm giác an toàn kỳ lạ nảy sinh, thứ mà một đứa con nhà nghèo luôn phải gồng gánh cả gia đình như anh chưa bao giờ dám mơ tới.

Trình Duy cúi xuống nhìn đỉnh đầu ướt đẫm của Lâm Quân. Từ góc độ này, hắn thấy rõ hàng lông mi dài đang run rẩy và làn da bánh mật khỏe khoắn đang tái đi vì lạnh. Một khao khát chiếm hữu bỗng dưng bùng cháy trong lòng gã thiên tài kiêu ngạo. Hắn không muốn chỉ dừng lại ở việc trêu chọc; hắn muốn bảo vệ, muốn giấu kín "bức tường thép" này vào một nơi chỉ mình mình thấy.

"Quân này..." Trình Duy thầm thì, hơi thở nóng hổi vương trên vành tai Lâm Quân. "Tại sao em lại đá bóng đến mức bán mạng như thế? Vì tiền... hay vì muốn thoát khỏi tôi?"

Lâm Quân ngước mắt lên. Trong màn mưa mờ ảo, ánh mắt họ chạm nhau – một bên kiên định, chân chất; một bên sắc sảo, chiếm hữu. Khoảng cách giữa hai đôi môi chỉ còn tính bằng milimet.

"Tôi đá bóng... để không ai có thể coi thường mình nữa." Lâm Quân đáp, giọng run run, không rõ vì lạnh hay vì xúc cảm.

Trình Duy không trả lời. Hắn đột ngột buông một góc áo, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy Lâm Quân, ép sát anh vào lồng ngực mình. Một nụ hôn vụng về nhưng đầy uy lực đáp xuống, ngăn chặn mọi lời định nói. Nó không ngọt ngào, nó mang vị mặn của mồ hôi, vị lạnh của nước mưa và sự hoang dại của tuổi trẻ đang khao khát bùng nổ.

Lâm Quân sững sờ, quả bóng trên tay rơi bịch xuống vũng nước, bắn tung tóe. Anh định đẩy ra, nhưng đôi môi nồng cháy kia đang thiêu đốt mọi lý trí của anh. Việt vị rồi. Anh biết mình đã bước qua lạch giới không thể quay đầu.

Cơn mưa ngoài kia vẫn dữ dội, nhưng dưới lớp áo khoác này, một ngọn lửa đã chính thức được châm ngòi.