MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủViệt Vị Tình YêuChương 9: ÁNH MẮT KHÁC LẠ

Việt Vị Tình Yêu

Chương 9: ÁNH MẮT KHÁC LẠ

695 từ · ~4 phút đọc

Đêm tại khu nội trú huấn luyện mang một bầu không khí đặc quánh sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng côn trùng kêu rỉ rả ngoài bụi rậm và tiếng gió rít qua những khe cửa. Thế nhưng, trong tâm trí Lâm Quân, tiếng mưa và dư vị của nụ hôn vụng trộm chiều nay vẫn gào thét dữ dội.

Anh đứng trước gương trong nhà vệ sinh chung, dùng nước lạnh dội thẳng vào mặt. Làn da bánh mật vẫn còn vương lại hơi ấm lạ lẫm, và đôi môi dường như vẫn còn cảm nhận được sự càn quấy của Trình Duy. Lâm Quân tự đấm mạnh vào thành bồn rửa mặt. Anh vốn là một "bức tường thép", là niềm hy vọng thoát nghèo của cả gia đình, anh không được phép để một gã công tử phong lưu làm loạn nhịp tim mình.

"Càng rửa càng không quên được đâu, đội trưởng."

Giọng nói lười nhác vang lên từ phía cửa. Lâm Quân giật mình quay lại, thấy Trình Duy đang tựa lưng vào khung cửa, tay vân vê quả bóng, chiếc khuyên tai bạc lấp lánh dưới ánh đèn neon vàng vọt. Hắn đã thay sang bộ đồ ngủ lụa đắt tiền, nhưng đôi mắt sắc sảo kia vẫn khóa chặt lấy Lâm Quân như cách một con báo săn mồi nhìn con mồi đã vào tầm ngắm.

"Mày theo dõi tao à?" Lâm Quân gằn giọng, cố lấy lại vẻ cứng rắn thường ngày.

Trình Duy không trả lời, hắn bước tới gần, ép Lâm Quân lùi sát vào bồn rửa. Hắn không dùng sức mạnh thể chất, nhưng áp lực từ ánh mắt ấy khiến Lâm Quân cảm thấy ngạt thở.

"Tôi chỉ muốn xem kẻ vừa nhiệt tình đáp lại nụ hôn của tôi chiều nay giờ đang diễn vai chính trực như thế nào thôi." Trình Duy nhếch môi, nụ cười nửa miệng chứa đầy sự khiêu khích. "Ánh mắt của em lúc đó... không hề nói dối, Quân à. Em khao khát tôi, giống như cách tôi muốn chiếm lấy vị trí trung phong của em vậy."

"Mày điên rồi." Lâm Quân đẩy mạnh vai Trình Duy để thoát ra, nhưng vừa bước ra sân tập đêm để giải tỏa, anh lại thấy Trình Duy đã lẳng lặng đi theo từ bao giờ.

Dưới ánh đèn pha mờ ảo của sân phụ, cả hai bắt đầu một cuộc đối đầu không bóng. Họ lao vào nhau trong những pha tranh chấp giả định. Lâm Quân dùng sức mạnh cơ bắp để ngăn cản, còn Trình Duy dùng sự linh hoạt của một "cơn lốc" để luồn lách. Nhưng lần này, mỗi khi cơ thể chạm nhau, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai khựng lại.

Mồ hôi bắt đầu thấm đẫm áo tập. Trong bóng tối, ánh mắt Lâm Quân bắt đầu thay đổi. Anh nhìn thấy sự cô độc sâu thẳm trong mắt Trình Duy—thứ ánh sáng le lói của một kẻ luôn phải sống sau lớp mặt nạ thiên tài. Còn Trình Duy, hắn say mê nhìn vẻ chân chất, kiên định đến ngốc nghếch của Lâm Quân.

Bất chợt, Lâm Quân trượt chân. Trình Duy nhanh tay chộp lấy eo anh, kéo giật vào lòng. Hơi thở của cả hai dồn dập hòa vào nhau. Trong khoảnh khắc ấy, không có sự phân biệt giàu nghèo, không có đối thủ trường Bắc hay trường Nam, chỉ có nhịp tim đập loạn nhịp của hai vận động viên trẻ tuổi đang đứng bên bờ vực của sự bùng nổ cảm xúc.

Lâm Quân không đẩy ra nữa. Anh nhìn sâu vào mắt Trình Duy, đôi mắt vốn luôn thẳng thắn nay lại chứa đựng một sự bối rối tột độ. "Mày thực sự muốn gì ở tao?"

Trình Duy siết chặt vòng tay, đầu dựa nhẹ vào vai Lâm Quân, thầm thì: "Tôi muốn em... nhìn tôi như cách em nhìn quả bóng kia. Duy nhất. Và không thể rời mắt."

Đêm đó, trên sân tập vắng lặng, có một loại "việt vị" không bị trọng tài thổi còi, nhưng lại khiến cả hai kẻ trong cuộc phải trả giá bằng cả trái tim mình.