Bình minh trên sân tập phủ một lớp sương mờ ảo, nhưng không khí nhanh chóng bị đốt nóng bởi tiếng còi đanh thép của HLV Sắt. Sáng nay, toàn đội không tập chiến thuật dàn hàng ngang như mọi khi. Giữa sân là những dải dây lụa đỏ chuyên dụng trong huấn luyện thể lực.
"Bóng đá không phải là trò chơi của những cá nhân cô độc!" HLV Sắt gầm lên, ánh mắt quét qua hai "ông tướng" đang đứng cách xa nhau cả mét. "Trình Duy! Lâm Quân! Lại đây."
Lâm Quân bước tới, tim đập thình thịch. Sau nụ hôn cuồng nhiệt dưới mưa và những lời thầm thì đầy ám muội đêm qua, anh chỉ muốn tránh mặt Trình Duy càng xa càng tốt. Thế nhưng, số phận dường như đang trêu đùa anh.
"Hai cậu là tiền đạo chủ lực. Nhưng trên sân, tôi chỉ thấy hai kẻ đang đấu đá lẫn nhau chứ không phải phối hợp. Từ giờ đến hết buổi tập, hai cậu sẽ bị buộc chân vào nhau bằng dải dây này. Bất kể di chuyển, sút bóng hay vượt chướng ngại vật, nếu một người ngã, người kia cũng phải ngã!"
Trình Duy nhếch môi, nụ cười nửa miệng đầy vẻ thích thú. Hắn chủ động tiến sát lại, cúi xuống buộc dải dây đỏ vào cổ chân phải của mình và cổ chân trái của Lâm Quân. Khi ngón tay thon dài của hắn vô tình lướt qua lớp tất dài, chạm vào làn da bánh mật nóng hổi của Lâm Quân, anh khẽ rùng mình, lùi lại một bước.
"Đứng yên nào, đội trưởng." Trình Duy thì thầm, giọng nói trầm thấp chỉ đủ hai người nghe. "Nếu không muốn ngã sấp mặt trước mặt cả đội, tốt nhất em nên... dính chặt lấy tôi."
Bài tập bắt đầu. Đây thực sự là một cơn ác mộng đối với Lâm Quân. Mỗi bước chạy của anh giờ đây đều bị chi phối bởi nhịp điệu của Trình Duy. Sức mạnh bộc phát của trung phong cắm va chạm kịch liệt với sự lắt léo, ngẫu hứng của tiền đạo cánh. Khi Trình Duy đột ngột tăng tốc để đón đường chuyền, Lâm Quân bị kéo giật đi, cả hai ngã nhào xuống cỏ.
Trình Duy đổ ập lên người Lâm Quân. Sức nặng của cơ thể 1m87 khiến Lâm Quân nghẹt thở. Trong khoảnh khắc đó, mùi mồ hôi nam tính nồng nàn quyện vào nhau. Trình Duy chống tay hai bên đầu Lâm Quân, đôi mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào đôi môi đang thở dốc của anh.
"Nhìn kìa, 'bức tường thép' của chúng ta đang mềm nhũn ra này," Trình Duy cười khẩy, nhưng bàn tay hắn lại siết chặt lấy bả vai Lâm Quân như muốn khảm anh vào lồng ngực mình.
"Buông ra... mọi người đang nhìn..." Lâm Quân hổn hển, gương mặt đỏ bừng không rõ vì mệt hay vì xấu hổ.
Họ tiếp tục đứng dậy, mồ hôi thấm đẫm áo đấu, dính chặt vào da thịt. Qua những lần va chạm, những cú vấp ngã, Lâm Quân bắt đầu nhận ra một điều kỳ lạ. Để không bị ngã, anh buộc phải cảm nhận từng chuyển động nhỏ nhất của cơ đùi Trình Duy, phải dự đoán được hướng xoay người của hắn trước cả khi hắn thực hiện. Một sự thấu hiểu thể xác đầy ám muội dần hình thành.
Ở rìa sân, Tiểu An cầm máy ảnh liên tục bấm máy, gương mặt cô lộ rõ vẻ phấn khích của một "hủ nữ" chính hiệu khi thấy hai nam thần sân cỏ đang trong tư thế "không thể gần hơn".
Buổi tập kết thúc trong sự rệu rã của cả hai. Khi dải dây đỏ được cởi bỏ, cảm giác hẫng hụt đột ngột xâm chiếm Lâm Quân. Anh đã quen với hơi nóng từ cơ thể Trình Duy bên cạnh mình.
"Này," Trình Duy gọi giật lại khi Lâm Quân định quay đi. Hắn tung quả bóng về phía anh, ánh mắt lấp lánh sự khiêu khích. "Phối hợp trên sân cũng giống như... hôn vậy. Phải có người dẫn dắt và người phục tùng. Em nghĩ mình là người nào?"
Lâm Quân không trả lời, anh ôm quả bóng vào lòng, cảm nhận nhịp tim vẫn còn chưa bình ổn. Anh biết, bài tập này không chỉ buộc chân họ lại với nhau, mà đã chính thức buộc chặt định mệnh của anh vào gã thiên tài kiêu ngạo này.