MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn LạcChương 1: VĨNH DẠ CUNG - NHÁT KIẾM ĐOẠN TÌNH

Vĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn Lạc

Chương 1: VĨNH DẠ CUNG - NHÁT KIẾM ĐOẠN TÌNH

1,340 từ · ~7 phút đọc

Vạn dặm mây đen cuồn cuộn bao phủ đỉnh Vĩnh Dạ Cung, lôi điện tím thẫm như những con giao long khổng lồ rít gào giữa tầng không. Khí thế ấy, vốn là biểu tượng cho uy nghiêm bất khả xâm phạm của Ma giới, nhưng hôm nay lại mang theo một tia bi lương khó tả.

Tại trung tâm cung điện, Dạ Vân đứng đó. Tấm bào đen thêu hình rồng bạc của hắn đã rách mướp, để lộ lồng ngực vạm vỡ nhưng chằng chịt những vết thương do pháp tắc Tiên đạo để lại. Dưới chân hắn, xác của các vị Tiên quân và Ma tướng chất cao như núi, máu tươi chảy thành dòng, nhuộm đỏ cả những bậc thềm ngọc trắng.

Trước mặt hắn, không phải vạn quân chính đạo, mà là hai người hắn tin tưởng nhất đời.

"Thanh Vũ... tại sao?"

Giọng nói của Dạ Vân khàn đặc. Hắn cúi đầu nhìn thanh "Thanh Thiên Kiếm" đang cắm ngập trong lồng ngực mình. Thanh kiếm này vốn là vật đính ước hắn tự tay rèn từ tinh hoa của Cửu Thiên Huyền Thiết để tặng nàng. Giờ đây, chính nó đang điên cuồng thôn phệ sinh mệnh lực của hắn, từng luồng kiếm khí Tiên đạo chính tông đang xâu xé Ma đan bên trong cơ thể hắn.

Lạc Thanh Vũ đứng cách hắn ba thước. Nàng vẫn đẹp như một bức họa, tà váy trắng tinh khôi không hề dính một giọt máu trần gian. Ánh mắt nàng nhìn hắn không có hận thù, cũng chẳng có yêu thương, chỉ có một sự lạnh lẽo đến thấu xương tủy.

"Dạ Vân, ngươi hỏi tại sao?" Lạc Thanh Vũ khẽ mở đôi môi đỏ mọng, giọng nói như tiếng chuông bạc vang vọng giữa điện thờ u tối. "Ngươi là Ma, ta là Tiên. Ngay từ đầu, đây đã là một trò đùa của nhân quả. Ngươi quá mạnh, mạnh đến mức che lấp cả ánh sáng của Tiên giới, khiến thiên đạo mất đi sự cân bằng. Chỉ có cái chết của ngươi mới có thể đổi lại sự trường sinh cho ta, và sự thái bình cho vạn tộc."

"Thái bình?" Dạ Vân bật cười, tiếng cười rung động cả đại điện, khiến những cột đá khổng lồ nứt toác. "Các người nhân danh thái bình để mưu đoạt Ma Tâm của ta? Nhân danh chúng sinh để phản bội lại người từng cùng các người vào sinh ra tử?"

Hắn quay sang nhìn nam nhân đứng bên cạnh Lạc Thanh Vũ — Mộ Dung Thiên. Kẻ từng là huynh đệ kết nghĩa, từng thề rằng sẽ là thanh kiếm sắc bén nhất của Ma giới.

Mộ Dung Thiên né tránh ánh mắt của Dạ Vân, nhưng bàn tay vẫn siết chặt chuôi kiếm, lạnh lùng lên tiếng: "Vân huynh, đừng trách ta. Ngươi ngồi trên ngai vàng quá lâu rồi. Ma giới cần một minh chủ mới, một kẻ biết thỏa hiệp với Tiên giới, chứ không phải một kẻ điên cuồng muốn nghịch thiên cải mệnh như ngươi. Ma tâm của ngươi, ta sẽ thay ngươi quản lý."

Dạ Vân cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn, không phải vì thanh kiếm, mà vì cái gọi là "đạo lý" của những kẻ hắn từng coi là mạng sống. Hắn vốn dĩ có thể tránh được nhát kiếm này, nhưng hắn đã không đề phòng nàng. Hắn đã mở rộng vòng tay để đón nhận một cái ôm, nhưng thứ hắn nhận lại là sự tử vong.

"Hóa ra... đạo tâm của các ngươi lại rẻ rúng như vậy."

Dạ Vân lẩm bẩm. Hắn cảm nhận được ý thức bắt đầu mờ mịt. Cảnh giới Nghịch Thiên Cảnh của hắn đang sụp đổ. Ma đan – kết tinh của ngàn năm tu luyện đang rạn nứt dưới sự tàn phá của trận pháp xung quanh. Chư Thiên Phạt Ma Trận đang điên cuồng rút cạn ma lực của hắn để gia cố cho sự trường tồn của Tiên giới.

Hắn ngước mắt nhìn lên tầng không đen kịt, nơi lôi kiếp đang chờ trực để nghiền nát linh hồn mình. Một tia ngạo cốt bỗng nhiên bùng phát từ sâu trong huyết mạch.

"Các người muốn ta chết để hoàn thành thiên đạo? Muốn dùng mạng của ta để nuôi dưỡng trường sinh?"

Dạ Vân đột nhiên vươn tay, nắm chặt lấy lưỡi kiếm Thanh Thiên đang cắm trong ngực mình. Máu tím phun ra, bốc cháy thành ngọn lửa ma trơi rực rỡ. Hắn không lùi lại, mà bước tới một bước, mặc cho lưỡi kiếm đâm xuyên qua lưng mình.

Lạc Thanh Vũ biến sắc, định lùi lại nhưng đã muộn. Bàn tay của Dạ Vân như gọng kìm bằng thép, bóp chặt lấy cổ họng nàng.

"Nếu ta đã là Ma, vậy hôm nay, ta sẽ để các người thấy cái giá của việc chà đạp một vị Ma Đế!"

"Dạ Vân! Ngươi điên rồi! Ngươi định tự bạo?" Mộ Dung Thiên gào lên kinh hãi, vội vàng thi triển độn thuật để chạy trốn.

"Vĩnh Dạ không có điểm kết thúc, chỉ có sự bắt đầu của bóng tối!"

Dạ Vân gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Trong khoảnh khắc đó, hắn không còn kìm nén sự sụp đổ của Ma đan nữa, mà chủ động kích nổ toàn bộ tu vi Nghịch Thiên Cảnh tích lũy ngàn năm.

Oanh!

Một luồng ánh sáng màu đen kịt, mang theo sức mạnh thôn phệ vạn vật bùng nổ từ tâm điểm Vĩnh Dạ Cung. Không gian vỡ vụn như gương, thời gian như ngừng trôi. Cả một vùng giới vực rộng lớn bị nhấn chìm trong bóng tối vĩnh cửu. Tiếng thét của Lạc Thanh Vũ và Mộ Dung Thiên bị nuốt chửng hoàn toàn.

Trong khoảnh khắc linh hồn bị xé toác thành muôn vàn mảnh nhỏ, Dạ Vân nhìn thấy một tia sáng le lói từ mảnh tàn kiếm đen kịt – vật duy nhất không bị phá hủy trong vụ nổ. Ý chí của hắn bám chặt vào đó, mang theo một lời thề làm rung chuyển cả luân hồi:

"Lạc Thanh Vũ, Mộ Dung Thiên... Nếu có kiếp sau, ta sẽ khiến Tiên giới này phủ kín màn đêm, khiến các người phải quỳ dưới chân ta mà nếm trải sự sỉ nhục gấp vạn lần hôm nay!"

...

1000 năm sau.

Đại lục Thương Lan, Thanh Vân Thành.

Trong một gian phòng tối tăm và ẩm thấp của Dạ Gia, một thiếu niên đang nằm trên giường gỗ mục nát đột nhiên bật dậy.

Hắn thở dốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm tấm áo vải thô rách nát. Đôi mắt hắn vốn dĩ lờ đờ không hồn, nay đột ngột ánh lên một tia tím thẫm sâu thẳm như hố đen vũ trụ. Hắn đưa bàn tay gầy gò lên nhìn, rồi lại nhìn quanh căn phòng xa lạ.

"Đây là đâu? Ta... chưa chết?"

Hắn cảm nhận cơ thể này. Yếu ớt, kinh mạch bế tắc, linh căn bị tàn phá nặng nề. Đây là cơ thể của một kẻ phế vật đúng nghĩa. Nhưng bên trong thức hải của hắn, một mảnh tàn kiếm đen kịt đang lặng lẽ xoay tròn, tỏa ra hơi thở của bóng tối vĩnh hằng.

Dạ Vân nhếch môi cười, một nụ cười khiến nhiệt độ trong phòng đột ngột giảm xuống dưới điểm đóng băng.

"Ngàn năm qua đi... Vĩnh Dạ trở lại."

Ngoài cửa, tiếng đập cửa khô khốc vang lên cùng giọng nói đầy khinh miệt của một tên gia nhân: "Phế vật, còn không mau dậy! Tần tiểu thư của Thiên Linh Tông đã đến rồi, nàng ta bảo ngươi ra đại sảnh để ký giấy hủy hôn. Đừng có giả chết nữa, thứ như ngươi không xứng làm phu quân của nàng ta đâu!"

Dạ Vân nheo mắt, ký ức của chủ nhân cũ của thân xác này tràn về như thủy triều. Hắn khẽ đứng dậy, xương cốt kêu lên rắc rắc.

"Hủy hôn sao? Được, vậy để ta xem, đám kiến hôi các ngươi định chà đạp ta như thế nào."