Dưới ánh nắng ban mai gay gắt của Thanh Vân Thành, không khí trong đại sảnh Dạ Gia lại căng thẳng đến mức đóng băng.
Dạ Vân bước đi trên hành lang đá thanh, mỗi bước chân của hắn đều nhẹ như bóng ma, nhưng trong lòng hắn là một sự bình thản đến lạ kỳ. Ký ức của thiếu niên mang tên "Dạ Vân" này hiện lên rõ mòn mọt: Mồ côi cha mẹ từ sớm, linh căn phế phẩm, mười sáu tuổi vẫn dậm chân ở Linh Khí Cảnh tầng một – cấp độ thấp nhất của người tu hành. Trong một thế giới lấy thực lực làm trọng, hắn chính là vết nhơ của gia tộc.
Bước vào đại sảnh, đập vào mắt hắn là một khung cảnh đầy châm biếm.
Ngồi ở ghế chủ vị là Đại trưởng lão Dạ tông, gương mặt già nua đầy vẻ nịnh bợ. Phía đối diện là một thiếu nữ vận thanh y thêu mây trắng, khí chất thanh cao thoát tục, trên eo đeo một khối ngọc bội tỏa ra linh khí dồi dào. Đó chính là Tần Linh Nhi, vị hôn thê từ thuở nhỏ của hắn, và hiện tại là đệ tử nòng cốt của Thiên Linh Tông.
"Phế vật, sao giờ này mới tới? Còn không mau bái kiến Tần tiểu thư và sứ giả Thiên Linh Tông!" Đại trưởng lão đập mạnh tay xuống bàn, tiếng quát làm rung chuyển cả tách trà.
Dạ Vân không quỳ, cũng không hành lễ. Hắn lẳng lặng đứng giữa sảnh, đôi mắt tím thẫm nhàn nhạt quét qua đám người. Ánh nhìn ấy khiến Tần Linh Nhi vốn đang kiêu ngạo bỗng cảm thấy một tia lạnh lẽo sau gáy, nhưng nàng lập tức trấn tĩnh lại, thay vào đó là sự chán ghét tột cùng.
"Dạ Vân, chúng ta không cùng một thế giới." Tần Linh Nhi lạnh lùng lên tiếng, nàng đặt một tờ giấy viết sẵn lên bàn. "Ta hiện đã đạt đến Linh Khí Cảnh tầng bảy, tương lai sẽ là Trúc Cơ, thậm chí là Kim Đan cường giả. Còn ngươi, cả đời này chỉ có thể quẩn quanh ở cái xó xỉnh Thanh Vân Thành này. Nhận lấy sáu viên Linh thạch hạ phẩm này, và ký vào giấy hủy hôn đi."
Sáu viên linh thạch hạ phẩm. Đối với một thiếu niên nghèo khó, đó là tài sản lớn. Nhưng đối với một Ma Đế từng thống trị vạn giới, đây là sự sỉ nhục rẻ mạt nhất.
Dạ Vân khẽ bước tới, cầm viên linh thạch lên. Hắn nhìn nó, rồi đột nhiên bàn tay siết chặt.
Rắc!
Viên linh thạch cứng rắn dưới lực tay của hắn vỡ vụn thành bột mịn, linh khí bên trong bị một luồng khí đen vô hình từ lòng bàn tay hắn nuốt chửng sạch sành sanh.
Cảnh tượng này khiến cả đại sảnh lặng ngắt như tờ. Nên biết, dù là phế vật, nhưng để dùng tay không bóp nát linh thạch, ít nhất cũng cần sức mạnh của Linh Khí Cảnh tầng năm.
"Ngươi..." Tần Linh Nhi đứng bật dậy, đôi mắt đẹp tràn đầy kinh ngạc.
"Thứ rác rưởi này, cũng đáng để ngươi mang ra khoe khoang sao?" Giọng nói của Dạ Vân trầm thấp, mang theo một loại uy nghiêm khiến người ta muốn quỳ xuống phục tùng.
Hắn cầm tờ giấy hủy hôn lên, liếc mắt qua rồi nhếch môi cười lạnh. Hắn không ký tên, mà dùng đầu ngón tay rạch một đường dài trên lòng bàn tay. Máu tím thẫm (dù đã bị pha loãng bởi cơ thể phàm nhân) chảy ra, hắn dùng ngón tay thấm máu, rồng bay phượng múa viết lên mặt sau của tờ giấy hai chữ to tướng:
"TRỤC XUẤT!"
"Ngươi nói sai rồi, Tần Linh Nhi." Dạ Vân ném tờ giấy vào mặt nàng ta, mảnh giấy mang theo một luồng kình phong xé gió khiến nàng phải lùi lại một bước để né tránh. "Không phải ngươi hủy hôn với ta, mà là Dạ Vân ta... trục xuất ngươi ra khỏi cuộc đời mình. Từ nay về sau, ngươi và ta không ai nợ ai. Nhưng hãy nhớ kỹ, ngày sau khi ngươi quỳ dưới chân ta cầu xin sự tha thứ, ta sẽ không liếc nhìn ngươi lấy một cái."
"Láo xược! Ngươi dám nhục mạ đệ tử Thiên Linh Tông!"
Tên thanh niên đứng sau Tần Linh Nhi – một sứ giả của tông môn – gầm lên. Hắn là Linh Khí Cảnh tầng chín, chỉ còn một bước là Trúc Cơ. Hắn vươn tay ra, một đạo linh lực màu xanh biếc hóa thành trảo thủ, định chộp lấy cổ họng Dạ Vân.
Trong mắt Dạ Vân, chiêu thức này chậm chạp và đầy sơ hở như một đứa trẻ tập đi. Tuy nhiên, cơ thể hắn hiện tại quá yếu, không thể dùng cường lực đối kháng.
Vĩnh Dạ Kinh – Đệ nhất thức: Ám Ảnh Chuyển.
Thân ảnh Dạ Vân đột ngột mờ đi, giống như một cái bóng tan vào trong không khí. Trảo thủ của tên sứ giả vồ hụt, đâm sầm vào cột gỗ khiến gỗ vụn bay tứ tung. Khi hắn chưa kịp định thần, Dạ Vân đã xuất hiện ngay phía sau, ngón tay điểm nhẹ vào huyệt đạo sau gáy của hắn.
Một luồng ma khí lạnh lẽo truyền vào, khiến tên sứ giả tê liệt toàn thân, ngã quỵ xuống sàn, mặt mày tím tái vì sợ hãi.
"Cút." Dạ Vân chỉ buông ra một từ duy nhất.
Cả đại sảnh rơi vào hoảng loạn. Đại trưởng lão há miệng không thốt nên lời, Tần Linh Nhi thì mặt trắng bệch. Nàng không hiểu tại sao một phế vật lại có thể đánh bại sứ giả tông môn chỉ trong một chiêu.
Dạ Vân không quan tâm đến phản ứng của họ. Hắn xoay người, tà áo rách nát bay phất phơ, hiên ngang bước ra khỏi đại sảnh. Hắn biết, trận chiến này chỉ là khởi đầu. Để khôi phục lại tu vi Ma Huyết Cảnh, hắn cần một lượng tài nguyên khổng lồ và một nơi yên tĩnh.
Trở về căn phòng cũ nát, Dạ Vân ngồi xếp bằng. Hắn nhắm mắt, giao tiếp với mảnh tàn kiếm đen kịt trong thức hải.
"Chủ nhân... ngài đã trở lại..." Một giọng nói già nua, yếu ớt vang lên từ trong thanh kiếm. Đó là Mặc Lão, kiếm linh của thanh Cửu U Minh Vương năm xưa, cũng là người trung thành nhất còn sót lại.
"Mặc Lão, ông vẫn còn sống sao?" Dạ Vân xúc động trong lòng.
"Lão nô chỉ còn một tia tàn hồn, nấp trong tàn kiếm này chờ ngài ngàn năm. Chủ nhân, cơ thể này của ngài quá nát, muốn tu luyện lại Vĩnh Dạ Kinh, ngài phải trải qua 'Tẩy Tủy Hoán Huyết'. Đau đớn này... e là phàm nhân không chịu nổi."
Dạ Vân nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối của đêm đen bắt đầu bao phủ. Ánh mắt hắn kiên định như sắt đá: "Ngàn năm trước, nhát kiếm của Lạc Thanh Vũ còn không giết được ta. Chút đau đớn này có là gì? Bắt đầu đi, ta muốn trong vòng ba ngày, đột phá Ma Huyết Cảnh tầng thứ nhất!"
Đêm đó, trong gian phòng nhỏ, những tiếng rên rỉ trầm thấp vang lên liên hồi. Máu đen hôi thối bị ép ra khỏi lỗ chân lông, xương cốt bên trong cơ thể Dạ Vân bị bẻ gãy rồi nối lại liên tục dưới sự tàn phá của ma khí.
Một vị Ma Đế đang thực sự tỉnh giấc từ trong cái chết.