Bên trong gian phòng tối tăm, không khí dường như đặc quánh lại. Dạ Vân ngồi xếp bằng trên nền đất lạnh lẽo, từng sợi ma khí đen kịt từ mảnh tàn kiếm trong thức hải bắt đầu tràn ra, len lỏi vào từng lỗ chân lông, thấm sâu vào kinh mạch vốn đã khô héo và bế tắc của hắn.
"Ư..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn uất bật ra từ cổ họng. Đau! Một nỗi đau không thể dùng lời từ nào tả xiết. Nó không giống như vết thương ngoài da, mà giống như có hàng vạn con kiến đục khoét vào tủy xương, từng thớ thịt bị xẻ ra rồi khâu lại bằng những sợi xích sắt nung đỏ.
Vĩnh Dạ Kinh vốn là công pháp tối cao của Ma đạo, nó không đi theo con đường ôn hòa của Tiên đạo là dùng linh khí dưỡng thân. Nó bắt đầu bằng sự hủy diệt. Muốn tu Ma, trước hết phải hủy đi phàm thân, đoạn tuyệt với sự yếu đuối của dòng máu cũ.
"Chủ nhân, kiên trì! Đây là 'Ma Huyết Sơ Sinh', nếu ngài không vượt qua được, linh hồn ngài sẽ bị chính ma khí này cắn trả!" Giọng nói của Mặc Lão vang lên đầy lo lắng trong tâm trí hắn.
Dạ Vân cắn chặt răng đến mức bật máu, đôi mắt tím thẫm rực lên một ngọn lửa ngoan độc. Hắn là ai? Hắn là Vĩnh Dạ Ma Đế! Kẻ từng đứng trên đỉnh cao của thập phương vực, kẻ từng một tay che trời. Chút đau đớn này so với sự phản bội thấu tận tâm can của Lạc Thanh Vũ năm xưa thì có đáng là gì?
"Đến đi! Càng đau... càng khiến ta tỉnh táo!"
Hắn gầm nhẹ trong lòng. Ma khí bắt đầu vận hành theo một quỹ đạo huyền bí. Những tạp chất màu đen, hôi thối bị ép ra khỏi cơ thể qua lỗ chân lông, bám đầy trên da thịt thành một lớp vảy gớm ghiếc. Cùng lúc đó, dòng máu trong huyết quản của hắn bắt đầu biến đổi. Từ màu đỏ nhạt yếu ớt của một phế vật, nó dần chuyển sang màu đỏ thẫm, rồi ẩn hiện những tia sáng màu tím u tối.
Đây là quá trình Tẩy Tủy Hoán Huyết.
Mỗi một lần máu mới được sinh ra, khí thế của Dạ Vân lại tăng lên một bậc. Linh Khí Cảnh tầng hai... Linh Khí Cảnh tầng ba...
Tu vi phàm giới của hắn đang thăng tiến với tốc độ chóng mặt, nhưng Dạ Vân biết, đây chỉ là cái vỏ bọc bên ngoài. Cái hắn thực sự cần là ngưng tụ ra giọt Ma Huyết đầu tiên của Ma Huyết Cảnh. Chỉ khi có Ma Huyết, hắn mới có thể chính thức vận dụng được các bí thuật của Vĩnh Dạ Kinh.
Trong khi Dạ Vân đang trải qua cuộc lột xác đau đớn, tại nghị sự đường của Dạ Gia, một âm mưu bẩn thỉu khác đang được định đoạt.
Đại trưởng lão Dạ tông ngồi trên cao, gương mặt âm trầm nhìn tờ giấy "Trục xuất" bị vò nát trên bàn. Tần Linh Nhi đã rời đi với sự phẫn nộ tột cùng, và nàng ta đã để lại một tối hậu thư: Nếu Dạ Gia không giao Dạ Vân ra để chịu tội vì đã làm nhục sứ giả Thiên Linh Tông, cả Dạ Gia sẽ phải hứng chịu cơn thịnh nộ của tông môn.
"Đại trưởng lão, không thể chần chừ nữa. Thằng ranh con đó đột nhiên có chút tà thuật, nếu không bắt nó lại ngay, e là nó sẽ trốn mất!" Một vị trưởng lão khác lên tiếng, ánh mắt đầy vẻ gian trá.
"Đúng vậy, Thiên Linh Tông chúng ta không đắc tội nổi. Hơn nữa, Tần Linh Nhi giờ đã là phượng hoàng trên trời, Dạ Vân chỉ là con sâu cái kiến. Dùng mạng của một tên phế vật để đổi lấy sự bình yên cho gia tộc, đây là vụ làm ăn quá hời."
Đại trưởng lão vuốt râu, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo: "Hừ, nó tưởng bộc phát chút sức mạnh là có thể làm phản sao? Dạ Gia này chưa đến lượt nó làm chủ. Truyền lệnh xuống, phong tỏa khu nhà phía Tây. Đợi đến sáng mai, trói nó lại rồi áp giải lên Thiên Linh Tông xin tội!"
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn sương mù của Thanh Vân Thành, một toán vệ binh của Dạ Gia đã bao vây chặt chẽ gian phòng của Dạ Vân.
"Dạ Vân, nể tình ngươi cũng mang họ Dạ, tự mình đi ra đây chịu trói, chúng ta sẽ không để ngươi phải chịu khổ!" Tiếng quát của tên đội trưởng vệ binh vang lên đầy đắc ý. Hắn là Linh Khí Cảnh tầng sáu, từ lâu đã không coi Dạ Vân ra gì.
Két...
Cánh cửa gỗ mục nát từ từ mở ra.
Một mùi hôi thối nồng nặc bay ra khiến đám vệ binh phải bịt mũi lùi lại. Từ trong bóng tối, một bóng người bước ra.
Dạ Vân hiện tại đã thay một bộ y phục sạch sẽ hơn, dù vẫn là vải thô nhưng khí chất của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Làn da hắn trở nên trắng sứ một cách bất thường, đôi mắt không còn sự mờ mịt của kẻ phế vật mà sắc lẹm như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Đặc biệt là xung quanh hắn, dường như có một lớp khí trường vô hình khiến không khí trở nên nặng nề.
"Trói ta?" Dạ Vân nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm mang theo một loại ma lực khiến tên đội trưởng vệ binh run rẩy.
"Láo xược! Ngươi còn dám lên mặt? Lên cho ta!"
Hai tên vệ binh lao tới, cầm xích sắt định quàng vào cổ Dạ Vân. Nhưng ngay khi xích sắt vừa chạm vào người hắn, một luồng kình lực màu đen đột ngột bùng phát từ cơ thể Dạ Vân.
Bùm! Bùm!
Hai tên vệ binh bắn ngược ra sau như hai bao tải rách, ngực lõm xuống, bất tỉnh nhân sự ngay lập tức.
"Cái gì?!" Tên đội trưởng kinh hãi. Hắn cảm nhận được tu vi của Dạ Vân lúc này... Linh Khí Cảnh tầng sáu? Không, dường như còn mạnh hơn thế! Chỉ sau một đêm, làm sao có thể thăng tiến năm tầng tu vi liên tục?
Dạ Vân không cho hắn thời gian suy nghĩ. Hắn bước một bước, tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh. Một bàn tay gầy gò nhưng cứng như sắt bóp chặt lấy cổ họng tên đội trưởng, nhấc bổng hắn lên không trung.
"Dạ Gia đối với ta không có ân, chỉ có oán. Các người muốn dùng ta làm vật hy sinh?" Ánh mắt Dạ Vân lạnh thấu xương. "Vốn dĩ ta định rời đi trong yên lặng, nhưng các người lại cứ muốn chọn con đường chết."
"Buông... buông tay..." Tên đội trưởng ú ớ, mặt mũi tím tái.
Dạ Vân không giết hắn ở đây, vì hắn không muốn làm bẩn tay mình bởi những kẻ không xứng đáng. Hắn ném tên đội trưởng xuống đất như ném một con chó chết, rồi nhìn về phía nghị sự đường xa xa.
"Đại trưởng lão, cái mạng này của ta, các người không đủ tư cách để lấy. Thiên Linh Tông... cũng không đủ tư cách."
Dạ Vân quay người, thẳng hướng cổng sau của Dạ Gia mà đi. Mục tiêu của hắn là Hắc Ma Lĩnh – dãy núi quanh năm bao phủ bởi chướng khí và yêu thú hung dữ phía sau thành phố. Chỉ có ở nơi tàn khốc đó, hắn mới có thể tìm thấy đủ máu và sát khí để tôi luyện giọt Ma Huyết thực sự, chính thức bước vào con đường chinh chiến vạn giới lần thứ hai.
Hắn đi rất thong dong, nhưng không một tên vệ binh nào dám tiến lại gần. Bởi vì họ cảm thấy, người đang đi trước mặt họ không phải là một thiếu niên mười sáu tuổi, mà là một tôn sát thần vừa bước ra từ cửu u địa ngục.