Bầu trời Thanh Vân Thành dần lùi xa phía sau lưng, thay thế vào đó là dãy núi trồi sụt như sống lưng của một con cự long đang ngủ say. Hắc Ma Lĩnh hiện ra với màn sương xám xịt bao phủ quanh năm, nơi đây linh khí hỗn tạp, tràn ngập chướng khí và là thiên đường của lũ yêu thú khát máu. Đối với tu sĩ phàm giới, đây là tử địa, nhưng đối với một Ma Đế tu luyện Vĩnh Dạ Kinh, nơi này chẳng khác gì một linh mạch thượng hạng.
Dạ Vân bước đi trên thảm lá mục, đôi tai hắn mẫn cảm nghe ngóng từng tiếng động nhỏ nhất. Hiện tại, dù đã hoàn thành Tẩy Tủy và đạt tới Linh Khí Cảnh tầng sáu, nhưng nhục thân này vẫn còn quá mỏng manh.
"Chủ nhân, phía trước có mùi máu tanh rất đậm, kèm theo hơi thở của Hắc Tật Báo." Mặc Lão nhắc nhở trong thức hải.
Dạ Vân khẽ gật đầu, thân hình hắn như một cái bóng nhạt nhòa, lướt đi giữa các bụi gai một cách điệu nghệ. Ở một khoảng trống nhỏ giữa rừng, một cuộc thảm sát đang diễn ra.
Một toán thợ săn khoảng năm người, mặc giáp da rách nát, đang vây quanh một chiếc xe chở đầy dược liệu. Kẻ dẫn đầu là một trung niên lực lưỡng, tu vi Linh Khí Cảnh tầng tám, nhưng lúc này cánh tay ông ta đang run rẩy, máu chảy ròng ròng. Đối diện với họ là hai con Hắc Tật Báo – yêu thú bậc nhất, tốc độ nhanh như tia chớp đen, đôi mắt đỏ ngầu đầy sự thèm khát.
"Đại ca, không trụ được nữa! Chúng ta phải bỏ hàng mà chạy thôi!" Một thiếu niên trong đoàn gào lên, gương mặt cắt không còn giọt máu.
"Không được! Đây là thuốc cứu mạng cho cả thôn, bỏ là mất trắng!" Người trung niên gầm lên, vung thanh đại đao chém về phía trước, nhưng con báo dễ dàng né được, nó tung người vồ lấy cổ họng ông ta.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một luồng kình phong đen kịt đột ngột xé toác không khí.
Vút!
Một viên đá nhỏ, vốn dĩ tầm thường, nay dưới sức mạnh của Dạ Vân lại mang theo uy lực của một mũi tên thần, đâm xuyên qua con mắt trái của con báo đang nhảy trên không trung.
Gào!
Con Hắc Tật Báo rú lên thảm thiết, ngã vật ra đất, máu tươi bắn tung tóe.
Đoàn thợ săn ngẩn người, họ quay lại nhìn thấy một thiếu niên gầy gò bước ra từ bóng tối. Dạ Vân không nhìn họ lấy một cái, ánh mắt hắn chỉ khóa chặt vào con báo còn lại. Hắn đang cần máu yêu thú để tôi luyện Ma Huyết.
"Cẩn thận! Con báo đó rất mạnh!" Người trung niên hô vang.
Dạ Vân nhếch môi lạnh lẽo. Hắn không dùng vũ khí, mà chủ động lao thẳng về phía con yêu thú. Con Hắc Tật Báo cảm nhận được sự khiêu khích, nó gầm gừ rồi biến mất trong nháy mắt, chỉ để lại một vệt đen mờ ảo.
Vĩnh Dạ Kinh: Nhãn thuật - U Minh Thị.
Trong mắt Dạ Vân, thế giới đột ngột chậm lại. Quỹ đạo chuyển động của con báo hiện lên rõ ràng như những đường chỉ đen. Khi con báo chỉ còn cách hắn một gang tay, Dạ Vân hơi nghiêng người, bàn tay hắn hóa thành trảo, tàn nhẫn đâm xuyên qua lớp lông cứng, cắm ngập vào lồng ngực con thú.
Rắc!
Một tiếng bẻ xương khô khốc vang lên. Dạ Vân dùng tay không bóp nát trái tim của yêu thú bậc nhất.
Khung cảnh đó khiến đoàn thợ săn chết lặng. Tay không giết yêu báo? Đây là loại sức mạnh quái thai gì?
Dạ Vân không dừng lại ở đó. Hắn ngồi thụp xuống bên xác con báo, bàn tay áp chặt vào vết thương đang tuôn máu. Hắn bắt đầu vận chuyển Vĩnh Dạ Kinh. Một vòng xoáy đen kịt xuất hiện ở lòng bàn tay, điên cuồng thôn phệ tinh huyết của yêu thú.
Máu của Hắc Tật Báo lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà khô héo đi, toàn bộ năng lượng sinh mệnh của nó bị Dạ Vân hút cạn. Trong huyết quản của Dạ Vân, dòng máu tím thẫm bắt đầu sôi trào, va đập mạnh mẽ vào thành mạch máu.
"Chủ nhân, chính là lúc này! Dùng sát khí của yêu thú, cô đọng giọt Ma Huyết đầu tiên!" Mặc Lão hô lớn.
Dạ Vân nhắm nghiền mắt, phớt lờ sự hiện diện của đoàn thợ săn. Hắn dồn toàn bộ ma khí trong cơ thể vào luân xa tim. Một giọt chất lỏng màu tím đen, đặc quánh và mang theo hơi thở hủy diệt bắt đầu hình thành.
Oanh!
Một luồng khí sóng vô hình bùng phát từ tâm điểm cơ thể Dạ Vân, thổi bay lá rụng xung quanh.
Linh Khí Cảnh tầng bảy!
Quan trọng hơn, trong trái tim hắn, giọt Ma Huyết đầu tiên đã ngưng tụ thành công. Điều này có nghĩa là hắn đã chính thức chạm vào ngưỡng cửa của Ma Huyết Cảnh (tương đương với việc một tu sĩ bắt đầu có thể sử dụng linh lực thực thụ).
Hắn đứng dậy, khí chất so với lúc nãy còn lạnh lùng và uy nghiêm hơn gấp bội.
"Đa... đa tạ tiểu anh hùng cứu mạng!" Người trung niên thợ săn run rẩy bước tới, cung kính chắp tay. "Tại hạ là Lâm Thiết của Lâm Gia Thôn, không biết cao danh quý tánh của công tử?"
Dạ Vân liếc nhìn họ, ánh mắt không chút gợn sóng: "Ta chỉ lấy thứ ta cần. Các người đi đi, sâu trong rừng không phải nơi các người nên ở."
"Cái này... Lâm mỗ có một thỉnh cầu quá đáng." Lâm Thiết ngập ngừng nhìn đống dược liệu trên xe. "Hắc Ma Lĩnh hôm nay rất lạ, yêu thú bạo động khắp nơi. Nếu không có cường giả dẫn đường, chúng ta không thể ra ngoài được. Công tử có thể dẫn chúng ta ra bìa rừng, Lâm Gia Thôn nguyện dâng hiến 'Hắc Linh Chi' ngàn năm mà chúng ta vừa hái được!"
Dạ Vân vốn định từ chối, nhưng hai chữ "Hắc Linh Chi" khiến hắn khựng lại. Đó là dược liệu mang tính âm cực mạnh, cực kỳ có lợi cho việc ngưng tụ giọt Ma Huyết thứ hai.
"Dẫn đường thì được. Nhưng nếu gặp nguy hiểm, ta chỉ bảo vệ dược liệu, không bảo vệ người." Dạ Vân lạnh lùng nói.
Lâm Thiết vui mừng khôn xiết, vội vàng ra hiệu cho đoàn người lên đường. Hắn không hề biết rằng, việc đi cùng Dạ Vân lúc này chính là đi cùng một "Ma Tôn" đang khát máu.
Trên đường đi, Dạ Vân lẳng lặng thu gom các linh hạch của yêu thú bị hắn giết dọc đường. Hắn cảm nhận được, không xa phía trước, có một luồng linh khí chính đạo rất mạnh đang tiến vào rừng.
"Lạc Thanh Vũ... hơi thở này của môn hạ Thiên Linh Tông sao? Chà đạp ta ở gia tộc chưa đủ, còn muốn đuổi tới đây?"
Khóe môi Dạ Vân nhếch lên một đường cong tàn nhẫn. Con mồi đầu tiên để hắn "thí luyện" giọt Ma Huyết đầu tiên, dường như đã xuất hiện rồi.