MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn LạcChương 5: VĨNH DẠ ÁM CHÂM – HUYẾT TẨY KIÊU BINH

Vĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn Lạc

Chương 5: VĨNH DẠ ÁM CHÂM – HUYẾT TẨY KIÊU BINH

1,299 từ · ~7 phút đọc

Sương mù trong Hắc Ma Lĩnh càng về chiều càng đặc quánh, mang theo vị tanh nồng của đất mục và chướng khí. Đoàn người Lâm Thiết đi theo sau Dạ Vân, ai nấy đều nín thở, bước chân không dám gây ra tiếng động lớn. Họ nhận ra rằng, từ khi có thiếu niên này dẫn đường, những loài yêu thú cấp thấp vốn dĩ hay quấy nhiễu đều dạt sang hai bên như gặp phải thiên địch.

Dạ Vân đột ngột dừng lại, bàn tay khẽ giơ lên ra hiệu.

"Công tử, có chuyện gì sao?" Lâm Thiết thì thầm, tay siết chặt chuôi đao.

Dạ Vân không đáp, đôi mắt tím thẫm của hắn nheo lại, nhìn xuyên qua màn sương dày đặc phía trước khoảng trăm trượng. Ở đó, tiếng lá cây xào xạc không phải do gió, mà do những bước chân có tiết tấu của người tu hành.

"Dạ Vân! Ngươi quả nhiên trốn vào đây. Trốn chạy cũng vô ích thôi, đụng phải đệ tử Thiên Linh Tông ta, ngươi chỉ có con đường chết!"

Một giọng nói kiêu ngạo vang lên, xé toác sự tĩnh lặng của khu rừng. Từ trong sương mù, ba bóng người vận thanh y thêu mây bước ra. Dẫn đầu là một thanh niên mặt dài, ánh mắt đầy vẻ âm hiểm, tu vi đã đạt đến Linh Khí Cảnh tầng chín. Hai kẻ đi theo cũng không yếu, đều ở tầng tám.

Kẻ dẫn đầu chính là Trần Vũ, sư huynh của tên sứ giả bị Dạ Vân đánh bại tại đại sảnh Dạ Gia hôm qua.

Lâm Thiết nhìn thấy phù hiệu trên ngực áo đối phương, mặt lập tức cắt không còn giọt máu: "Là đệ tử nội môn của Thiên Linh Tông... Công tử, chúng ta..."

Dạ Vân tiến lên một bước, chắn trước mặt đoàn thợ săn. Gương mặt hắn vẫn bình thản đến đáng sợ, nhưng giọt Ma Huyết trong tim đang bắt đầu xoay tròn, tỏa ra những luồng ma lực nóng hổi chảy khắp tứ chi.

"Chỉ có ba người các ngươi?" Dạ Vân nhàn nhạt hỏi.

Trần Vũ cười lạnh, rút ra một thanh trường kiếm sáng loáng: "Giết một tên phế vật như ngươi, ba người chúng ta còn sợ là quá thừa thãi. Dạ Vân, nếu ngươi chịu quỳ xuống tự phế tu vi, ta có thể cân nhắc để ngươi chết toàn thây."

"Chết toàn thây?"

Dạ Vân khẽ lặp lại, khóe môi nhếch lên một độ cong quỷ dị. Hắn chậm rãi giơ bàn tay phải lên, ma khí từ giọt Ma Huyết bắt đầu ngưng tụ về đầu ngón tay trỏ. Không khí xung quanh hắn dường như bị bóp nghẹt, ánh sáng le lói của hoàng hôn bị hút vào đầu ngón tay hắn, hình thành một tia sáng màu đen nhỏ như sợi tóc.

Vĩnh Dạ Kinh - Bí thuật: Vĩnh Dạ Ám Châm.

Đây là bí thuật ám sát sơ cấp của Vĩnh Dạ Kinh. Khi Dạ Vân còn ở đỉnh cao, một cái búng tay có thể dùng Ám Châm xuyên thủng một tinh cầu. Hiện tại, dù chỉ có thể phát ra một tia yếu ớt, nhưng để đối phó với kẻ tu tiên phàm giới là quá đủ.

"Giết hắn!" Trần Vũ cảm nhận được một điềm báo tử vong không rõ rệt, hắn gầm lên rồi cùng hai đồng bọn lao tới. Trường kiếm trong tay hắn múa may, tạo ra những đóa hoa kiếm màu xanh biếc bao phủ lấy Dạ Vân.

Hưu!

Một tiếng xé gió cực nhỏ vang lên, nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy.

Tia đen từ đầu ngón tay Dạ Vân bắn ra, nó không va chạm trực diện với kiếm quang mà lách qua những khe hở hẹp nhất với tốc độ vượt xa tầm mắt của Linh Khí Cảnh.

Phập!

Tiếng động rất nhẹ, giống như kim thêu đâm xuyên qua một tấm vải.

Thân hình Trần Vũ đột ngột khựng lại giữa không trung. Thanh trường kiếm trong tay hắn vẫn còn đang tỏa sáng, nhưng đôi mắt hắn đã trợn ngược, đồng tử co rút lại. Ở giữa trán hắn, một lỗ hổng nhỏ xíu không hề chảy máu hiện ra, nhưng bên trong não bộ đã bị lực lượng của Vĩnh Dạ Ám Châm phá hủy hoàn toàn.

Bịch!

Xác của Trần Vũ ngã sấp xuống đất, không kịp rên rỉ lấy một tiếng.

"Trần sư huynh!" Hai tên đệ tử còn lại kinh hãi tột độ, bước chân lập tức khựng lại. Họ nhìn thấy sư huynh mạnh nhất của mình chết một cách không minh bạch, nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn trỗi dậy.

Dạ Vân không cho chúng cơ hội chạy trốn. Giọt Ma Huyết trong tim hắn rung động lần thứ hai. Thân ảnh hắn hóa thành một đạo tàn ảnh đen kịch, lướt qua kẽ tay của hai tên đệ tử.

Rắc! Rắc!

Hai tiếng bẻ cổ khô khốc vang lên đồng thời. Hai cái xác không còn hơi thở đổ gục xuống.

Cả khu rừng lại rơi vào tĩnh lặng. Đoàn người Lâm Thiết đứng chôn chân tại chỗ, hàm răng va vào nhau lập cập. Họ vừa chứng kiến cái gì? Ba tên đệ tử thiên tài của một đại tông môn, cứ thế bị giết chết như giết ba con gà trong chớp mắt?

Dạ Vân không thèm nhìn thi thể, hắn tiến lại gần xác Trần Vũ, vung tay một cái, chiếc túi trữ vật trên eo tên đó bay vào tay hắn. Hắn dùng thần thức quét qua, bên trong có vài viên linh thạch hạ phẩm và một lọ đan dược trị thương cấp thấp. Thứ này với hắn chẳng đáng gì, nhưng dùng để bù đắp cho nhục thân hiện tại thì tạm ổn.

Hắn nhìn về phía Lâm Thiết, ánh mắt lạnh nhạt: "Lấy Hắc Linh Chi ra đây."

Lâm Thiết giật mình, vội vàng lấy từ trong ngực áo ra một chiếc hộp gỗ cổ xưa, quỳ sụp xuống dâng bằng cả hai tay: "Đây... đây là Hắc Linh Chi ngàn năm, xin công tử nhận lấy!"

Dạ Vân mở hộp, một luồng khí âm hàn từ cây nấm màu đen tuyền tỏa ra. Hắn gật đầu, cất vào trong túi áo.

"Dấu vết ở đây sẽ sớm thu hút đám người Thiên Linh Tông khác. Nếu không muốn chết, theo ta đi đường vòng qua Thúy Hà cốc để ra khỏi núi."

"Rõ! Rõ! Tất cả nghe theo công tử!" Lâm Thiết hiện tại đã hoàn toàn coi Dạ Vân như một vị thần linh (hoặc ác quỷ) mà phục tùng.

Trong lúc di chuyển, Dạ Vân lén nuốt xuống một viên linh thạch để bổ sung ma lực vừa tiêu hao. Việc sử dụng Ám Châm khi tu vi mới chỉ đạt Linh Khí Cảnh tầng bảy là một sự quá tải đối với kinh mạch. Giọt Ma Huyết của hắn hiện tại hơi mờ đi một chút.

"Chủ nhân, giết những kẻ này tuy dễ, nhưng vị hôn thê cũ của ngài và đám cao tầng Thiên Linh Tông chắc chắn sẽ không bỏ qua." Mặc Lão trầm giọng nhắc nhở.

Dạ Vân nhìn về hướng Thiên Linh Tông, nơi có đỉnh núi quanh năm mây phủ trắng xóa. Đôi mắt hắn hiện lên một tia huyết quang tàn nhẫn.

"Ta cần máu của nhiều yêu thú hơn nữa. Trước khi chúng kéo tới đông hơn, ta phải đột phá Ma Huyết Cảnh tầng hai và ngưng tụ giọt Ma Huyết thứ hai. Thiên Linh Tông sao? Nếu chúng thích đến nộp mạng, ta sẽ dùng máu của chúng để tưới nhuộm con đường trở lại ngai vàng của mình."

Bóng tối của đêm đen bắt đầu nuốt chửng khu rừng, cũng giống như bóng tối trong lòng Dạ Vân đang dần nuốt chửng chút nhân tính cuối cùng của kiếp này.