MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn LạcChương 6: TRÚC CƠ CHI UY – KIẾM Ý PHÁ GIỚI

Vĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn Lạc

Chương 6: TRÚC CƠ CHI UY – KIẾM Ý PHÁ GIỚI

1,283 từ · ~7 phút đọc

Bìa rừng Hắc Ma Lĩnh đã hiện ra mờ ảo sau làn sương xám, ánh lửa từ Lâm Gia Thôn xa xa như những đốm sáng hy vọng đối với đoàn thợ săn. Lâm Thiết thở phào một hơi, định quay sang đa tạ Dạ Vân thì thấy thiếu niên đột nhiên khựng lại, đôi mắt tím thẫm co rút thành một đường chỉ sắc lạnh.

"Công tử?" Lâm Thiết thắc mắc.

"Lùi lại. Chạy mau, nếu không muốn tan xương nát thịt." Giọng Dạ Vân lạnh đến thấu xương.

Từ phía trên đỉnh đầu họ, một luồng áp lực kinh người đột ngột giáng xuống. Không khí dường như đặc quánh lại, khiến những thợ săn bình thường cảm thấy lồng ngực bị ép chặt, hô hấp khó khăn.

Vút!

Một thanh kiếm mang theo hào quang xanh biếc, rộng chừng ba ngón tay, từ trên trời cao đâm thẳng xuống mặt đất ngay trước mũi giày của Dạ Vân. Mặt đất nổ tung, tạo thành một hố sâu chừng nửa trượng, kiếm khí dư thừa chém nát những cây cổ thụ xung quanh.

Một bóng người vận đạo bào màu xám tro, râu dài trắng muốt, từ trên không trung chầm chậm hạ xuống, chân đạp hư không.

Trúc Cơ Cảnh!

Lâm Thiết rụng rời chân tay, khuỵu ngã xuống đất: "Trưởng... Trưởng lão Tiên môn..."

Kẻ vừa xuất hiện chính là Triệu Khoát, Trưởng lão ngoại môn của Thiên Linh Tông. Lão nhìn thi thể của Trần Vũ và hai tên đệ tử đang được Dạ Vân xách theo (để xóa dấu vết nhưng chưa kịp tiêu hủy), đôi mắt già nua hằn lên những tia máu hung bạo.

"Thằng ranh con tàn độc! Tu vi Linh Khí Cảnh tầng bảy mà dám sát hại đệ tử nội môn của Thiên Linh Tông ta. Ngươi không chỉ là Ma, mà là một con quái vật cần phải trừ khử ngay lập tức!" Triệu Khoát gầm lên, uy áp của Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ bùng phát, ép cho đoàn người Lâm Thiết ngất lịm đi tại chỗ.

Dạ Vân đứng thẳng lưng, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu răng rắc dưới áp lực nghìn cân. Hắn liếm môi, một cảm giác khát máu đã lâu không thấy trỗi dậy.

"Chủ nhân, không thể đối đầu trực diện! Ngài mới chỉ có một giọt Ma Huyết, mà lão già này đã ngưng tụ được linh đài, chân nguyên dồi dào hơn ngài gấp trăm lần!" Mặc Lão lo lắng hô vang.

"Ta biết." Dạ Vân lạnh lùng đáp trong tâm trí. "Nhưng tu sĩ Trúc Cơ ở phàm giới này... chân nguyên quá tạp chất. Muốn giết hắn, phải dùng đến lực lượng của 'Cửu U'."

"Chết đi!" Triệu Khoát không nói nhảm, lão phất tay, thanh kiếm xanh biếc bay ngược lên rồi hóa thành mười đạo kiếm quang, xé gió lao về phía Dạ Vân.

Vĩnh Dạ Kinh - Đệ nhị thức: Ảnh Khiêu.

Thân ảnh Dạ Vân di chuyển một cách kỳ dị, hắn không lùi mà tiến, luồn lách giữa những kẽ hở tử thần của kiếm quang. Tuy nhiên, tốc độ của Trúc Cơ Cảnh quá nhanh, một đạo kiếm khí sượt qua vai hắn, xé rách lớp áo và để lại một vết thương sâu thấy xương. Máu tím chảy ra, nhưng thay vì rơi xuống đất, nó lại bám ngược vào da thịt hắn, bốc cháy thành ngọn lửa ma quái.

"Hử? Công pháp tà môn!" Triệu Khoát kinh ngạc, lão vung tay tạo ra một bàn tay linh lực khổng lồ, định bóp nát Dạ Vân.

Dạ Vân nhận ra mình đã chạm đến giới hạn của nhục thân hiện tại. Hắn đột ngột dừng lại, hai tay bắt quyết cực nhanh, mười ngón tay đan xen tạo thành một đồ hình cổ quái.

"Mặc Lão, cho ta mượn một tia kiếm ý!"

"Tuân mệnh!"

Trong thức hải, mảnh tàn kiếm đen kịt rung động dữ dội. Một luồng khí tức cổ xưa, mang theo sự hủy diệt của vạn cổ từ tàn kiếm tràn ra, truyền thẳng vào cánh tay phải của Dạ Vân. Cánh tay hắn nổi đầy gân xanh tím, da thịt nứt nẻ vì không chịu nổi sức mạnh quá tải.

Dạ Vân chỉ tay về phía Triệu Khoát, giọng nói như từ địa ngục vọng về: "Vĩnh Dạ vô quang, một kiếm... táng thiên!"

Một tia kiếm khí màu đen nhánh, chỉ dài chừng nửa thước nhưng lại mang theo hơi thở khiến linh hồn người ta run rẩy, bắn ra từ đầu ngón tay Dạ Vân. Tia kiếm khí này đi đến đâu, không gian nơi đó dường như bị nuốt chửng, ánh sáng xung quanh biến mất hoàn toàn.

Triệu Khoát cảm thấy một nỗi sợ hãi chưa từng có trong đời. Lão điên cuồng thúc động toàn bộ chân nguyên Trúc Cơ, tạo ra mười lớp hộ thể linh quang trước mặt.

Rắc! Rắc! Rắc!

Mười lớp hộ thể linh quang vỡ vụn như thủy tinh trước tia kiếm khí đen.

"Không thể nào—!"

Triệu Khoát chỉ kịp hét lên một tiếng. Tia kiếm khí đen xuyên thủng ngực lão, phá nát linh đài vừa mới hình thành. Toàn bộ sinh mệnh lực và chân nguyên của một tu sĩ Trúc Cơ bị kiếm ý vĩ đại ấy nghiền nát thành hư vô.

Xác của Triệu Khoát rơi xuống đất, mắt vẫn trợn trừng đầy kinh hoàng. Một vị Trưởng lão Trúc Cơ danh tiếng lẫy lừng, lại chết dưới tay một "phế vật" Linh Khí Cảnh tầng bảy.

Phụt!

Dạ Vân quỳ sụp xuống, phun ra một ngụm máu lớn. Cánh tay phải của hắn giờ đây rũ xuống, máu thịt bét nhè do quá tải sức mạnh. Giọt Ma Huyết trong tim hắn mờ nhạt hẳn đi, dường như sắp tan biến.

"Chủ nhân! Ngài đã quá mạo hiểm!" Mặc Lão xuất hiện, dùng tàn hồn lực bao phủ lấy tim của Dạ Vân để giữ mạng.

Dạ Vân nghiến răng, cố gắng đứng dậy. Hắn loạng choạng tiến về phía xác của Triệu Khoát. Hắn biết, đây là cơ hội lớn nhất từ khi trùng sinh. Máu của một tu sĩ Trúc Cơ chứa đựng tinh hoa linh lực cực lớn.

Hắn áp bàn tay trái (vốn còn nguyên vẹn) lên ngực lão già, vận chuyển Vĩnh Dạ Kinh đến cực hạn.

"Nuốt... cho ta!"

Một vòng xoáy đen kịch cuồng bạo hiện ra. Toàn bộ tinh huyết và tàn dư chân nguyên của tu sĩ Trúc Cơ chảy vào cơ thể Dạ Vân như thác lũ. Cảm giác đau đớn khi nãy lập tức bị thay thế bởi một nguồn năng lượng khổng lồ.

Trong tim hắn, giọt Ma Huyết thứ nhất không những hồi phục mà còn tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Ngay bên cạnh nó, một điểm sáng màu tím khác bắt đầu ngưng tụ.

Giọt Ma Huyết thứ hai... thành! Tu vi: Linh Khí Cảnh tầng tám... đỉnh phong!

Chỉ thiếu một chút nữa, hắn sẽ bước vào Linh Khí Cảnh tầng chín. Nhưng Dạ Vân không vội, hắn cảm nhận được kinh mạch của mình đang rên rỉ vì quá tải. Hắn lạnh lùng lục soát người Triệu Khoát, lấy đi một chiếc túi trữ vật cao cấp hơn và thanh kiếm xanh biếc (giờ đã mất đi linh tính).

Hắn nhìn về phía Lâm Gia Thôn, rồi nhìn lại những xác chết xung quanh.

"Thiên Linh Tông... kẻ tiếp theo đến, sẽ không chỉ là một trưởng lão ngoại môn đâu."

Dạ Vân nuốt một viên đan dược hồi phục lấy từ túi của Triệu Khoát, bóng dáng hắn lảo đảo rồi biến mất vào bóng tối sâu thẳm của bìa rừng, để lại một hiện trường đẫm máu sẽ sớm làm chấn động toàn bộ giới tu hành của vương triều này.