Bóng tối bao phủ lấy khu rừng già, nhưng đối với Dạ Vân, màn đêm chính là tấm áo choàng bảo hộ hoàn hảo nhất. Hắn lảo đảo bước đi, hơi thở nặng nề kéo theo từng ngụm khí lạnh tràn vào buồng phổi đang bỏng rát. Cánh tay phải của hắn giờ đây sưng tấy, tím tái, những vết nứt trên da thịt vẫn chưa khép miệng, máu thấm đẫm cả lớp vải áo thô sơ.
"Chủ nhân, phía trước ba dặm, dưới chân thác nước có một thạch động bị che phủ bởi rêu phong. Nơi đó linh khí hỗn loạn, có thể che giấu hơi thở của ngài." Mặc Lão lên tiếng, giọng nói mang theo sự mệt mỏi rõ rệt sau khi tiêu hao tàn hồn lực để trợ lực cho nhát kiếm vừa rồi.
Dạ Vân không đáp, hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt tận tâm can, dùng chút ý chí cuối cùng để lết thân xác rệu rã vào sâu trong hang động.
Vừa vào đến nơi, hắn lập tức vung tay, dùng chút ma lực sót lại bố trí một "Ám Ảnh Trận" đơn giản ở cửa hang. Trận pháp này không có khả năng phòng thủ, nhưng có thể khiến người thường hoặc tu sĩ cấp thấp nhìn vào chỉ thấy một vách đá rêu phong bình thường.
Phịch!
Dạ Vân ngã quỵ xuống nền đá ẩm ướt. Hắn không nghỉ ngơi ngay mà lập tức lấy ra hai giọt Ma Huyết đang rung động trong tim để trấn áp thương thế.
"Trúc Cơ Cảnh... quả nhiên nhục thân này vẫn còn quá yếu để gánh vác kiếm ý của Cửu U." Dạ Vân lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự lạnh lẽo. "Nếu không có tinh huyết của lão già đó bù đắp, e là lần này ta đã trở thành phế nhân."
Hắn nhắm mắt, bắt đầu vận chuyển chu thiên của Vĩnh Dạ Kinh. Tinh huyết của Triệu Khoát tích tụ trong cơ thể hắn bắt đầu bị thanh lọc, loại bỏ những tạp chất chính đạo giả dối, chỉ giữ lại nguồn năng lượng thuần túy nhất để tưới nhuộm hai giọt Ma Huyết.
Cùng lúc đó, tại một giới vực cao hơn rất nhiều so với phàm thế – Tiên Giới, Linh Tiêu Điện.
Lạc Thanh Vũ, lúc này đã là Thiên Hậu cao quý, đang ngồi xếp bằng trên một đóa sen trắng khổng lồ. Xung quanh nàng, linh khí nồng đậm hóa thành những con phượng hoàng nhỏ bay múa. Đột nhiên, đôi mắt phượng của nàng mở bừng ra, một tia kinh nghi thoáng qua.
Nàng đưa bàn tay ngọc ngà lên, nhìn thanh Thanh Thiên Kiếm đang đặt trên giá gỗ bên cạnh. Thanh kiếm vốn dĩ tĩnh lặng, lúc này lại phát ra những tiếng kêu rền rĩ, rung động không ngừng.
"Tại sao... tàn dư linh hồn của hắn lại dao động?" Lạc Thanh Vũ lẩm bẩm, gương mặt xinh đẹp phủ một lớp sương lạnh. "Ngàn năm rồi, Ma Tâm của hắn đã bị ta luyện hóa phân nửa, linh hồn lẽ ra phải tan biến vào luân hồi từ lâu."
Nàng đứng dậy, bước đến bên cạnh một tấm gương đồng lớn – Vạn Thiên Kính, vật phẩm có thể soi thấu nhân quả của hạ giới. Nàng phất tay, hình ảnh hạ giới hiện ra mờ ảo, cuối cùng dừng lại ở một vùng núi đen kịch đầy chướng khí.
"Thanh Vân Thành? Hắc Ma Lĩnh?"
Lạc Thanh Vũ nheo mắt. Nàng cảm nhận được một luồng khí tức rất nhỏ, rất mờ nhạt, nhưng lại mang theo sự căm hận thấu tận xương tủy mà nàng không bao giờ quên được. Đó là hơi thở của Vĩnh Dạ.
"Mộ Dung Thiên!" Nàng khẽ gọi.
Không gian phía sau nàng vặn vẹo, một nam nhân vận hoàng bào, khí thế uy nghiêm như núi thái sơn bước ra. Hắn chính là kẻ phản bội năm xưa, hiện đã là một trong những chúa tể của Tiên giới.
"Nàng cũng cảm nhận được sao?" Mộ Dung Thiên trầm giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ kiêng dè.
"Có kẻ đang tu luyện công pháp của hắn ở hạ giới. Dù rất yếu, mới chỉ là Linh Khí Cảnh, nhưng thanh kiếm này đã phản ứng." Lạc Thanh Vũ lạnh lùng nói. "Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Phái người của 'Ảnh Vệ' xuống phàm giới, tìm ra kẻ tu luyện ma công này, diệt tận gốc rễ, không được để lại một sợi tàn hồn."
"Chỉ là một tên tu sĩ hạ giới, có cần đại động can qua như vậy không?" Mộ Dung Thiên nhíu mày.
"Ngươi quên nhát kiếm cuối cùng của hắn tại Vĩnh Dạ Cung rồi sao?" Lạc Thanh Vũ quay lại, ánh mắt sắc lẹm khiến Mộ Dung Thiên phải im lặng. "Hắn là Dạ Vân. Chỉ cần một tia lửa nhỏ, hắn cũng có thể đốt cháy cả thiên đình này một lần nữa."
Trở lại trong hang động tại hạ giới.
Sau ba canh giờ khổ luyện, thương thế trên cánh tay Dạ Vân đã khép miệng, để lại một vết sẹo mờ màu tím. Khí thế của hắn lúc này không hề giảm sút mà còn trở nên cô đọng hơn.
Hai giọt Ma Huyết trong tim hắn giờ đây đã to bằng hạt đậu, xoay tròn nhịp nhàng, tạo ra một nguồn sức mạnh bền bỉ.
Tu vi: Linh Khí Cảnh tầng chín – Sơ kỳ!
Chỉ trong vài ngày trùng sinh, hắn đã từ một phế vật bước lên đỉnh phong của Linh Khí Cảnh phàm giới. Tuy nhiên, Dạ Vân không hề vui mừng. Hắn biết, kể từ giây phút hắn giết Triệu Khoát, hắn đã chính thức lọt vào tầm mắt của những kẻ địch thực sự.
"Linh Khí Cảnh tầng chín vẫn chưa đủ để đối phó với sát chiêu của Tiên giới." Dạ Vân mở túi trữ vật của Triệu Khoát ra. Bên trong, ngoài linh thạch, hắn tìm thấy một cuộn giấy cũ kỹ ghi chép về một "Bí cảnh" sắp mở ra gần Thanh Vân Thành có tên là U Minh Huyệt.
"Chủ nhân, U Minh Huyệt đó có chứa khí âm hàn vạn năm, rất thích hợp để ngài đột phá Ma Cốt Cảnh (Trúc Cơ) và ngưng tụ giọt Ma Huyết thứ ba." Mặc Lão gợi ý.
Dạ Vân đứng dậy, nhìn về hướng ánh trăng đang bị mây đen che lấp.
"U Minh Huyệt... đó sẽ là nơi ta dùng máu của các thiên tài Tiên môn để đúc nên Ma Cốt của mình."
Hắn bước ra khỏi hang, tà áo đen hòa lẫn vào màn đêm. Cuộc đi săn của hắn, giờ mới thực sự bắt đầu.