Dạ Vân không trở về Dạ gia. Đối với hắn, cái gia tộc mục nát ấy giờ đây chỉ là một trạm dừng chân đã cũ, không còn giá trị để hắn bận tâm. Hắn cần một nơi để rèn giũa lại sức mạnh, và quan trọng hơn là một món binh khí đủ để chịu tải ma lực của Vĩnh Dạ Kinh. Thanh kiếm xanh biếc của Triệu Khoát tuy là linh khí cấp thấp, nhưng với Dạ Vân, nó quá "nhẹ" và quá "chính đạo", không chịu nổi sát khí của Ma Huyết.
Hắn tìm đến một lò rèn bỏ hoang nằm ở phía Tây Thanh Vân Thành, nơi khói bụi mù mịt và ít người qua lại.
Binh... Binh... Binh...
Tiếng búa nện trên đe sắt vang lên khô khốc giữa đêm vắng. Dạ Vân cởi trần, để lộ lồng ngực rắn chắc với những vết sẹo tím mờ đang dần biến mất. Hắn dùng chính ma hỏa từ hai giọt Ma Huyết để nung chảy thanh kiếm của Triệu Khoát, rồi đập nát nó, hòa trộn cùng sắt đen và một chút tinh hoa từ mảnh tàn kiếm đen trong thức hải.
"Chủ nhân, dùng máu của ngài để tôi kiếm, thanh kiếm này sẽ có linh tính sơ khai." Mặc Lão nhắc nhở.
Dạ Vân không do dự, hắn rạch lòng bàn tay, để giọt máu tím thẫm nhỏ xuống thanh phôi kiếm đang đỏ rực.
Xèo...
Một luồng khói đen bốc lên, thanh kiếm dần hình thành một hình dáng kỳ lạ: không có mũi kiếm sắc nhọn, lưỡi kiếm rộng và dày, toàn thân đen kịt không phản chiếu ánh sáng. Nó không giống một thanh kiếm, mà giống một thanh thước sắt thô kệch. Nhưng khi Dạ Vân cầm lên, một luồng cảm giác tâm huyết tương thông truyền tới.
"Vô Danh." Dạ Vân trầm giọng đặt tên.
Hắn quấn tấm vải đen lên chuôi kiếm, đeo nó sau lưng rồi bước ra khỏi lò rèn. Đúng lúc này, từ phía con phố lớn, một cỗ xe ngựa xa hoa được hộ tống bởi hàng chục tu sĩ đang chậm rãi đi tới.
Dạ Vân thu liễm toàn bộ hơi thở, lùi vào trong bóng tối của con hẻm. Đôi mắt hắn hơi nheo lại khi nhìn thấy phù hiệu trên cỗ xe.
"Thiên Linh Tông."
Cửa xe vén lên, một thiếu nữ xinh đẹp với khí chất kiêu kỳ bước xuống, chính là Tần Linh Nhi. Đi bên cạnh nàng không còn là những tên đệ tử bình thường, mà là một nam nhân trẻ tuổi vận cẩm y lộng lẫy, hơi thở thâm trầm, tu vi đã đạt đến Linh Khí Cảnh tầng chín – Viên mãn, chỉ còn cách Trúc Cơ một bước ngắn.
"Sở sư huynh, lần này có anh dẫn đội tiến vào U Minh Huyệt, Linh Nhi chắc chắn sẽ tìm được 'U Minh Hoa' để đột phá." Tần Linh Nhi mỉm cười, giọng nói đầy vẻ sùng bái.
Nam nhân tên Sở Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ tự phụ: "U Minh Huyệt tuy nguy hiểm, nhưng đối với ta không là gì. Chỉ tiếc là Trưởng lão Triệu Khoát đột nhiên mất tích trong Hắc Ma Lĩnh, nếu không chúng ta đã có thêm người bảo hộ."
Tần Linh Nhi hừ lạnh một tiếng: "Chắc chắn là do tên phế vật Dạ Vân kia dẫn lão nhân gia vào bẫy rập nào đó. Tên đó tâm cơ thâm độc, sau khi trốn khỏi Dạ gia đã không thấy tăm hơi. Nếu lần này gặp lại, ta nhất định sẽ khiến hắn hối hận vì đã làm nhục ta!"
Sở Thiên cười nhạt, ánh mắt khinh miệt: "Một tên phế vật Linh Khí tầng thấp, không đáng để chúng ta bận tâm. Đi thôi, nghỉ ngơi một đêm, sáng mai khởi hành đến U Minh Huyệt."
Dạ Vân đứng trong bóng tối, chứng kiến toàn bộ cuộc đối thoại. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
"Sở Thiên... Linh Khí tầng chín viên mãn sao? Tinh huyết của ngươi, chắc chắn sẽ ngon hơn lão già Triệu Khoát kia."
Dạ Vân cảm nhận được tu vi của mình hiện tại là Linh Khí Cảnh tầng chín – Sơ kỳ. Dù về đẳng cấp, hắn thấp hơn Sở Thiên một chút, nhưng với hai giọt Ma Huyết và thanh kiếm Vô Danh vừa đúc, hắn tự tin có thể chém đối phương trong vòng mười chiêu.
Tuy nhiên, hắn không ra tay ngay lập tức. Hắn cần dùng U Minh Huyệt làm nơi chôn thây cho toàn bộ đám thiên tài Thiên Linh Tông này. Ở đó, địa hình âm ám sẽ là thiên đường cho sức mạnh của Ma đạo.
Dạ Vân lẳng lặng xoay người, biến mất vào màn đêm.
Sáng hôm sau, cửa vào U Minh Huyệt.
Đây là một hẻm núi sâu hun hút, nơi sương mù màu tím nhạt lượn lờ, mang theo hơi lạnh thấu xương. Hàng trăm tu sĩ từ các gia tộc và tông môn lân cận đã tập trung tại đây, ai nấy đều hăm hở muốn tìm kiếm cơ duyên.
Dạ Vân mặc một chiếc áo choàng đen trùm kín đầu, trà trộn vào đám tu sĩ tản mạn. Hắn đứng ở một góc khuất, lặng lẽ quan sát.
"Khai huyệt!"
Một tiếng hô vang lên, trận pháp phong ấn cửa động rung chuyển rồi mở ra một khe hở lớn. Đám đông như ong vỡ tổ lao vào bên trong.
Tần Linh Nhi và Sở Thiên được đám đệ tử Thiên Linh Tông vây quanh, hiên ngang tiến vào trước nhất. Khi lướt qua đám người, Sở Thiên đột ngột khựng lại, ánh mắt hắn đảo quanh như cảm nhận được một luồng sát khí thoáng qua.
"Sở sư huynh, có chuyện gì vậy?" Tần Linh Nhi hỏi.
"Không có gì... có lẽ là ảo giác." Sở Thiên nhíu mày, rồi lắc đầu bước tiếp.
Dạ Vân thu lại ánh mắt, bước chân nhẹ nhàng tiến vào hang động. Hắn biết, kể từ lúc này, trò chơi săn mồi đã chính thức bắt đầu. Tu vi của hắn đang rung động, giọt Ma Huyết thứ ba đang khao khát được thành hình.
"Mặc Lão, chuẩn bị đi. Sau khi vào trong, chúng ta sẽ bắt đầu 'thu hoạch'."
"Tuân mệnh, chủ nhân."
Bóng dáng Dạ Vân chìm nghỉm vào màn sương tím của U Minh Huyệt, mở ra một chương đẫm máu cho những kẻ dám coi thường "phế vật" của Thanh Vân Thành.