Tiếng gào thét của gió rít qua những khe đá hẹp tạo thành những âm thanh văng vẳng như tiếng quỷ khóc thần gào. Vừa bước chân vào tầng một của U Minh Huyệt, một luồng khí âm hàn cực độ đã ập đến, thấm thấu qua lớp áo choàng đen, toan xâm nhập vào phủ tạng của người hành giả.
Đám tu sĩ đi trước đã bắt đầu tản ra các ngả rẽ. Những tiếng binh khí va chạm và tiếng hét thất thanh vang lên từ xa, báo hiệu cuộc chiến tranh giành tài nguyên đã bắt đầu.
Dạ Vân không chọn những lối đi lớn rực rỡ ánh đèn của linh thạch bám trên vách đá. Hắn lách mình vào một lối mòn nhỏ, nơi bóng tối bao phủ dày đặc hơn cả. Ở nơi này, chướng khí tím nồng nặc đến mức mắt thường khó lòng nhìn quá ba thước, nhưng với U Minh Thị, Dạ Vân vẫn bước đi như đi trên bình địa.
"Chủ nhân, phía trước có mùi của Hủ Cốt Chu (Nhện mục xương). Loại yêu thú này cấp bậc không cao, nhưng máu của chúng chứa độc tính âm hàn, là chất dẫn rất tốt để ngâm tẩm Vô Danh kiếm." Mặc Lão thấp giọng gợi ý.
Dạ Vân khẽ gật đầu. Hắn rút thanh kiếm "Vô Danh" sau lưng ra. Thanh thước sắt đen kịt ấy dường như cũng cảm nhận được hơi thở của bóng tối, nó phát ra những tiếng rung nhẹ, cộng hưởng với nhịp đập của hai giọt Ma Huyết trong tim hắn.
Sột soạt... sột soạt...
Từ trên vòm hang cao vút, hàng chục đôi mắt nhỏ màu xanh biếc đột ngột mở ra. Những con nhện to bằng cái chậu rửa mặt, thân hình xám xịt như xác chết, bắt đầu nhả ra những sợi tơ trắng đục mang theo dịch độc.
"Cút!"
Dạ Vân khẽ quát một tiếng. Hắn không lùi mà tiến, thanh Vô Danh kiếm vung lên một vòng tròn đen kịch.
Oanh!
Không có kiếm quang rực rỡ, không có hào quang chói mắt. Thứ phát ra từ thanh kiếm chỉ là một luồng áp lực nặng nề và u tối. Một con Hủ Cốt Chu lao tới bị thanh kiếm đập trúng, ngay lập tức nổ tung thành một vũng máu đen hôi thối.
Dạ Vân di chuyển như một con báo săn mồi trong đêm. Mỗi bước chân của hắn đều tính toán chuẩn xác để né tránh tơ độc, đồng thời thanh thước sắt trong tay vung ra những đòn đánh thô bạo nhưng đầy hiệu quả. Hắn không dùng kỹ thuật hoa mỹ, mà dùng sức mạnh thuần túy của Ma Huyết.
Linh Khí Cảnh tầng chín – Sơ kỳ bộc phát!
Mỗi khi Vô Danh kiếm chạm vào xác nhện, Dạ Vân lại vận chuyển một chút ma lực để thu hút dịch độc và tinh huyết của chúng vào lưỡi kiếm. Thanh kiếm đen ban đầu thô kệch, nay bắt đầu hiện lên những đường vân đỏ mờ ảo, trông như những mạch máu đang chảy.
"Chưa đủ... sát khí này còn quá mỏng."
Dạ Vân lạnh lùng nhận xét. Hắn quét mắt nhìn sâu vào góc hang, nơi có một gốc linh thảo màu tím sậm, cánh hoa như những ngón tay quỷ đang co quắp.
"U Minh Quỷ Thủ Hoa."
Đây là linh thảo trung giai của tầng một, chứa đựng âm lực thuần túy giúp tu sĩ Linh Khí Cảnh củng cố kinh mạch. Dạ Vân tiến lại gần, định hái lấy linh hoa thì một luồng kình phong mạnh mẽ từ phía sau đánh tới.
"Đồ tốt như vậy, không đến lượt một kẻ tán tu như ngươi chạm vào!"
Dạ Vân nghiêng người né tránh. Một gã thanh niên vận y phục của một gia tộc nhỏ trong vùng bước ra, trên tay cầm một thanh trường đao, tu vi Linh Khí Cảnh tầng chín – Trung kỳ. Gã nhìn thấy Dạ Vân chỉ là một tên "áo choàng đen" không rõ danh tính, lại cảm nhận được hơi thở của đối phương chỉ mới ở Sơ kỳ, nên nảy sinh ý định cướp đoạt.
"Để lại linh hoa, và cái túi trữ vật của ngươi. Ta sẽ nể tình cho ngươi một con đường sống." Gã thanh niên cười gằn.
Dạ Vân từ từ quay người lại. Dưới vành mũ trùm, đôi mắt tím thẫm của hắn không có lấy một chút cảm xúc, chỉ có một sự khinh bỉ sâu sắc dành cho kẻ đối diện.
"Thế giới này thật nực cười. Kẻ yếu luôn thích sủa to trước khi chết."
"Ngươi tìm chết!"
Gã thanh niên giận dữ, vung đao chém xuống. Đao khí mang theo linh lực hệ hỏa, rực rỡ như một ngọn đuốc trong hang tối.
Dạ Vân không tránh. Hắn giơ Vô Danh kiếm lên đón đỡ trực diện.
Keng!
Tiếng va chạm kim loại đanh gọn vang lên. Gã thanh niên biến sắc, gã cảm thấy thanh đao của mình như chém vào một ngọn núi sắt, chấn động khiến lòng bàn tay tê dại, rách toác cả kẽ tay.
"Đến lượt ta."
Dạ Vân gằn giọng. Hai giọt Ma Huyết trong tim hắn bùng nổ sức mạnh. Hắn không dùng kiếm chiêu phức tạp, chỉ là một cú đập ngang từ trái sang phải.
Phập!
Thanh thước sắt đen nặng nề chém gãy đôi thanh trường đao, rồi đà thế không giảm, đập thẳng vào mạng sườn của gã thanh niên. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên giòn giã. Gã thanh niên bắn văng vào vách đá, phun ra một ngụm máu lớn lẫn lộn với những mảnh vụn của nội tạng.
Dạ Vân bước tới, nhìn kẻ đang thoi thóp dưới chân bằng ánh mắt của một vị Đế vương nhìn một con sâu cái kiến. Hắn đưa bàn tay ra, vận chuyển Vĩnh Dạ Kinh.
"Thôn phệ."
Một vòng xoáy đen kịt bao trùm lấy gã thanh niên. Tinh huyết và linh lực Trung kỳ của đối phương bị Dạ Vân hút cạn trong nháy mắt. Cảm giác ấm áp từ luồng linh lực ngoại lai tràn vào kinh mạch, giúp Dạ Vân củng cố nền móng vừa thăng tiến.
Hắn thu lấy U Minh Quỷ Thủ Hoa, rồi ngồi xếp bằng ngay tại chỗ.
"Mặc Lão, canh chừng cho ta. Dùng linh hoa này, ta sẽ đột phá Linh Khí Cảnh tầng chín – Trung kỳ ngay lập tức."
Chỉ sau nửa nén nhang, hơi thở của Dạ Vân bắt đầu tăng vọt. Khí thế quanh thân hắn trở nên trầm ổn và nặng nề hơn. Giọt Ma Huyết thứ nhất và thứ hai bắt đầu phình to, tạo tiền đề cho việc ngưng tụ giọt thứ ba.
Hắn đứng dậy, ánh mắt nhìn sâu vào tầng hai của U Minh Huyệt – nơi mà đám người Tần Linh Nhi và Sở Thiên đang tiến tới.
"Cuộc vui... giờ mới chính thức bắt đầu."
Dạ Vân đeo lại thanh kiếm Vô Danh, thân ảnh hắn hòa vào bóng tối, hướng thẳng về phía sâu nhất của hầm ngục mà đi.