Sâu dưới lòng tầng hai của U Minh Huyệt, không khí không còn là cái lạnh khô khốc của sương mù mà chuyển sang cái lạnh thấu xương của hơi nước đóng băng. Trước mắt Dạ Vân hiện ra một hồ nước rộng lớn, mặt hồ bao phủ bởi một lớp băng xanh biếc, tỏa ra luồng hàn khí dày đặc khiến ngay cả những tu sĩ Linh Khí Cảnh tầng cao cũng phải vận linh lực hộ thân liên tục.
Dạ Vân ẩn mình sau một khối thạch nhũ lớn, hơi thở thu liễm đến mức tối đa. Với tu vi Linh Khí Cảnh tầng chín – Trung kỳ, khả năng khống chế hơi thở của hắn đã đạt đến mức vi diệu, khiến hắn gần như hòa tan vào bóng tối của vách đá.
Ở trung tâm hồ băng, một cuộc chiến kịch liệt đang diễn ra.
"Kết trận! Đừng để con Hàn Băng Giao Mã này lặn xuống nước!"
Tiếng quát đầy uy lực của Sở Thiên vang lên. Hắn đứng ở vị trí trung tâm, thanh trường kiếm trong tay tỏa ra linh quang chói mắt. Xung quanh hắn là sáu đệ tử Thiên Linh Tông, trong đó có cả Tần Linh Nhi. Họ đang vây hãm một con yêu thú dài hơn ba trượng, toàn thân phủ lớp vảy trắng bạc, đầu có sừng ngắn – một loại yêu thú bán giao long cực kỳ hiếm gặp.
Gào!
Con Giao Mã quẫy đuôi, đập nát một mảng băng lớn, hất văng hai đệ tử Thiên Linh Tông ra xa. Nó há miệng phun ra một luồng hơi lạnh tuyệt đối, biến không khí xung quanh thành những mũi băng tiễn sắc lẹm.
"Sư huynh, nó sắp kiệt sức rồi!" Tần Linh Nhi vừa thi triển pháp thuật vừa hét lớn, gương mặt nàng đỏ bừng vì tiêu hao linh lực quá độ.
Sở Thiên mắt lóe tia sáng lạnh: "Tốt! Chuẩn bị dùng 'Thiên Linh Trói buộc', ta sẽ trực tiếp lấy nội đan của nó!"
Dạ Vân từ xa quan sát, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Hắn nhìn thấu cục diện hơn bất kỳ ai ở đó. Con Hàn Băng Giao Mã này đã đạt đến cấp độ bán bộ Trúc Cơ, nó không hề kiệt sức mà đang tích tụ sức mạnh cho đòn phản công cuối cùng. Đám đệ tử Thiên Linh Tông này vì quá nôn nóng đoạt bảo mà đã rơi vào cái bẫy của dã thú.
"Chủ nhân, nội đan của con Giao Mã này chứa đựng tinh hoa của băng hàn vạn năm. Nếu ngài thôn phệ được nó, không chỉ đột phá tầng chín Viên mãn mà còn có thể tôi luyện kinh mạch trở nên dẻo dai hơn gấp bội." Mặc Lão thấp giọng phân tích.
"Chờ đã." Dạ Vân thầm đáp. "Để chúng tiêu hao thêm chút nữa."
Ngay lúc Sở Thiên lao lên, định đâm kiếm vào điểm yếu dưới cổ con Giao Mã, con quái vật đột ngột gầm lên một tiếng kinh thiên động địa. Lớp vảy trắng bạc trên người nó dựng đứng lên, phát ra ánh sáng chói lòa.
Bùm!
Một vòng tròn băng tinh bùng nổ, hất văng toàn bộ đệ tử Thiên Linh Tông. Sở Thiên dù tu vi mạnh nhất cũng bị chấn lui liên tục mười bước, khóe miệng rỉ máu. Tần Linh Nhi và những người khác thì ngã gục, sắc mặt trắng bệch vì bị hàn khí xâm nhập vào phế phủ.
Con Giao Mã cũng rơi vào trạng thái suy kiệt sau đòn đánh tất sát, nó lảo đảo định trườn xuống hố băng để tẩu thoát.
"Chính là lúc này!"
Dạ Vân như một bóng ma đột ngột vọt ra từ sau thạch nhũ. Tốc độ của hắn dưới sự gia trì của hai giọt Ma Huyết nhanh đến mức Sở Thiên chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua.
Vĩnh Dạ Kinh - Bộ pháp: Ám Ảnh Khiêu.
Trong chớp mắt, Dạ Vân đã xuất hiện trên lưng con Giao Mã. Thanh Vô Danh kiếm đen kịt trong tay hắn không chém, mà đâm thẳng xuống huyệt đạo giữa đỉnh đầu con quái vật.
Phập!
Thanh thước sắt đen kịt xuyên thủng lớp vảy cứng nhất, ghim chặt con Giao Mã xuống mặt băng. Dạ Vân không dừng lại, bàn tay trái của hắn áp sát vào vết thương, vận chuyển thôn phệ lực đến cực hạn.
"Ngươi là ai?! Dám cướp mồi của Thiên Linh Tông ta!" Sở Thiên gầm lên giận dữ, vung kiếm lao tới.
Dạ Vân không thèm ngoảnh đầu lại, tay phải hắn nắm chuôi kiếm Vô Danh, tay trái điên cuồng rút trích nội đan và tinh huyết của Giao Mã. Luồng linh lực băng hàn cuồn cuộn như thác đổ tràn vào cơ thể hắn, khiến da thịt Dạ Vân phủ lên một lớp sương giá mỏng.
"Cút!"
Dạ Vân phất tay áo một cái, một luồng ma khí đen kịt mang theo hơi lạnh thấu xương bắn ra, va chạm trực diện với kiếm quang của Sở Thiên.
Keng!
Sở Thiên cảm thấy một lực lượng nặng nề như núi ép tới, thanh kiếm trong tay suýt chút nữa tuột khỏi tầm tay. Hắn bàng hoàng lùi lại, nhìn chằm chằm vào bóng lưng đen kịt kia: "Lực lượng này... không phải linh lực thông thường! Ngươi là ma tu?"
Lúc này, con Hàn Băng Giao Mã đã khô héo thành một cái xác không hồn. Một viên nội đan tròn trịa màu xanh lam rơi vào tay Dạ Vân. Hắn thản nhiên cất nó vào túi, rồi từ từ quay người lại, đối diện với Sở Thiên và Tần Linh Nhi đang bàng hoàng.
Dạ Vân khẽ hạ mũ trùm đầu xuống, để lộ gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng cùng đôi mắt tím thẫm đầy ma mị.
"Dạ... Dạ Vân?!" Tần Linh Nhi hét lên thất thanh, đôi mắt nàng tràn đầy vẻ không tin nổi. "Làm sao có thể... Ngươi làm sao có được tu vi này?"
Sở Thiên nghe thấy cái tên "Dạ Vân", sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi. Tên phế vật mà hắn khinh rẻ, kẻ mà hắn cho rằng không đáng để bận tâm, vừa rồi lại một chiêu đánh lui hắn?
"Dạ Vân, giao nội đan ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây." Sở Thiên nghiến răng, sát khí bùng phát. Hắn nhận ra nếu để tên này sống sót rời khỏi đây, hắn sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ tông môn.
Dạ Vân nhìn viên nội đan trong tay, rồi lại nhìn Sở Thiên, ánh mắt hiện lên một sự thương hại: "Ngươi nói đúng một điều. Một người trong chúng ta sẽ phải chết ở đây. Nhưng kẻ đó... không phải là ta."
Dưới chân Dạ Vân, mặt băng bắt đầu nứt vỡ. Tu vi của hắn đang dao động dữ dội. Thôn phệ xong tinh huyết của Giao Mã, hắn đã chạm đến ngưỡng cửa của Linh Khí Cảnh tầng chín – Viên mãn. Trận chiến với Sở Thiên lúc này, chính là lò luyện tốt nhất để hắn chính thức đột phá.
"Chết đi!" Sở Thiên không chần chừ thêm nữa, hắn vận dụng toàn bộ chân nguyên, thi triển tuyệt kỹ mạnh nhất của Thiên Linh Tông: Thiên Linh Nhất Kiếm!
Một luồng kiếm quang khổng lồ dài hơn một trượng, mang theo khí thế hủy diệt chém thẳng về phía Dạ Vân.