Kiếm quang rực rỡ như ban ngày xé toác màn sương tím của U Minh Huyệt. Luồng sức mạnh từ tuyệt kỹ "Thiên Linh Nhất Kiếm" khiến mặt băng dưới chân Sở Thiên vỡ nát thành muôn vàn mảnh vụn. Đây là đòn dốc toàn lực của một thiên tài Linh Khí Cảnh tầng chín viên mãn, mang theo cả sự kiêu ngạo và phẫn nộ tột cùng.
Dạ Vân đứng đó, bóng dáng nhỏ bé trước luồng kiếm khí khổng lồ. Tuy nhiên, thay vì né tránh, hắn lại từ từ nhắm mắt lại.
"Chủ nhân! Ngài định lấy nhục thân để ngạnh kháng sao?" Mặc Lão kinh hãi hét lên.
"Áp lực chưa đủ..." Dạ Vân thì thầm trong tâm trí. "Muốn ngưng tụ giọt Ma Huyết thứ ba khi chưa đạt tới Trúc Cơ, ta cần một lực lượng ngoại lai đủ mạnh để ép ép nén ma tính trong huyết quản đến mức cực hạn!"
Oanh!
Kiếm quang ập đến. Dạ Vân vung ngang thanh Vô Danh kiếm, dùng lưỡi kiếm rộng dày như tấm khiên để đón đỡ. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, dư ba của cuộc va chạm hất văng Tần Linh Nhi và đám đệ tử Thiên Linh Tông ra xa thêm vài trượng.
Dạ Vân bị đẩy lùi, gót chân hắn rạch hai đường dài trên mặt băng cứng. Máu tươi rỉ ra từ kẽ tay, y phục đen trên người hắn rách nát, để lộ những đường gân tím đang đập liên hồi như những con giun đất dưới da.
"Ha ha! Dạ Vân, ngươi quá ngông cuồng! Linh Khí Cảnh tầng chín sơ kỳ mà đòi chặn chiêu này của ta? Chết đi!" Sở Thiên gầm lên, tiếp tục dồn thêm linh lực vào chuôi kiếm, áp chế Dạ Vân xuống mặt hồ.
Dưới áp lực nghìn cân, xương cốt Dạ Vân phát ra tiếng kêu răng rắc. Nhưng chính trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, giọt nội đan của Hàn Băng Giao Mã trong túi áo hắn dường như cảm ứng được ma khí, bắt đầu tỏa ra luồng hàn khí vạn năm tinh thuần nhất.
"Chính là lúc này! Vĩnh Dạ chuyển hóa, Ma Huyết thành hình!"
Dạ Vân gầm nhẹ. Hắn không dùng ma lực để chống lại kiếm khí của Sở Thiên nữa, mà mở toang các huyệt đạo, chủ động dẫn dắt một phần kiếm khí sắc lẹm cùng hàn khí của nội đan tràn vào trong tim.
Đau đớn! Một nỗi đau như bị vạn kiếm xuyên tâm. Nhưng hai giọt Ma Huyết cũ trong tim hắn bắt đầu xoay tròn điên cuồng, chúng thôn phệ luồng năng lượng hỗn tạp đó, nén chúng lại thành một điểm đen nhỏ xíu.
Thình thịch!
Một nhịp tim mạnh mẽ vang lên, át cả tiếng gió rít.
Tại tâm điểm trái tim Dạ Vân, một giọt chất lỏng màu tím đen đậm đặc hơn hẳn hai giọt trước đó đột ngột hiện ra.
Giọt Ma Huyết thứ ba – Thành!
Cùng lúc đó, một luồng khí thế bùng nổ từ cơ thể Dạ Vân, hất ngược luồng kiếm quang của Sở Thiên ra ngoài. Ánh mắt Dạ Vân mở bừng ra, tia sáng tím thẫm bắn ra dài tới một tấc, lạnh lẽo và vô tình.
Tu vi: Linh Khí Cảnh tầng chín – Viên mãn!
"Cái gì? Đột phá ngay lúc chiến đấu?" Sở Thiên trợn tròn mắt, cảm giác sợ hãi bắt đầu len lỏi vào tâm trí. Hắn cảm thấy kẻ trước mặt dường như không còn là con người, mà là một đầu hung thú vừa phá xích xông ra.
Dạ Vân không nói một lời, hắn bước tới một bước. Chỉ một bước thôi, nhưng mặt băng xung quanh hắn lập tức bị nhuộm thành một màu đen kịt.
Vĩnh Dạ Kinh - Đệ tam thức: Ma Đế Chấn Thế.
Thanh Vô Danh kiếm vốn thô kệch, lúc này dường như nặng thêm nghìn quân. Dạ Vân vung kiếm, một đòn đơn giản nhưng mang theo lực lượng của ba giọt Ma Huyết cùng tu vi viên mãn.
Keng!
Thanh trường kiếm của Sở Thiên gãy vụn ngay lập tức. Cú va chạm mạnh đến mức khiến toàn bộ xương cánh tay của Sở Thiên vỡ vụn, máu tươi phun ra như mưa. Hắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách đá phía xa, ngực lõm sâu xuống một mảng lớn.
"Sở sư huynh!" Tần Linh Nhi kinh hoàng hét lên, nàng nhìn Dạ Vân như nhìn thấy quỷ dữ.
Dạ Vân lẳng lặng tiến về phía Sở Thiên đang thoi thóp. Hắn không có ý định nương tay. Trong mắt vị Ma Đế này, kẻ thù chỉ có hai loại: kẻ thù đã chết và kẻ thù sắp chết.
"Dạ... Dạ Vân... ngươi không thể giết ta... ta là đệ tử nội môn... sư phụ ta sẽ..." Sở Thiên run rẩy, máu trào ra từ miệng.
"Sư phụ ngươi? Ngay cả Thiên đạo ta còn chẳng sợ, huống chi là một lão già ở phàm giới?"
Dạ Vân giơ thanh Vô Danh kiếm lên cao. Nhưng ngay lúc hắn chuẩn bị hạ kiếm, một luồng khí tức cực kỳ nguy hiểm từ sâu trong tầng ba của U Minh Huyệt đột ngột bùng phát, kèm theo một tiếng gầm gừ làm rung chuyển cả không gian.
Gào!!!
Luồng uy áp này vượt xa Trúc Cơ Cảnh thông thường, khiến mặt hồ băng nứt toác hoàn toàn.
"Chủ nhân! Là hơi thở của yêu thú cấp cao đang thức tỉnh! U Minh Huyệt này có biến, mau rời khỏi hồ băng!" Mặc Lão cảnh báo gấp rút.
Dạ Vân nheo mắt nhìn về phía cửa hang tầng ba. Hắn biết, nếu nán lại giết Sở Thiên, hắn có thể bị cuốn vào cuộc bạo động của yêu thú. Hắn lạnh lùng liếc nhìn Tần Linh Nhi đang run rẩy bên cạnh Sở Thiên.
"Giữ mạng chó của hắn thêm vài ngày. Lần sau gặp lại, chính là ngày Thiên Linh Tông các ngươi đại tang."
Dứt lời, thân ảnh Dạ Vân hóa thành một đạo tàn ảnh đen, lướt nhanh về phía một lối thoát khác của hầm ngục. Hắn cần tìm một nơi yên tĩnh để tiêu hóa hoàn toàn nội đan của Giao Mã và củng cố giọt Ma Huyết thứ ba.
Sau lưng hắn, tiếng gầm của đại yêu càng lúc càng gần, cùng tiếng khóc thét thảm thiết của những tu sĩ không kịp chạy thoát. Một thảm họa thực sự tại U Minh Huyệt chỉ mới bắt đầu, và Dạ Vân – kẻ đã lấy đi tinh hoa của hồ băng – chính là người duy nhất mỉm cười trong bóng tối.