MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn LạcChương 13: MA CỐT SƠ THÀNH – NHỤC THÂN ĐẠO QUẢ

Vĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn Lạc

Chương 13: MA CỐT SƠ THÀNH – NHỤC THÂN ĐẠO QUẢ

1,213 từ · ~7 phút đọc

Trong bóng tối tĩnh mịch của cấm địa khe nứt, thời gian dường như không còn ý nghĩa. Dạ Vân ngồi đó, bất động như một bức tượng đá cổ xưa. Toàn bộ lớp da thịt bên ngoài của hắn nứt nẻ, bong tróc ra từng mảng lớn, để lộ bên dưới là một lớp da mới mịn màng nhưng lại ẩn chứa sắc thái nhợt nhạt của cái lạnh lẽo u minh.

Rầm... Rầm...

Từ sâu trong tủy xương, những tiếng sấm rền âm ỉ vang lên. Đó là sự va chạm giữa ma lực của Vĩnh Dạ Kinh và tinh hoa từ bộ hài cốt tiền bối. Từng đốt xương phàm đã bị nghiền nát, giờ đây được thay thế bằng cấu trúc Ma Cốt đen óng như huyền thiết.

Hệ thống xương mới này không chỉ cứng rắn gấp trăm lần bình thường, mà còn có khả năng tự tích trữ ma lực, biến toàn bộ khung xương thành một trận pháp thu nhỏ, không ngừng vận chuyển năng lượng nuôi dưỡng nhục thân.

Dạ Vân đột ngột mở mắt. Một luồng uy áp nặng nề từ hắn bộc phát, thổi bay đống tro tàn của bộ hài cốt tiền bối đã cống hiến hết tinh hoa.

Cảnh giới: Ma Cốt Cảnh (Trúc Cơ) – Sơ kỳ!

Hắn đứng dậy, mỗi một cử động nhỏ đều khiến không gian xung quanh phát ra tiếng kêu "răng rắc". Dạ Vân nắm chặt bàn tay, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn không dứt. Nếu như ở cảnh giới Linh Khí, hắn chỉ là một kẻ sử dụng ma lực, thì ở Ma Cốt Cảnh, hắn chính là hiện thân của ma lực. Nhục thân này, dù không có linh lực hộ thể, cũng đủ để ngạnh kháng binh khí bình thường mà không để lại vết sẹo.

"Chúc mừng chủ nhân bước vào con đường thực sự của Ma đạo." Mặc Lão hiện ra, giọng nói tràn đầy vẻ vui mừng. "Với bộ Ma Cốt này, ngài đã vượt xa cái gọi là Trúc Cơ của đám tu sĩ phàm trần."

Dạ Vân nhặt thanh Vô Danh kiếm lên. Lần này, khi tay hắn chạm vào chuôi kiếm, hắn không còn cảm thấy sự nặng nề nữa. Ngược lại, thanh thước sắt đen dường như reo hò, nó điên cuồng hút lấy ma lực từ bộ xương của hắn, tỏa ra một tầng hắc mang dày đặc.

"Đi thôi. Có kẻ đang đợi ta bên ngoài."

Tại một lối ra hẹp dẫn từ U Minh Huyệt về phía rừng núi ngoại vi, bầu không khí sặc mùi sát phạt.

Một nhóm lính đánh thuê khoảng mười người, dẫn đầu bởi một gã thọt mang đại đao, đang lục soát từng bụi cỏ. Trên tay chúng cầm một cuộn giấy truy nã với hình vẽ chân dung Dạ Vân và mức giá năm ngàn linh thạch hạ phẩm – một con số đủ để bất kỳ tán tu nào cũng phải đỏ mắt.

"Đại ca, U Minh Huyệt sụp đổ rồi, thằng ranh đó chắc gì đã sống sót?" Một tên đàn em hỏi.

"Thiên Linh Tông nói sống phải thấy người, chết phải thấy xác." Gã thọt nhổ một bãi nước bọt. "Nếu hắn chết, chúng ta cắt đầu đem về. Năm ngàn linh thạch đấy, đủ cho anh em mình chơi bời ở thanh lâu cả năm..."

Vút!

Một bóng đen đột ngột hiện ra trên một mỏm đá cao, chắn ngang lối đi của chúng. Ánh trăng mờ ảo chiếu rọi lên bóng dáng cao gầy, khoác chiếc áo choàng đen rách nát, lưng đeo thanh thước sắt đen kịt.

"Năm ngàn linh thạch... cái đầu của ta chỉ rẻ rúng vậy sao?" Giọng nói lãnh lạm như từ cõi chết vọng về.

Đám lính đánh thuê giật mình, lập tức rút binh khí. Gã thọt nheo mắt, nhận ra kẻ trên mỏm đá chính là Dạ Vân. Nhưng có gì đó không đúng. Khí thế của thiếu niên này so với miêu tả trong giấy truy nã là "Linh Khí tầng thấp" hoàn toàn khác biệt.

"Dạ Vân! Quả nhiên mạng ngươi lớn." Gã thọt cười gằn, tu vi Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ của gã bùng phát. "Nhưng hôm nay, cái mạng này phải để lại đây cho anh em ta!"

Gã thọt dậm chân, thân hình to lớn như một quả đại bác lao về phía mỏm đá, thanh đại đao chém ra một luồng đao khí rực cháy.

Dạ Vân không rút kiếm. Hắn đứng yên, bàn tay phải từ từ đưa lên, đón đỡ trực diện lưỡi đao đang chém xuống.

Keng!

Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Đám lính đánh thuê trợn tròn mắt. Dạ Vân dùng lòng bàn tay không, trực tiếp nắm lấy lưỡi đại đao của một tu sĩ Trúc Cơ. Đao khí rực cháy khi chạm vào da thịt hắn lập tức bị dập tắt bởi luồng ma khí đen kịt từ Ma Cốt truyền ra.

"Cái gì?! Tay không đỡ đao?" Gã thọt kinh hoàng, định rút đao lại nhưng phát hiện lưỡi đao như bị ghim vào một khối huyền thiết vạn năm, không xê dịch nổi một tấc.

"Trúc Cơ của phàm giới... quá yếu."

Dạ Vân lạnh lùng nhận xét. Hắn khẽ bóp mạnh tay.

Rắc!

Thanh đại đao cấp bậc linh khí hạ phẩm vỡ vụn thành từng mảnh. Dạ Vân tiến tới một bước, bàn tay hóa thành trảo, tàn nhẫn đâm xuyên qua lớp hộ thể chân nguyên mỏng manh của gã thọt, bóp chặt lấy xương ngực của gã.

Rắc! Rắc!

Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên giòn giã. Dạ Vân không dùng kỹ thuật, chỉ dùng sức mạnh nhục thân thuần túy của Ma Cốt để nghiền nát đối phương.

"Đại ca!" Đám đàn em hoảng sợ, định xông lên ứng cứu.

Dạ Vân liếc nhìn chúng, ba giọt Ma Huyết trong tim đồng loạt rung động. Một luồng uy áp đen kịt lan tỏa, khiến mặt đất dưới chân hắn nứt toác, đá vụn bay tứ tung.

"Chết hết đi."

Dạ Vân rút Vô Danh kiếm sau lưng, một đường kiếm chém ngang.

Xoạt!

Một vòng tròn hắc mang quét qua. Không có tiếng gào thét, chỉ có tiếng máu phun trào. Mười tên lính đánh thuê, kể cả tu sĩ Linh Khí tầng chín, đều bị chém đứt ngang lưng. Sức nặng và độ sắc bén của Vô Danh kiếm dưới sự gia trì của Ma Cốt lực đã đạt đến một tầm cao mới.

Dạ Vân đứng giữa đống xác rưởi, hắn thản nhiên thu hồi những túi trữ vật của chúng. Hắn biết, sau nhóm này sẽ còn nhiều nhóm khác. Thiên Linh Tông đã phát động toàn lực, và hắn hiện tại đang là kẻ thù của cả khu vực này.

"Chủ nhân, ngài định làm gì tiếp theo?"

Dạ Vân nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang hé rạng, che lấp đi màn đêm.

"Chúng muốn ta chết? Vậy ta sẽ tìm đến tận cửa. Nhưng trước đó, ta cần tìm một loại 'Ma Diệm' (ngọn lửa ma) để tôi luyện Vô Danh kiếm. Thanh kiếm này hiện tại chưa đủ để giết sạch đám cao tầng của Thiên Linh Tông."

Dạ Vân quay người, biến mất vào rừng sâu. Hắn không chạy trốn, mà đang chuẩn bị cho một cuộc thảm sát quy mô lớn hơn.