MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn LạcChương 14: HỎA DIỆM SƠN – MA DIỆM TRONG VỰC

Vĩnh Dạ Quy Lai - Vạn Tiên Vẫn Lạc

Chương 14: HỎA DIỆM SƠN – MA DIỆM TRONG VỰC

1,125 từ · ~6 phút đọc

Rời khỏi khu vực U Minh Huyệt, Dạ Vân đi ngược về phía Tây, nơi những dãy núi bắt đầu chuyển sang màu đỏ sẫm như máu khô. Hỏa Diệm Sơn hiện ra với không khí nóng hầm hập, từng luồng khói lưu huỳnh bốc lên từ các kẽ nứt địa tầng. Đây là nơi hỏa linh lực nồng đậm nhất trong bán kính vạn dặm, nhưng cũng là nơi tàn khốc bậc nhất đối với những ai không tu luyện hỏa pháp.

Dạ Vân bước đi trên những phiến đá nóng bỏng, mỗi bước chân của hắn đều để lại một dấu ấn đen kịt do ma khí từ Ma Cốt tỏa ra để trung hòa nhiệt lượng.

"Chủ nhân, sâu trong lòng ngọn núi lửa đã tắt này có một đóa 'U Minh Ma Diệm' sinh ra từ oán khí của yêu thú hệ hỏa vạn năm trước. Ngọn lửa này không nóng rực như dương hỏa, mà nó thiêu đốt linh hồn và gặm nhấm tinh cốt." Mặc Lão thấp giọng dẫn lối.

"Đốt hồn, gặm cốt... Rất tốt." Dạ Vân nhàn nhạt đáp.

Hắn hiện tại đã ở Ma Cốt Cảnh sơ kỳ. Chân nguyên trong cơ thể hắn không còn ở dạng khí hay lỏng như Linh Khí Cảnh, mà đã cô đọng thành những sợi tơ đen quấn quanh bộ xương đen óng. Hắn cần "U Minh Ma Diệm" này không chỉ để rèn kiếm, mà còn để tôi luyện Ma Cốt thêm một tầng nữa, biến xương cốt thành "Ma Hỏa Cốt".

Khi Dạ Vân tiến gần đến cửa hang dẫn vào lòng núi, hắn nghe thấy tiếng quát tháo và tiếng nổ của hỏa pháp từ phía trước.

"Nhanh lên! Ngọn hỏa diễm này sắp đến lúc thành hình, tuyệt đối không được để người của các gia tộc khác cướp mất!"

Một đám tu sĩ mặc đạo bào màu đỏ rực, ngực áo thêu hình một ngọn lửa vàng – đệ tử của Ly Hỏa Tông, một tông môn hạng hai chuyên tu hỏa công, vị thế ngang ngửa với Thiên Linh Tông. Dẫn đầu là một vị chấp sự trung niên, tu vi đạt đến Trúc Cơ Cảnh trung kỳ, khí thế mạnh mẽ hơn hẳn lão già Triệu Khoát năm xưa.

Dạ Vân ẩn mình sau một tảng đá lớn, quan sát đám đệ tử Ly Hỏa Tông đang dùng một trận pháp lá chắn bằng băng tinh để tiến vào hố sâu chứa nham thạch.

"Linh hỏa thiên địa, người có đức thì cư ngụ, kẻ vô năng chỉ có thể nộp mạng." Dạ Vân khẽ lẩm bẩm.

Hắn không ra tay ngay. Hắn biết "U Minh Ma Diệm" là loại tà hỏa, tu sĩ chính đạo dùng phương pháp bình thường để thu phục chỉ có con đường bị thiêu chết. Đám người này đang tự tìm cái chết.

Gào!

Bên trong hầm núi lửa, một luồng ánh sáng màu tím sậm đột ngột bùng phát. Một ngọn lửa có hình dáng như một đóa sen quỷ dị hiện ra giữa dòng nham thạch đỏ rực. Ngay khi đóa sen lửa này xuất hiện, nhiệt độ xung quanh không tăng lên mà lại đột ngột giảm xuống, một loại cảm giác lạnh lẽo từ tận linh hồn khiến đám đệ tử Ly Hỏa Tông rùng mình.

"Là nó! Mau dùng 'Hỏa Linh Lung' thu phục!" Vị chấp sự trung niên reo lên đầy tham lam, ném ra một bảo sáp màu vàng kim.

Tuy nhiên, ngay khi bảo sáp chạm vào đóa sen tím, một luồng hỏa lãng màu đen tím cuộn trào ra.

Xèo xèo!

Lớp hộ thể chân nguyên của đám đệ tử Ly Hỏa Tông vỡ vụn như bọt xà phòng. Hai tên đệ tử đứng gần nhất không kịp hét lên một tiếng đã bị ngọn lửa tím thiêu rụi thành tro xám, ngay cả xương cốt cũng không còn.

"Cái gì?! Đây là yêu hỏa!" Vị chấp sự kinh hoàng lùi lại.

"Đó không phải yêu hỏa, đó là Ma diễm."

Một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau lưng họ. Dạ Vân chầm chậm bước ra từ bóng tối, thanh Vô Danh kiếm trên lưng phát ra những tiếng kêu rền rĩ như nhìn thấy món ngon tuyệt hảo.

"Ngươi là kẻ nào?" Vị chấp sự Ly Hỏa Tông quay lại, đôi mắt híp lại đầy cảnh giác khi nhận ra hơi thở của Dạ Vân chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng lại mang theo một cảm giác áp bách kỳ lạ.

"Người lấy lửa." Dạ Vân chỉ buông ra ba chữ.

"Lớn mật! Một tên tán tu tiểu bối cũng muốn tranh đoạt với Ly Hỏa Tông ta? Chết!"

Vị chấp sự phất tay, một con hỏa long bằng chân nguyên rực cháy lao về phía Dạ Vân. Đòn này của Trúc Cơ trung kỳ đủ để nghiền nát một đỉnh núi nhỏ.

Dạ Vân đứng yên, không né tránh. Hắn vươn tay trái ra, năm ngón tay co lại thành trảo. Ma khí từ Ma Cốt bùng nổ, hóa thành một bàn tay đen khổng lồ trực tiếp bóp nát con hỏa long.

Bùm!

Tàn lửa bắn tung tóe. Dạ Vân bước qua màn lửa, tà áo đen không hề tổn hại.

"Trúc Cơ trung kỳ, chỉ có bấy nhiêu sức mạnh sao?"

Dạ Vân bước một bước dài, tốc độ nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Hắn rút Vô Danh kiếm, một đường kiếm thô bạo chém xuống. Không có kiếm khí rực rỡ, chỉ có sức nặng nghìn quân phối hợp với nhục thân cường hãn.

Keng!

Vị chấp sự vội vàng đỡ bằng một thanh xích sắt linh khí, nhưng chấn động lực từ Ma Cốt của Dạ Vân khiến lão phun một ngụm máu, lùi lại mười mấy bước, hai tay tê dại.

"Ngươi... Nhục thân của ngươi là quái vật gì?" Lão già kinh hãi hét lên.

Dạ Vân không đáp. Hắn liếc nhìn đóa sen lửa tím đang rung động mạnh mẽ trong nham thạch. Hắn nhận ra Ma diệm này đang muốn tẩu thoát. Nếu không thu phục ngay bây giờ, sẽ mất dấu.

"Mặc Lão, hộ pháp cho ta!"

Dạ Vân đột nhiên xoay người, mặc kệ đám người Ly Hỏa Tông, hắn nhảy thẳng xuống dòng nham thạch nóng chảy, hướng về phía đóa sen tím mà lao tới.

"Hắn điên rồi! Tự sát sao?" Đệ tử Ly Hỏa Tông sững sờ.

Nhưng ngay giây sau, họ thấy một cảnh tượng cả đời không quên: Thiếu niên kia đứng giữa dòng nham thạch, Ma khí đen kịt bao phủ lấy hắn như một cái kén, hắn vươn tay nắm chặt lấy ngọn lửa tím đang gào thét.

"Vĩnh Dạ thôn phệ! Ma Cốt tôi hỏa!"

Tiếng gầm của Dạ Vân vang vọng khắp lòng núi lửa, bắt đầu một quá trình thu phục đầy cuồng bạo và tàn nhẫn.