Nham thạch đỏ rực cuộn trào bao phủ lấy nửa thân người Dạ Vân, nhưng hắn đứng đó như một cột trụ chống trời không chút lay chuyển. Khi bàn tay hắn chạm vào đóa sen tím U Minh Ma Diệm, một tiếng rít chói tai vang lên, ngọn lửa ma quái như một con rắn độc, điên cuồng men theo cánh tay hắn chui tợn vào huyết quản.
"Hừ!"
Dạ Vân hừ lạnh một tiếng, gương mặt dù đau đớn đến vặn vẹo nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng như băng giá vạn năm.
Từng sợi lửa tím len lỏi vào bên trong lớp thịt da, bắt đầu thiêu đốt hệ thống Ma Cốt đen óng. Nếu là xương cốt bình thường, chỉ trong chớp mắt sẽ hóa thành tro bụi. Nhưng Ma Cốt của Dạ Vân được rèn đúc từ tinh hoa của tiền bối Ma đạo, dưới sự thiêu đốt của Ma diệm, nó không những không tan chảy mà còn bắt đầu hấp thụ sắc tím, chuyển hóa thành một loại màu sắc sậm hơn, cứng cáp và mang theo tính chất hủy diệt của lửa.
"Ma Cốt tôi hỏa, vĩnh dạ bất diệt!"
Dạ Vân gầm nhẹ, ba giọt Ma Huyết trong tim quay cuồng như lốc xoáy, ép buộc ngọn Ma diệm phải khuất phục.
Ở phía trên bờ vực, vị chấp sự Ly Hỏa Tông sau giây phút bàng hoàng đã lấy lại sự bình tĩnh. Ánh mắt lão lóe lên tia độc ác và tham lam tột độ. Lão nhận ra thiếu niên này đang ở thời khắc mấu chốt của việc dung hợp linh hỏa – lúc mà tu sĩ yếu ớt nhất.
"To gan! Dám ở trước mặt Ly Hỏa Tông ta đoạt hỏa? Chết đi cho ta!"
Lão già gầm lên, vung tay ném ra một đạo phù chú màu đỏ sậm: "Ly Hỏa Tru Thần Phù". Đây là lá bài tẩy mạnh nhất của lão, có thể bộc phát sức mạnh tương đương với một đòn toàn lực của Trúc Cơ hậu kỳ.
Đạo bùa hóa thành một cột lửa vàng rực, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, nhắm thẳng đỉnh đầu Dạ Vân mà giáng xuống.
"Xong rồi! Tên đó chắc chắn tan xương nát thịt!" Một tên đệ tử Ly Hỏa Tông reo hò.
Nhưng ngay khi cột lửa vàng chạm vào vòng xoáy ma khí bao quanh Dạ Vân, một bàn tay đen kịt, quấn quýt bởi những tia lửa tím, đột ngột vươn ra từ trong nham thạch, trực tiếp bóp nát cột lửa vàng như bóp một quả bóng khí.
Bùm!
Dư ba chấn động khiến cả hang núi rung chuyển. Dạ Vân chầm chậm bước ra khỏi dòng nham thạch. Lúc này, toàn thân hắn phủ một lớp ánh sáng tím sậm mờ ảo. Trên bộ Ma Cốt của hắn, những đường vân tím như những mạch máu lửa đang luân chuyển không ngừng.
Tu vi: Ma Cốt Cảnh sơ kỳ - Đỉnh phong!
Chỉ thiếu một bước nữa, hắn sẽ bước sang Trung kỳ. Nhưng quan trọng hơn, nhục thân của hắn hiện tại đã mang theo thuộc tính "Ma Hỏa", vạn hỏa của phàm giới khó lòng gây tổn thương.
Dạ Vân nhìn vị chấp sự Ly Hỏa Tông, ánh mắt như nhìn một kẻ đã chết: "Ngươi muốn dùng hỏa để giết ta?"
"Ngươi... ngươi đã thu phục được nó?!" Vị chấp sự run rẩy, lão cảm nhận được ngọn Ma diệm tím đen đang nhảy múa trên đầu ngón tay Dạ Vân.
Dạ Vân không đáp, hắn rút thanh thước sắt Vô Danh sau lưng ra. Thanh kiếm giờ đây đã thay đổi hoàn toàn, lưỡi kiếm đen tuyền giờ đây hiện lên những hoa văn đóa sen tím rực rỡ, tỏa ra khí tức nóng lạnh đan xen cực kỳ quỷ dị.
"Trả lại cho ngươi."
Dạ Vân vung kiếm. Một luồng kiếm khí màu tím đen xé toác không gian, mang theo âm lực của U Minh và nhiệt lượng của Ma diệm.
Xoạt!
Vị chấp sự thậm chí không kịp thi triển pháp bảo phòng hộ, kiếm khí lướt qua, cả cơ thể lão đứng sững lại. Một giây sau, từ bên trong cơ thể lão, ngọn lửa tím bùng phát, thiêu rụi lão từ trong ra ngoài. Ngay cả một tiếng thét cũng không kịp phát ra, vị tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ đã hóa thành một nhúm tro tàn đen kịt.
"Trốn mau! Hắn là ác quỷ!" Đám đệ tử còn lại hồn xiêu phách lạc, giẫm đạp lên nhau mà chạy trốn.
Dạ Vân không đuổi theo những con kiến hôi đó. Hắn thu kiếm, cảm nhận sự liên kết chặt chẽ giữa Ma Cốt và Vô Danh kiếm.
"Chủ nhân, tinh huyết của lão già này rất tạp chất, nhưng túi trữ vật của hắn chắc chắn có 'Hỏa Linh Thạch', rất tốt để ngài ổn định tu vi mới đột phá." Mặc Lão nhắc nhở.
Dạ Vân nhặt túi trữ vật lên, rồi nhìn sâu vào tâm ngọn núi lửa đã mất đi Ma diệm. Hắn biết, sau khi tin tức này truyền đi, không chỉ Thiên Linh Tông mà cả Ly Hỏa Tông cũng sẽ truy sát hắn đến cùng.
"Trúc Cơ trung kỳ hiện tại không còn là đối thủ của ta. Nhưng để đối đầu với các lão quái Trúc Cơ hậu kỳ hoặc Kim Đan của các tông môn... ta cần phải bước vào Ma Cốt Cảnh trung kỳ nhanh nhất có thể."
Hắn ngồi xếp bằng ngay trên mỏm đá bên cạnh dòng nham thạch đang nguội dần. Ba giọt Ma Huyết trong tim hắn giờ đây đã nhuốm màu tím sậm, xoay tròn ổn định. Dạ Vân bắt đầu quá trình bế quan ngắn hạn để tiêu hóa toàn bộ năng lượng dư thừa từ ngọn Ma diệm.
Sát khí trên người hắn không hề giảm đi, ngược lại ngày càng trở nên cô đọng và trầm mặc. Vĩnh Dạ Ma Đế đang dùng máu và lửa của hạ giới để rèn đúc lại con đường nghịch thiên của mình.