Khu chung cư cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ của Sài Gòn luôn mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ kỳ. Ở đây, ánh nắng hiếm khi chạm tới những mảng tường rêu phong, để lại những hành lang dài hun hút và ẩm thấp.
Mộc Miên kéo chiếc vali nhỏ, những bước chân của cô vang lên khô khốc trên nền gạch men đã ố vàng. Cô dừng lại trước căn phòng 710 – nơi cư trú mới của mình sau khi chạy trốn khỏi những chủ nợ của cha. Nhưng điều khiến cô chú ý không phải là căn phòng của mình, mà là căn phòng 709 đối diện.
Cánh cửa phòng 709 luôn đóng kín, sơn màu đen sẫm khác biệt hoàn toàn với phần còn lại của dãy hành lang. Và từ khe cửa ấy, một mùi hương gỗ tuyết tùng lạnh lẽo, thanh khiết nhưng đầy áp chế thoát ra, vương vấn vào không gian.
Cạch.
Cánh cửa phòng 709 bất ngờ hé mở.
Mộc Miên giật mình, chiếc chìa khóa trên tay rơi xuống sàn gạch, tạo nên tiếng động vang vọng. Cô vội vàng cúi xuống nhặt, nhưng một bàn tay khác đã nhanh hơn cô một bước.
Đó là một bàn tay to lớn, những ngón tay thon dài, xương xẩu nhưng đầy sức mạnh. Ánh mắt Mộc Miên vô thức lần theo bàn tay ấy, qua lớp áo sơ mi đen được cài kín cổ, rồi dừng lại ở gương mặt người đàn ông đối diện.
Hắn ta rất cao, dáng người gầy nhưng săn chắc. Đôi mắt hắn sâu thẳm như vực tối, lạnh lùng và mang theo một sự mệt mỏi kinh niên. Đó là gương mặt của một kẻ chưa bao giờ biết đến một giấc ngủ ngon.
"Của em."
Giọng hắn trầm thấp, khàn đục như tiếng cello trong đêm tối. Hắn đưa chìa khóa cho cô, nhưng khi đầu ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau, Mộc Miên cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
"Cảm... cảm ơn anh." – Cô lý nhí, vội vàng nhận lấy chìa khóa.
Người đàn ông không nói gì thêm, hắn chỉ nhìn cô một giây – một cái nhìn như muốn xuyên thấu vào linh hồn đang run rẩy của cô – rồi xoay người bước vào phòng. Cánh cửa đóng lại, nhưng mùi hương gỗ lạnh ấy vẫn bao vây lấy cô, khiến nhịp tim cô đập loạn xạ một cách vô thức.
Mộc Miên không biết rằng, đằng sau cánh cửa 709 ấy, Thẩm Quân – vị kiến trúc sư tài năng nhưng mang trong mình bóng ma của quá khứ – đang đứng tựa lưng vào cửa. Hắn hít một hơi thật sâu. Lần đầu tiên sau mười năm, mùi hương hoa nhài thanh khiết từ người cô gái nhỏ bé vừa rồi đã lấn át đi mùi khói lửa trong tâm trí hắn.
Hắn nhắm mắt lại, một ý nghĩ điên rồ trỗi dậy trong lòng: Có lẽ, liều thuốc cho chứng mất ngủ của mình đã đến rồi.
Chủ quyền của Thẩm Quân bắt đầu nhen nhóm từ giây phút ấy. Hắn sẽ không để liều thuốc này rời xa tầm mắt mình, dù có phải dùng đến những cách thức tàn nhẫn nhất.