Đêm đầu tiên tại căn phòng 710 là một cực hình đối với Mộc Miên. Hệ thống điện của khu chung cư cũ nát bất ngờ gặp sự cố, cả dãy hành lang chìm trong một màu đen đặc quánh.
Mộc Miên ngồi co quắp trên chiếc giường đơn, hai tay ôm chặt lấy đầu gối. Tiếng gió rít qua khe cửa sổ mục nát nghe như tiếng than khóc, khiến những ký ức về căn phòng tối năm xưa — nơi cô bị cha nhốt lại để trốn nợ — ùa về mãnh liệt. Hơi thở cô trở nên dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra, cô sợ bóng tối, sợ cái cảm giác bị thế giới này lãng quên.
Cạch.
Tiếng mở cửa phòng đối diện vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Mộc Miên như kẻ sắp chết đuối vớ được cọc, cô bất chấp nỗi sợ, run rẩy bước ra khỏi phòng, hy vọng tìm thấy một chút ánh sáng hay hơi người.
Ở hành lang, Thẩm Quân đang đứng đó, tay cầm một điếu thuốc chưa châm. Ánh sáng từ chiếc điện thoại trên tay anh hắt lên gương mặt góc cạnh, trông anh càng thêm cô độc và lãnh lẽo.
"Anh... anh Thẩm..." – Tiếng gọi của cô nhỏ xíu, lạc đi giữa bóng đêm.
Thẩm Quân quay lại. Trong bóng tối, đôi mắt anh rực lên một tia sáng kỳ lạ khi thấy Mộc Miên đang run rẩy, đôi mắt cô ngập nước và đầy vẻ cầu khẩn. Anh tiến lại gần, mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm bao vây lấy cô, át đi mùi ẩm mốc của dãy hành lang.
"Sợ bóng tối sao?" – Anh hỏi, giọng điệu không chút ấm áp nhưng lại mang đến cho cô một sự an tâm kỳ lạ.
Mộc Miên gật đầu lia lịa, vô thức nắm lấy vạt áo sơ mi đen của anh. Thẩm Quân cúi xuống nhìn bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô, rồi nhìn vào đôi mắt đang đẫm lệ kia. Một cảm giác chiếm hữu nguyên thủy trỗi dậy — anh muốn giấu cô gái này vào bóng tối của riêng mình, nơi chỉ anh mới có thể nhìn thấy sự yếu đuối này.
"Vào đây."
Anh không đợi cô trả lời, nắm lấy cổ tay cô kéo vào phòng 709.
Khác với sự hỗn độn của hành lang, phòng của Thẩm Quân tràn ngập mùi tinh dầu gỗ lạnh và ánh nến le lói. Trên bàn làm việc là hàng loạt bản thiết kế dang dở. Thẩm Quân ấn cô ngồi xuống chiếc sofa da lớn, rồi thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, tiếp tục lật giở những bản vẽ.
"Tôi không ngủ được, em sợ bóng tối. Coi như chúng ta canh chừng cho nhau."
Mộc Miên ngồi thu người lại, nhìn bóng lưng vững chãi của người đàn ông trước mặt. Lạ thay, trong căn phòng của "kẻ mất ngủ" này, nỗi sợ hãi của cô dần tan biến. Sự im lặng giữa hai người không hề ngột ngạt mà mang theo một loại "từ trường" kỳ lạ.
Thẩm Quân vẫn chăm chú vào bản vẽ, nhưng khóe mắt anh luôn đặt lên bóng hình nhỏ bé đang dần thiếp đi trên sofa. Mùi hoa nhài từ tóc cô lan tỏa, xoa dịu những dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh.
Lần đầu tiên sau mười năm, Thẩm Quân cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến một cách tự nhiên. Anh buông bút, tiến lại gần, nhìn ngắm gương mặt khi ngủ của Mộc Miên dưới ánh nến. Anh đưa tay, khẽ vuốt ve lọn tóc mai của cô, thì thầm bằng chất giọng trầm đục:
"Ngủ ngon nhé, liều thuốc của tôi."
Đêm đó, một kẻ mất ngủ và một kẻ sợ bóng tối đã tìm thấy sự bình yên đầu tiên dưới một mái nhà, khởi đầu cho một chấp niệm không thể quay đầu.