Mộc Miên giật mình tỉnh giấc trên chiếc sofa da của Thẩm Quân khi ánh nến đã tàn lụi quá nửa. Tiếng bụng cô réo lên một hồi khô khốc giữa không gian tĩnh mịch. Cả ngày hôm nay chạy trốn và dọn dẹp, cô chẳng kịp bỏ gì vào bụng ngoài vài ngụm nước lọc.
Thẩm Quân vẫn ngồi đó, bóng lưng anh đổ dài trên mặt sàn đầy bản thảo. Anh không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm thấp lại vang lên:
"Đói rồi?"
Mộc Miên ngượng ngùng cúi đầu, hai tay đan chặt vào nhau. "Em xin lỗi... em sẽ về phòng ngay."
"Ở yên đó."
Thẩm Quân đứng dậy, gập bản vẽ lại. Anh không để cô rời đi, mà lẳng lặng bước vào gian bếp nhỏ ở góc phòng. Gian bếp của một kẻ mất ngủ vốn dĩ lạnh lẽo, chỉ có cà phê và thuốc lá, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay lại xuất hiện một gói mì đơn giản.
Tiếng nước sôi sùng sục và mùi thơm của gia vị bắt đầu lan tỏa, phá tan mùi gỗ tuyết tùng lạnh lẽo thường ngày. Thẩm Quân tỉ mỉ đến lạ kỳ, anh cắt thêm vài lát hành, thêm một quả trứng chần hoàn hảo — những việc mà một kiến trúc sư triệu đô như anh chưa bao giờ hạ mình để làm cho bất kỳ ai.
Mười phút sau, một bát mì bốc khói nghi ngút được đặt trước mặt Mộc Miên.
"Ăn đi."
Mộc Miên nhìn bát mì, rồi lại nhìn đôi bàn tay thon dài vừa mới cầm bút chì vẽ nên những tòa cao ốc, nay lại đang đẩy bát mì về phía mình. Cô cầm đũa, hơi ấm từ bát mì xông lên làm nhòe đi đôi mắt vốn đã nhạy cảm.
"Sao anh không ăn?" — Cô lí nhí hỏi.
Thẩm Quân châm một điếu thuốc, tựa lưng vào thành bếp, ánh mắt thâm trầm dõi theo từng cử động nhỏ của cô. "Tôi không đói. Nhìn em ăn là đủ rồi."
Câu nói mang theo một sự chiếm hữu kín đáo khiến tim Mộc Miên đập lệch nhịp. Cô bắt đầu ăn, từng miếng một, cảm nhận vị ngọt của nước dùng và sự ấm áp đang lan tỏa khắp cơ thể. Thẩm Quân không rời mắt khỏi cô, anh phát hiện ra mình thích cái cách cô phồng má khi ăn, thích cả vẻ lóng ngóng khi cô vô tình làm vương một chút nước dùng lên khóe môi.
Không chút do dự, anh tiến lại gần, ngón tay cái thô ráp khẽ quẹt qua khóe môi cô. Hành động đó tự nhiên đến mức khiến Mộc Miên đóng băng tại chỗ, hơi thở anh phả lên trán cô, mang theo mùi thuốc lá bạc hà và gỗ tuyết tùng nồng đậm.
"Lần sau đừng để mình đói. Tôi không thích nhìn thứ thuộc về mình bị héo hon."
Thứ thuộc về mình.
Mộc Miên sững sờ. Cô chỉ mới chuyển đến đây một ngày, thậm chí họ còn chưa biết hết tên nhau, nhưng sự áp chế và sủng nịnh kỳ lạ này của anh đang dần giăng ra một tấm lưới mà cô không cách nào thoát khỏi.
Đêm đó, bát mì đơn sơ ấy đã trở thành sự phá lệ đầu tiên của Thẩm Quân, và cũng là sợi dây ràng buộc khiến Mộc Miên nhận ra: Người đàn ông này, dù có lạnh lùng bao nhiêu, cũng đã bắt đầu coi cô là "ngoại lệ" duy nhất trong thế giới của mình.