MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ, Em Chạy Đâu Cho Thoát?Chương 4: "Tôi không thích người lạ, nhưng em là ngoại lệ."

Vợ Cũ, Em Chạy Đâu Cho Thoát?

Chương 4: "Tôi không thích người lạ, nhưng em là ngoại lệ."

605 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Mộc Miên tỉnh dậy trong ánh nắng nhạt nhòa lọt qua khe cửa sổ phòng 709. Cô thấy mình đang đắp chiếc áo khoác đen của Thẩm Quân, còn anh thì đã ngồi bên bàn làm việc từ bao giờ, xung quanh là đống bản thảo bị vò nát.

Thấy cô cựa mình, Thẩm Quân buông bút, xoay ghế lại nhìn cô. Gương mặt anh vẫn lãnh đạm, đôi mắt hằn lên những tia máu mỏng vì cả đêm không ngủ, nhưng ánh nhìn khi dừng lại trên người cô lại mang một tia dịu dàng khó nhận ra.

"Dậy rồi thì về phòng tắm rửa đi. 15 phút nữa tôi đưa em đi ăn sáng." – Anh ra lệnh, giọng nói trầm khàn đầy uy quyền.

Mộc Miên ngập ngừng, cô đứng dậy, trả lại chiếc áo khoác cho anh. "Anh Thẩm... thực ra em không muốn làm phiền anh nhiều thế này. Em với anh... dù sao cũng là người lạ, em thấy ngại lắm."

Hai chữ "người lạ" khiến không khí trong phòng đột ngột giảm xuống vài độ. Thẩm Quân đứng dậy, chiều cao vượt trội của anh tạo nên một cái bóng bao trùm lấy cô. Anh bước tới, dồn cô vào sát cạnh bàn làm việc, hai tay chống xuống bàn, khóa chặt cô trong vòng vây của mình.

"Người lạ?" – Anh khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo chút tàn nhẫn và cả sự cuồng si – "Em có thấy người lạ nào ngủ trên sofa của tôi cả đêm không? Có người lạ nào khiến tôi phải xuống bếp nấu mì lúc nửa đêm không?"

Mộc Miên run rẩy, hơi thở của anh phả sát vào đỉnh đầu cô, mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm đến mức khiến cô choáng váng. Cô lắp bắp: "Nhưng... anh vốn dĩ không thích có người trong phòng mà..."

Thẩm Quân cúi xuống, ghé sát tai cô, giọng nói thấp đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

"Đúng, tôi không thích người lạ. Tôi ghét sự ồn ào, ghét hơi người, và ghét cả việc có ai đó bước chân vào lãnh địa của mình."

Anh dừng lại một chút, bàn tay thon dài khẽ nâng một lọn tóc của cô lên, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết:

"Nhưng em là ngoại lệ. Mộc Miên, ngay từ giây phút em đứng ở hành lang tối tăm đó, em đã không còn là người lạ đối với tôi nữa rồi."

Sự khẳng định này khiến trái tim Mộc Miên đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhận ra trong đôi mắt thâm sâu của người đàn ông này không chỉ có sự sủng ái, mà còn có một chấp niệm chiếm hữu cực kỳ đáng sợ. Anh không coi cô là hàng xóm, cũng không phải là người quen tình cờ. Anh coi cô là một phần trong thế giới của anh — một phần mà anh đã quyết định sẽ giữ lại bằng mọi giá.

"Đi thay đồ đi." – Thẩm Quân buông cô ra, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng đang lúng túng của cô – "Đừng để tôi phải đợi lâu. Ngoại lệ của tôi không có quyền từ chối tôi đâu."

Mộc Miên chạy vội ra khỏi phòng 709, nhưng lời nói của anh vẫn văng vẳng bên tai. Một sự ngọt ngào pha lẫn sợ hãi len lỏi vào tâm trí. Cô biết, mình đã vô tình rơi vào tầm ngắm của một con mãnh thú, và con mãnh thú này sẽ không bao giờ để "ngoại lệ" của nó được tự do lần nữa.