Bữa sáng tại tiệm bánh nhỏ ven đường diễn ra trong sự im lặng lạ lùng. Thẩm Quân không nói nhiều, anh chỉ im lặng đẩy ly sữa nóng về phía Mộc Miên rồi chăm chú quan sát cô.
Trong lúc vô tình với tay lấy miếng khăn giấy, ống tay áo sơ mi của Mộc Miên hơi kéo lên, để lộ một vết sẹo mờ nhạt nhưng dài loằng ngoằng nơi cổ tay trắng ngần. Đó là vết tích của một lần tuyệt vọng khi cô bị cha ruột định mang đi gán nợ năm mười tám tuổi.
Ánh mắt Thẩm Quân lập tức đanh lại. Anh bất ngờ vươn tay, nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo về phía mình.
"Cái gì đây?" – Giọng anh trầm xuống, mang theo một sự phẫn nộ bị kìm nén.
Mộc Miên giật mình, hoảng loạn cố gắng rụt tay lại: "Không... không có gì đâu anh. Chuyện cũ thôi..."
Nhưng Thẩm Quân không buông. Anh dùng ngón tay cái thô ráp, nhẹ nhàng vuốt ve lên vết sẹo lồi lõm đó. Sự chạm mỏng manh nhưng đầy trân trọng ấy khiến Mộc Miên rùng mình. Thay vì ghê tởm hay dò hỏi bằng thái độ phán xét, đôi mắt Thẩm Quân lúc này chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm đầy xót xa.
"Đau không?" – Anh thầm thì, câu hỏi ngắn gọn nhưng lại đánh sập mọi hàng rào phòng thủ cuối cùng trong lòng cô.
Mộc Miên cúi đầu, một giọt nước mắt không tự chủ được rơi xuống bàn gỗ. "Lúc đó thì đau... giờ thì hết rồi."
Thẩm Quân không nói thêm lời nào, anh nâng cổ tay cô lên, đặt một nụ hôn thật nhẹ nhưng đầy tính chiếm hữu ngay trên vết sẹo ấy. Hành động đột ngột này khiến Mộc Miên đứng hình. Giữa quán ăn đông đúc, anh thản nhiên thể hiện sự cưng chiều một cách cực đoan, như thể muốn dùng môi mình để xóa sạch mọi nỗi đau mà cô từng gánh chịu.
"Từ giờ, không ai được phép làm em đau nữa. Kể cả bản thân em." – Anh nhìn thẳng vào mắt cô, lời nói như một lời thề độc – "Nếu em còn muốn làm tổn thương chính mình, hãy nhớ rằng em đang làm tổn thương thứ thuộc về Thẩm Quân này."
Sự rung động thầm lặng bắt đầu lan tỏa trong lồng ngực Mộc Miên. Cô nhận ra sự chiếm hữu của người đàn ông này không chỉ là sự độc đoán, mà còn là một sự bảo hộ tuyệt đối. Anh không quan tâm quá khứ của cô rách nát thế nào, anh chỉ quan tâm từ giây phút này, cô phải là một "kiệt tác" nguyên vẹn dưới bàn tay anh.
Khi họ trở về khu chung cư, Mộc Miên đi sau lưng Thẩm Quân, nhìn bóng lưng vững chãi của anh, trái tim cô khẽ thắt lại. Một cảm giác phụ thuộc mà cô hằng sợ hãi bỗng chốc trở nên ngọt ngào đến lạ kỳ.