Sài Gòn đổ mưa tầm tã ngay khi họ vừa bước chân ra khỏi tiệm bánh. Những hạt mưa nặng hạt quất vào mặt đường, tạo nên một bức tường nước trắng xóa, che khuất tầm nhìn. Chiếc ô duy nhất trên tay Thẩm Quân trông thật nhỏ bé trước cơn thịnh nộ của bầu trời.
"Đứng sát vào." – Thẩm Quân ra lệnh, giọng anh át cả tiếng mưa.
Mộc Miên ngập ngừng bước lại gần, nhưng dường như bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ với anh. Thẩm Quân cau mày, anh dứt khoát vòng tay qua vai cô, kéo mạnh một cái khiến cả cơ thể nhỏ bé của Mộc Miên va sầm vào lồng ngực vững chãi của anh.
Mùi hương gỗ tuyết tùng hòa quyện với mùi nước mưa mát lạnh sực nức quanh mũi cô. Mộc Miên có thể nghe thấy nhịp tim đập đều đặn, mạnh mẽ của Thẩm Quân ngay bên tai mình. Cô định lùi lại một chút vì quá ngượng ngùng, nhưng cánh tay anh lại siết chặt hơn, như một gông cùm không thể tháo gỡ.
"Anh... anh Thẩm, em tự đi được..."
"Em định để vai trái ướt sũng rồi cảm lạnh, để tôi phải thức đêm chăm sóc em à?" – Anh cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả lên trán cô, hoàn toàn trái ngược với cơn mưa lạnh giá bên ngoài – "Ở yên đó."
Cái ôm "bất đắc dĩ" này kéo dài suốt đoạn đường về chung cư. Thẩm Quân nghiêng hẳn chiếc ô về phía Mộc Miên, mặc cho một nửa bờ vai rộng lớn của mình bị nước mưa thấm đẫm. Dưới màn mưa mịt mù, họ giống như một thực thể duy nhất, nương tựa vào nhau để bước đi.
Khi bước vào sảnh chung cư, Mộc Miên mới nhận ra Thẩm Quân đã ướt một mảng lớn. Cô hốt hoảng lấy khăn tay định lau cho anh, nhưng tay cô vừa đưa lên đã bị anh bắt lấy giữa chừng.
"Lo cho em trước đi." – Ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy lớp áo mỏng của cô bị nước mưa thấm vào, dính sát vào cơ thể, lộ ra những đường cong mờ ảo.
Sự chiếm hữu trong Thẩm Quân bùng lên. Anh không muốn bất kỳ ai nhìn thấy bộ dạng này của cô, dù hành lang lúc này chẳng có lấy một bóng người. Anh lập tức cởi chiếc áo khoác đen đang mặc, trùm lên người cô, che kín từ đầu đến gối.
"Anh... còn anh thì sao?"
Thẩm Quân không trả lời, anh chỉ lẳng lặng đẩy cô vào thang máy. Trong không gian chật hẹp, hơi ấm từ chiếc áo của anh bao bọc lấy cô, mang theo cả nhiệt độ cơ thể và mùi hương đặc trưng của anh. Mộc Miên cúi đầu, tim đập loạn nhịp. Cô nhận ra, cái ôm bất đắc dĩ này đã vô tình phá vỡ khoảng cách cuối cùng giữa hai người.
Về đến cửa phòng, Thẩm Quân dừng lại, nhìn cô gái nhỏ đang lọt thỏm trong chiếc áo của mình, ánh mắt anh hiện rõ sự hài lòng.
"Vào tắm nước nóng đi. Nếu tôi nghe thấy tiếng hắt hơi từ phòng bên cạnh, tôi sẽ qua đó 'xử lý' em đấy."
Lời đe dọa mang đậm chất sủng nịnh ấy khiến Mộc Miên đỏ bừng mặt, vội vã chạy vào phòng. Nhưng cô biết, mình không còn sợ cơn mưa hay bóng tối nữa, chừng nào mùi hương gỗ lạnh ấy vẫn còn quanh quẩn đâu đây.