Đúng như dự đoán của Thẩm Quân, trận mưa hôm qua đã khiến cơ thể vốn dĩ gầy yếu của Mộc Miên sụp đổ.
Sáng sớm, Thẩm Quân đứng trước cửa phòng 710. Anh gõ cửa ba tiếng, nhưng bên trong chỉ có sự im lặng đáng sợ. Không một chút do dự, anh lấy ra chiếc chìa khóa dự phòng mà anh đã "tiện tay" yêu cầu bác quản lý đưa cho từ tối qua với lý do "tiện chăm sóc hàng xóm".
Cạch.
Căn phòng của Mộc Miên nhỏ hẹp và đơn sơ, nhưng thoang thoảng mùi hoa nhài dịu nhẹ. Thẩm Quân bước tới bên giường, thấy cô đang co rùm dưới lớp chăn mỏng, gương mặt đỏ bừng vì sốt cao, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy những lời mê sảng.
"Cha... đừng bán con... làm ơn..."
Đôi mắt Thẩm Quân tối sầm lại. Cơn giận dữ vô danh trỗi dậy khi anh thấy cô gái của mình dù trong cơn mơ vẫn bị những ký ức rác rưởi kia hành hạ. Anh ngồi xuống cạnh giường, bàn tay to lớn áp lên vầng trán nóng hổi của cô, rồi trượt xuống vuốt ve gò má mịn màng.
"Tôi đã nói là sẽ không ai làm hại được em nữa cơ mà?" – Giọng anh trầm đục, mang theo một loại áp lực khiến không khí trong phòng như đông đặc lại.
Thẩm Quân không đưa cô đến bệnh viện. Anh muốn cô ở đây, trong tầm mắt của anh, dưới sự kiểm soát của anh. Anh tự tay pha nước ấm, lau người cho cô. Khi những ngón tay anh chạm vào làn da nóng bỏng, một luồng xung động chiếm hữu chạy dọc sống lưng. Anh nhìn ngắm cô gái đang yếu ớt nằm đó, một ý nghĩ đen tối nảy nở: Chỉ khi em yếu đuối như thế này, em mới hoàn toàn thuộc về tôi.
Mộc Miên lờ mờ tỉnh dậy, thấy Thẩm Quân đang tỉ mỉ bôi thuốc lên những vết muỗi đốt trên cánh tay mình. Cô định rụt tay lại vì ngượng ngùng, nhưng anh đã siết chặt lấy cổ tay cô, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào cô.
"Ở yên đó. Em nghĩ mình có quyền từ chối sự chăm sóc của tôi sao?"
"Anh Thẩm... anh vào đây bằng cách nào?" – Mộc Miên thều thào.
Thẩm Quân không trả lời trực tiếp, anh chỉ thản nhiên đặt bát cháo vừa nấu xong lên bàn. "Từ giờ, chìa khóa phòng này tôi giữ một bộ. Em không cần phải khóa cửa với tôi."
"Nhưng như thế là..."
"Mộc Miên." – Anh ngắt lời cô, tiến sát lại gần, hơi thở mang theo mùi gỗ tuyết tùng áp đảo hoàn toàn tâm trí cô – "Tôi không thích nói lại lần thứ hai. Sự an toàn của em là của tôi quản lý. Cơ thể em, tính mạng em... cũng thuộc quyền sở hữu của tôi. Hiểu chưa?"
Sự chiếm hữu bắt đầu nhen nhóm và bùng phát mạnh mẽ. Thẩm Quân không còn đóng vai người hàng xóm tốt bụng nữa. Anh đang dùng sự chăm sóc cực đoan này để giăng ra một chiếc lồng bằng vàng, nơi Mộc Miên sẽ mãi mãi bị giam giữ bởi sự dịu dàng tàn nhẫn của anh.
Mộc Miên nhìn vào đôi mắt chứa đựng sự điên cuồng kín đáo của Thẩm Quân, cô run rẩy nhưng kỳ lạ thay, cô không hề thấy muốn bỏ chạy. Trái tim cô đã sớm bị sự chiếm hữu này sưởi ấm đến mức không thể tự chủ.