Cơn sốt vừa dứt, Mộc Miên định xuống sảnh chung cư để mua chút đồ dùng cá nhân. Nhưng ngay tại góc hành lang tối tăm, hai gã đàn ông lạ mặt với bộ dạng bặm trợn đã chặn đường cô.
"Tìm thấy mày rồi, con gái ngoan của ông già nợ nần." – Gã có vết sẹo trên mặt cười khẩy, bàn tay thô lỗ định túm lấy vai Mộc Miên – "Cha mày trốn rồi, món nợ này mày phải gánh thôi. Đi theo bọn tao, có mấy chỗ 'việc nhẹ lương cao' đang chờ mày đấy."
Mộc Miên hoảng loạn, cô lùi lại cho đến khi lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo. Những ký ức về căn phòng tối và sự phản bội của người thân ùa về khiến cô tê liệt. "Tôi... tôi không có tiền... làm ơn để tôi đi!"
"Không tiền thì dùng người mà trả!"
Ngay khi bàn tay bẩn thỉu của gã kia định chạm vào cổ áo Mộc Miên, một âm thanh lạnh lẽo như từ hầm băng vang lên:
"Buông cái tay bẩn thỉu đó ra trước khi tôi bẻ gãy nó."
Thẩm Quân bước ra từ góc tối, bộ vest đen khoác hờ trên vai, đôi mắt đỏ vằn vì thiếu ngủ giờ đây đầy sát khí. Anh bước tới, không chút do dự nắm lấy cổ tay gã đàn ông kia, bóp mạnh đến mức tiếng xương kêu răng rắc vang lên giữa hành lang vắng.
"Mày là thằng nào? Muốn xen vào chuyện của anh em tao à?" – Gã còn lại định xông lên nhưng lập tức khựng lại khi thấy Thẩm Quân rút ra một tấm danh thiếp đen tuyền, ném thẳng vào mặt hắn.
"Tôi là chủ sở hữu của cô gái này." – Giọng Thẩm Quân trầm thấp, đầy tính áp chế – "Số nợ của cha cô ấy, gọi cho luật sư của tôi. Còn bây giờ, biến khỏi đây trước khi tôi dùng cách thức của dân kiến trúc để 'quy hoạch' lại gương mặt các người."
Khí thế của Thẩm Quân quá lớn, cộng với danh tiếng và sự giàu có toát ra từ phong thái khiến hai gã đòi nợ xanh mặt. Chúng hậm hực nhặt tấm danh thiếp rồi lủi mất, không quên để lại những lời đe dọa yếu ớt.
Hành lang trở lại yên tĩnh. Mộc Miên lúc này mới đổ sụp xuống, cô run rẩy vì sợ hãi và cả sự bàng hoàng. Thẩm Quân tiến lại gần, anh không an ủi bằng lời nói ngọt ngào, mà thô bạo kéo cô đứng dậy, ép cô vào lòng mình.
"Em thấy chưa?" – Anh siết chặt eo cô, hơi thở nồng mùi gỗ tuyết tùng phả trên đỉnh đầu cô – "Thế giới ngoài kia chỉ muốn xé xác em thôi. Chỉ có ở bên cạnh tôi, em mới an toàn."
"Anh... anh đã trả nợ cho em sao?" – Mộc Miên nức nở.
Thẩm Quân nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đang chứa đựng sự điếm cuồng kín đáo của mình. "Tôi không làm từ thiện. Tôi đã mua lại món nợ của em. Từ giờ, chủ nợ duy nhất của em là tôi."
Anh cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt còn đọng trên má cô, một nụ hôn mang tính đóng dấu chủ quyền tuyệt đối.
"Tôi sẽ không để em phải trốn chạy nữa. Nhưng đổi lại, em phải thuộc về tôi — từng sợi tóc, từng hơi thở, và cả linh hồn rách nát này của em nữa. Hiểu chưa, Miên Miên của tôi?"
Mộc Miên run rẩy gật đầu. Cô biết, mình vừa thoát khỏi một địa ngục để bước vào một "chiếc lồng" khác sang trọng và ấm áp hơn, nhưng cũng đầy xiềng xích mang tên Thẩm Quân.