MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ, Em Chạy Đâu Cho Thoát?Chương 9: "Về nhà tôi, tôi bảo vệ em."

Vợ Cũ, Em Chạy Đâu Cho Thoát?

Chương 9: "Về nhà tôi, tôi bảo vệ em."

528 từ · ~3 phút đọc

Mộc Miên vẫn còn run rẩy sau cuộc chạm trán với những gã đòi nợ. Cô đứng giữa hành lang, chiếc áo khoác của Thẩm Quân vẫn trùm trên vai, trông cô nhỏ bé và lạc lõng như một nhành nhài bị bão đánh dập.

Thẩm Quân nhìn cô, sự kiên nhẫn cuối cùng của anh dường như đã cạn kiệt. Anh không thể chịu đựng thêm một giây phút nào việc cô sống trong căn phòng 710 lụp xụp, nơi mà bất kỳ kẻ nào cũng có thể gõ cửa làm phiền cô.

"Vào phòng thu dọn đồ đạc đi." – Anh ra lệnh, giọng nói không cho phép sự phản kháng.

Mộc Miên ngẩng đầu, đôi mắt ngấn lệ đầy hoang mang: "Dọn đồ? Anh định đuổi em đi sao?"

Thẩm Quân tiến lên một bước, ép sát cô vào cánh cửa phòng 710. Anh chống tay lên cửa, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô, hơi thở nồng đậm mùi gỗ tuyết tùng bao vây lấy cô:

"Tôi nói là dọn sang phòng 709. Về nhà tôi."

"Nhưng... như vậy không tiện..."

"Tiện hay không là do tôi quyết định." – Thẩm Quân ngắt lời, bàn tay anh khẽ vuốt ve vành tai đang đỏ ửng của cô – "Em nghĩ rằng sau chuyện vừa rồi, tôi sẽ để em ở đây một mình sao? Thế giới ngoài kia quá bẩn thỉu, và em thì quá ngây thơ để đối phó với nó. Về nhà tôi, tôi sẽ bảo vệ em. Ở đó, không ai có thể chạm vào em nếu không được sự cho phép của tôi."

Anh dừng lại, giọng nói bỗng trở nên trầm thấp và mang theo một sự cám dỗ chết người:

"Hoặc là em tự nguyện dọn sang, hoặc là tôi sẽ bế em sang và vứt bỏ hết đống đồ đạc vô dụng này. Chọn đi."

Sự chiếm hữu của Thẩm Quân đã đạt đến một đẳng cấp mới. Anh không hỏi ý kiến cô, anh đang đưa ra một "đặc ân" mang tính ép buộc. Mộc Miên nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh, cô thấy trong đó là sự bảo hộ tuyệt đối, nhưng cũng là một cái lồng giam không lối thoát. Thế nhưng, trong lúc này, trái tim đầy vết thương của cô lại khao khát cái lồng ấy hơn bao giờ hết.

Mười phút sau, Mộc Miên xách chiếc vali nhỏ bước vào phòng 709. Cánh cửa đen sẫm đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn thế giới hỗn loạn bên ngoài.

Thẩm Quân đứng trong phòng, tháo chiếc cà vạt ra, nhìn cô gái đang lóng ngóng đứng giữa phòng mình. Anh bước tới, lấy chiếc vali từ tay cô đặt sang một bên, rồi bất ngờ ôm chặt lấy cô từ phía sau.

"Từ giờ, đây là lãnh địa của em. Và em... là của tôi."

Mộc Miên tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của anh, cảm nhận hơi ấm nồng nàn. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc đời cô đã chính thức gắn liền với người đàn ông này — một sự bảo vệ đầy tính cực đoan, một sự chiếm hữu mà cô cam tâm tình nguyện chìm đắm.