Đêm đầu tiên trong căn phòng 709 mang một bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Không gian rộng lớn, tối giản với tông màu xám lạnh của Thẩm Quân giờ đây thấp thoáng bóng dáng của Mộc Miên, tạo nên một sự xung đột đầy kích thích.
Thẩm Quân sắp xếp cho cô ở căn phòng phụ ngay sát phòng ngủ của mình. Nhưng khi bóng tối bao trùm, sự yên lặng quá mức lại khiến nỗi sợ trong Mộc Miên trỗi dậy. Cô không dám bật đèn lớn, chỉ bó gối ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào những cái bóng dài trên tường.
Cạch.
Cánh cửa phòng hé mở. Thẩm Quân bước vào, trên tay là một ly sữa nóng. Anh không mặc áo khoác vest, chỉ có chiếc sơ mi đen mở hai cúc đầu, trông vừa lười nhác vừa đầy nguy hiểm.
"Không ngủ được?" – Anh ngồi xuống mép giường, sức nặng của cơ thể anh khiến lớp đệm lún xuống, vô tình thu hẹp khoảng cách giữa hai người.
Mộc Miên run rẩy gật đầu: "Em... em vẫn chưa quen."
Thẩm Quân đưa ly sữa cho cô, bàn tay anh vô tình chạm vào những ngón tay lạnh ngắt của Mộc Miên. Anh không buông ra ngay mà bao bọc lấy chúng, dùng nhiệt độ cơ thể mình để sưởi ấm cho cô.
"Uống đi. Có tôi ở đây, em không cần sợ bóng tối nữa."
Giọng anh dịu dàng đến lạ kỳ, nhưng trong ánh mắt thâm sâu ấy lại chứa đựng một tia sáng chiếm hữu không hề che giấu. Khi Mộc Miên uống xong, anh không rời đi mà bất ngờ vươn tay, vén một lọn tóc rối sau tai cô. Ngón tay anh trượt dài trên cần cổ thanh mảnh, dừng lại nơi mạch đập đang loạn nhịp của cô.
"Miên Miên, em có biết không? Để em bước vào đây là quyết định điên rồ nhất của tôi." – Anh thầm thì, hơi thở nồng mùi gỗ tuyết tùng phả sát vào mặt cô – "Vì một khi đã bước vào, tôi sẽ không bao giờ để em bước ra nữa."
Mộc Miên nín thở, cô cảm nhận được sự dịu dàng của anh giống như một tấm lưới lụa, mềm mại nhưng vô cùng bền chắc, đang siết chặt lấy cô. Thẩm Quân cúi xuống, môi anh chỉ cách môi cô vài milimet, đủ gần để cảm nhận được sự run rẩy của cô nhưng lại đủ xa để khiến cô khao khát.
"Ở bên tôi, em sẽ có tất cả sự bảo vệ. Nhưng đổi lại, em phải ngoan ngoãn. Đừng bao giờ nghĩ đến việc lừa dối hay rời bỏ tôi, vì cái giá phải trả... em sẽ không chịu nổi đâu."
Sự cảnh cáo nhuốm màu sủng ái này khiến Mộc Miên vừa run sợ vừa có một cảm giác hưng phấn kỳ lạ. Thẩm Quân không hôn cô, anh chỉ hôn nhẹ lên trán cô như một lời chúc ngủ ngon, nhưng bàn tay anh vẫn giữ chặt lấy tay cô dưới lớp chăn.
"Ngủ đi. Đêm nay tôi sẽ ở đây cho đến khi em chìm vào giấc ngủ."
Mộc Miên nhắm mắt lại, trong đầu chỉ còn lại hơi ấm và mùi hương của anh. Cô nhận ra sự dịu dàng của Thẩm Quân chính là loại độc dược ngọt ngào nhất, nó khiến cô tình nguyện bị giam cầm trong sự chiếm hữu nguy hiểm này mà không chút oán thán.