Nửa đêm, một cơn giông bất chợt kéo đến khiến cả khu chung cư rung chuyển. Trong căn phòng 709, sự tĩnh lặng thường ngày bị xé toạc bởi tiếng thở dốc nặng nề phát ra từ phòng ngủ chính.
Mộc Miên giật mình tỉnh giấc. Cô lo lắng bước ra ngoài và thấy cánh cửa phòng Thẩm Quân đang khép hờ. Bên trong không có đèn, chỉ có ánh chớp ngoài cửa sổ lâu lâu lại rạch ngang trời, soi rõ bóng hình một người đàn ông đang co quắp trên giường, mồ hôi đầm đìa.
"Không... đừng... Cha... mẹ... làm ơn..."
Tiếng lầm bầm đầy đau đớn của Thẩm Quân khiến tim Mộc Miên thắt lại. Cô chưa bao giờ thấy anh yếu đuối như thế này. Cô vội vàng chạy lại gần, bàn tay run rẩy chạm vào vai anh: "Anh Thẩm... tỉnh lại đi, là ác mộng thôi!"
Ngay khi chạm vào, Thẩm Quân đột ngột mở mắt. Nhưng đôi mắt ấy không có tiêu cự, nó tràn ngập sự hoảng loạn và đỏ rực như ánh lửa năm xưa. Theo bản năng của một con thú bị thương, anh chồm dậy, thô bạo vật ngã Mộc Miên xuống giường, hai tay khóa chặt vai cô, hơi thở hầm hập phả vào mặt cô.
"Cháy rồi... tất cả cháy rồi... tại sao tôi lại còn sống?" – Anh gầm lên, giọng nói khàn đặc và lạc đi.
Mộc Miên đau đớn vì sức ép từ bàn tay anh, nhưng cô không sợ hãi. Nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt cương nghị của anh, cô bất chấp tất cả, vòng tay ôm lấy cổ anh, kéo anh vào một cái ôm thật chặt.
"Thẩm Quân, nhìn em! Không có lửa nào cả, chỉ có em ở đây thôi!" – Cô hét lên, dùng hơi ấm của mình để xoa dịu cơn cuồng nộ của anh – "Em là Mộc Miên, em đang ở bên cạnh anh!"
Cái tên "Mộc Miên" như một liều thuốc an thần cực mạnh. Cơ thể đang căng cứng của Thẩm Quân dần chùng xuống. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít lấy hít để mùi hương hoa nhài thanh khiết để xua đi mùi khói lửa trong tiềm thức. Đôi bàn tay vốn đang bóp chặt vai cô giờ đây chuyển sang ôm siết lấy eo cô, như thể sợ rằng nếu buông ra, anh sẽ lại rơi xuống vực thẳm.
"Đừng đi... làm ơn đừng bỏ tôi lại..." – Thẩm Quân thầm thì, giọng nói mang theo sự van nài khốn khổ của một đứa trẻ bị bỏ rơi.
Sự chiếm hữu của anh lúc này không còn là sự áp chế, mà là sự bám víu tuyệt vọng. Anh chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn hỗn loạn — một nụ hôn không có sự chuẩn bị, chỉ có sự khao khát được xác nhận rằng mình vẫn còn tồn tại, rằng cô vẫn còn ở đây.
Đêm đó, giữa cơn mưa tầm tã, Thẩm Quân không để Mộc Miên rời đi. Anh ôm chặt cô trong lòng, dùng đôi chân dài khóa chặt lấy cô trên giường. Trong bóng tối, sự yếu đuối và sự chiếm hữu hòa quyện vào nhau, khiến Mộc Miên nhận ra rằng: người đàn ông này không chỉ cần cô, mà anh đang coi cô là sợi dây cứu sinh duy nhất của đời mình.