Cơn mưa ngoài kia đã ngớt, chỉ còn tiếng nước nhỏ giọt đều đặn bên hiên cửa sổ. Trong phòng ngủ, ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên hai bóng hình đang quấn quýt trên giường.
Thẩm Quân đã tỉnh táo lại sau cơn ác mộng, nhưng anh vẫn không buông Mộc Miên ra. Anh nằm nghiêng, chống tay nhìn người con gái đang nằm gọn trong vòng tay mình. Dưới ánh đèn mờ ảo, làn da của Mộc Miên trắng sứ, đôi môi hơi sưng vì nụ hôn hỗn loạn lúc nãy, trông cô vừa ngây thơ vừa quyến rũ đến lạ kỳ.
"Miên Miên..." – Anh thầm thì, giọng nói khàn đặc đầy sức hút.
Mộc Miên ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt thâm sâu đang rực cháy của anh. Cô định nói gì đó, nhưng Thẩm Quân đã cúi xuống, chậm rãi chiếm lấy đôi môi cô một lần nữa. Lần này, nụ hôn không còn sự hoảng loạn, mà là một sự thăm dò đầy tình tứ và chiếm hữu. Đầu lưỡi anh nhẹ nhàng lướt qua kẽ răng, cuốn lấy lưỡi cô, hút cạn hơi thở của cô trong sự ngọt ngào nồng đậm.
Bàn tay to lớn của Thẩm Quân không tự chủ được mà luồn vào dưới lớp áo ngủ mỏng manh của cô. Khi lòng bàn tay thô ráp chạm vào làn da mịn màng nơi vòng eo thon gọn, cả hai đều khẽ rùng mình. Một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng Mộc Miên, khiến cô vô thức rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng.
"Ưm... Thẩm Quân..."
Tiếng gọi tên anh như một mồi lửa thổi bùng lên dục vọng bấy lâu nay bị kìm nén. Thẩm Quân tách nụ hôn ra, nhưng môi anh lại bắt đầu chu du xuống hõm cổ, để lại những vết hằn đỏ hồng đánh dấu chủ quyền. Bàn tay anh tiếp tục di chuyển lên trên, bao trọn lấy đôi gò bồng đảo đang phập phồng theo nhịp thở dồn dập của cô, bóp nhẹ đầy nâng niu.
Mộc Miên cảm thấy cơ thể mình như tan chảy dưới sự sủng ái mãnh liệt này. Cô run rẩy, đôi tay nhỏ bé bám chặt lấy bờ vai săn chắc của anh. Đây là lần đầu tiên cô chạm vào khao khát của một người đàn ông, và người đó lại là Thẩm Quân — người luôn tỏ ra lạnh lùng và cấm dục.
Thẩm Quân nhìn cô, hơi thở anh nóng hổi phả trên da thịt cô. "Em có biết tôi đã phải kiềm chế bao lâu để không 'ăn sạch' em ngay lập tức không?"
Anh hôn lên nốt ruồi nhỏ trên ngực cô, đôi mắt đỏ vằn vì dục vọng nhưng vẫn chứa đầy sự trân trọng. Anh không tiến thêm bước cuối cùng, vì anh biết cô vẫn còn sợ hãi, vẫn còn những tổn thương chưa lành. Anh chọn cách dùng sự chiếm hữu dịu dàng này để đóng dấu vào tâm trí cô, khiến cô hiểu rằng từ nay về sau, cơ thể và linh hồn cô chỉ có thể thuộc về một mình anh.
Anh ôm chặt cô vào lòng, bàn tay vẫn đặt trên nơi mềm mại nhất của cô như một thói quen chiếm hữu.
"Ngủ đi. Đêm nay, tôi sẽ dùng cách này để canh chừng em."
Mộc Miên vùi mặt vào ngực anh, trái tim đập loạn nhịp vì sự khao khát vừa chớm nở. Cô biết, đêm nay chỉ là bắt đầu cho một chuỗi những ngày tháng bị người đàn ông này chiếm hữu đến tận cùng xương tủy.